Liễu Bích C48

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 48

Ta không có hứng thú

*(++)*

 

Điều kiện gì cơ?

Câu cầu khẩn ôn nhu, thánh thoát của bọn họ làm cho Liễu Bích trong lòng rung động, suýt nữa bật thốt: “Tất cả điều kiện gì cũng chịu sao ?”

Lời đã sắp thoát ra, lại vội vã thu về. Đáng chết, mình thế nào lại có ý nghĩ loại này? Đây là báo hiệu của sai lