Liễu Bích C21

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 21

Miếng hời khổng lồ

*(.o.)*

Chậm rãi tiến vào cung điện, Liễu Bích cảm nhận, tất cả mọi người xung quanh đều nhìn vào nàng.

Màu sắc chủ đạo của cung điện này là da trời, trần pha lê cao mười mét, xung quanh chính điện có khảm vài viên kim cương nhỏ, bên trong có hơn trăm vị quý tộc đại thần chia ra đứng hai bên, ngay đối diện cửa chính, hai chiếc ghế với giáo phụ Poder ngồi bên tay trái, bên tay phải là một vị trung niên, diện mạo rất bình thường, nhưng mặc vương bào màu lục, đầu đội mũ quan màu vàng, đây là vua nước P’Linding, bệ hạ Counavy rồi.

Bên cạnh Counavy còn hai người đang đứng, một người trong đó, nhìn có vẻ là người trẻ tuổi tửu sắc quá độ, người còn lại khiến Liễu Bích cảm thấy đau đầu, chính là hoàng tử Raven.

Gần đây Raven rất hay mời Liễu Bích tham gia tiệc tùng, nhưng Liễu Bích sao dám đi, vì thế một mực cự tuyệt. Nhưng chẳng thể ngờ, hoàng tử Raven ngược lại càng cảm thấy hứng thú, thậm chí mấy lần đến tận cửa mời, khiến Liễu Bích hận không thể đào hầm mà trốn dưới đó.

Liễu Bích sải bước tiến lên, trang trọng hành lễ:
“Hậu duệ M.Jeans, Mercury bái kiến bệ hạ Counavy, đức Cha Poder.”

“Rất tốt, ta nghe rất nhiều người nói, ngươi được gọi là sự tinh khiết của thành St. Lubin, Raven cũng hay nói về ngươi lắm.” – Counavy tán dương Liễu Bích mấy câu, rồi nhìn Poder – “Giáo xứ cha thần, Mercury được ngài chúc phúc, vậy ngài nói đi.”

Poder gật đầu, trầm giọng nói:
“Mercury, như con đã biết, cả nhà lương thuế quan đại thần bị đế quốc Jx.Rubick phái người ám sát, người tuy đã chết rồi, nhưng tội lỗi vẫn chưa được giải trừ, vì thế tiền chuộc tội Ryo thiếu của con sẽ được trích một phần từ trong di sản của gả. Hiện tại, các vị đại thần đang thảo luận, nên để con lấy bao nhiêu tiền chuộc.”

Lời nói tuy dõng dạc đường hoàng, nhưng mỗi người ở đây đều hiểu, di sản của lương thuế quan đại thần là một món hời cực lớn, ai cũng muốn, nhưng món hời này, đầu tiên chắc chắn phải cho Liễu Bích nuốt một miếng, sau đó những người khác chia phần còn lại.

Vì thế, Liễu Bích ngậm miếng một ít hay nhiều, chính là tiêu điểm mà các vị đại thần quan tâm.

Liễu Bích cũng hiểu rõ, nếu như không có Poder chống lưng cho nàng, chắc những vị đại thần chẳng cho nàng nổi một đồng tiền. Liễu Bích cười nói:
“Giáo phụ, ta muốn hỏi hai việc, thứ nhất, di sản có bao nhiêu, thứ hai, giáo thần pháp điển quy định số lượng tiền chuộc tội thế nào?”

Poder cười:
“Tổng cộng toàn bộ gia sản, đại khái quy ra được một trăm viên pha lê đỏ.”

Liễu Bích kinh ngạc, nàng tính qua, một bạch xu đại khái tương đương với một trăm nguyên, một trăm bạch xu được một hoàng xu,một hoàng xu thì quy đổi được một trăm hồng xu, mà 1 pha lê đỏ thì bằng 100 hồng xu, vì thế một trăm viên pha lê đỏ, tương đương hàng trăm triệu bạch xu rồi.

Không chừng hôm nay một phát có thể lên cấp thành triệu phú rồi, Liễu Bích mừng rơn, nhưng nét mặt không đổi, khiến các vị đại thần không khỏi đánh giá nàng cao tay.

Poder rất hài lòng trước biểu hiện của Liễu Bích, tiếp tục nói:
“Liên quan đến tiền chuộc tội, thánh giáo pháp điển có quy định như sau, đầu tiên, dựa trên thân phận của hai bên, thứ hai…” – Lão nói các điều luật liên quan trong pháp điển, nhưng Liễu Bích chỉ cảm thấy hứng thú với câu cuối cùng – “Vì thế, con có thể lấy ba phần mười, tương đương với ba mươi viên pha lê đỏ.”

Đại khái là ba chục triệu nhân dân tệ, tim Liễu Bích càng đập nhanh hơn.

Nhưng ngay lập tức, một vị võ tướng bước ra nói:
“Không thể thế được! Ba mươi viên pha lê đỏ, đủ trang bị một liên đội tinh nhuệ rồi, thần cần số tiền đó để nâng cao yên quốc cho đế đô.”

Lão hỗn đản, vốn là đủ cho ngươi mua mấy chục ả tỳ thiếp xinh đẹp phải không?

Liễu Bích đánh giá vị võ tướng đó, hơn năm mươi tuổi, sắc mặt trắng trẻo, đôi mắt sắc như dao sáng ngời, nhìn một cái là biết có gian tình ẩn bên trong, Steven đứng cạnh nàng hạ giọng giới thiệu, đây là Marllow trưởng quân hàm nhị đẳng tướng quân của gia tộc St. Hoen.

“Không, thần cần tiền để cứu trợ lũ lụt.” – Lại có người oang oang phản đối, rất nhanh sau đó, Liễu Bích còn chưa kịp mở miệng, các vị đại thần đã xông lên, dường như món tiền đó là của bọn họ rồi.

“Yên lặng. Các ngươi muốn vị phạm thánh giáo pháp điển à?” – Poder trầm giọng.

“Giáo phụ, chúng tôi không dám vi phạm thánh giáo pháp điển, nhưng mà, tài chính đế quốc hạn hẹp, không có bao nhiêu để tiếp dân.”

Poder nhìn Liễu Bích:
“Mercury, ý kiến của con thế nào?” – Lão lạnh lùng nhìn các vị đại thần, thầm nghĩ bọn này chẳng có ai dễ đối phó cả, sợ là Mercury không đấu nổi với bọn họ, chắc bản thân phải xuất thủ giúp đỡ Mercury, rồi kết giao với vị thần bí đấu thần sau lưng nàng.

Nghĩ đến đó, Poder đứng dậy, bước đến trước mặt Liễu Bích, đưa tay đặt lên đầu nàng, từ từ nói:
“Không cần phải ngại mọi người, con nghĩ gì thì nói như vậy, ta Poder, chúc phúc cho con lần thứ ba.”

Nói xong lão lạnh lùng nhìn các vị đại thần, như muốn nói: “Con bé đáng yêu này ta giúp đỡ, ai dám uy hiếp nó.”

Quả nhiên, các vị đại thần không ai dám nhìn vào mắt lão.

Trong lòng Liễu Bích đã có quyết định, nàng nói:
“Ta thấy thánh giáo pháp điển không thể vi phạm được.”

Ý là, món tiền này các ngươi đừng tưởng động vào được, ta quyết định rồi.

Có người hừm mấy tiếng, nhưng Poder về phe Liễu Bích, các đại thần quý tộc không dám chống mặt mà chống lại thánh giáo pháp điển, nhưng đám người này đều từng trải trong quan trường, tất nhiên không bị điều này làm khó. Vị đại thần muốn lấy tiền cứu tế lũ lụt ở phương nam bước tới trước mặt Liễu Bích. Đó là một lão già, nét mặt rất để và gian xảo:
“Mercury, cháu làm đúng, ta ủng hộ cháu. Ba mươi hồng pha lê phải thuộc về cháu.”

Liễu Bích cười gượng, thầm nhủ nhất định còn có mấy câu nữa, vì thế cũng không vội trả lời.

Lão già tiếp:
“Ta nghe nói cháu được gọi là sự tinh khiết của thành St. Lubin, mọi người đều ca ngợi là người tốt, vì thế, ta thay mặt những người dân chịu thiên tai thỉnh cầu cháu giúp đỡ, quyên góp một phần tiền lấy.” – Nói xong lão cúi chào Liễu Bích.

Lão vừa quay mặt đi, Marllow liền tiếp lời:
“Mercury cháu à, cháu xuất thân gia đình quân nhân, tự nhiên nên suy nghĩ cho dũng sĩ trong quân đội, binh sĩ ở đế đô…”

Ngoài Browny ra, rất nhiều đại thần đều dùng những lý do đường hoàng thỉnh cầu Liễu Bích, ý tứ chỉ có một mục đích là muốn Liễu Bích nôn ra tiền đã nuốt.

Nhìn bộ dạng của Browny, rõ ràng rất muốn mở miệng, nhưng lão ngại mất thể diện nên ra vẻ không chú ý đến Liễu Bích.

Lần này Poder cũng không tiện can thiệp, lão quay về ghế ngồi, chờ xem Liễu Bích xử lý thế nào.

Có thể cũng là để khảo nghiệm nàng.

Liễu Bích cười tươi, chăm chú lắng nghe, không đắc tội với ai. Nhưng nàng cũng cảm thấy khó khăn, xem các đại thần thế này, chắc không cho nàng giữ lại một đồng bạch xu, hơn nữa người nào cũng nói những lý do hết sức đường hoàng, khiến người khó lòng phản đối.

Vừa muốn giữ được tiền, vừa không muốn đắc tội với người.

Làm sao đây?

Liễu Bích chuyển ánh mắt qua chỗ nhà vua, bệ hạ Counavy.

“Bệ hạ, ngài gọi thần là sự tinh khiết của thành St. Lubin, thần thật không dám nhận, nhưng từ đầu ý thần đã định dùng số tiền này giúp đỡ người nghèo. Hắn cúi người:
“Bệ hạ, thần muốn mời ngài, cùng thần giúp đỡ những người cần được giúp đỡ.”

Advertisements

2 phản hồi (+add yours?)

  1. tsusumi
    Th6 10, 2011 @ 01:04:32

    em xin tem.tk ss

    Phản hồi

  2. tsusumi
    Th6 10, 2011 @ 01:35:44

    cao tay.quá cao tay 0.0

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: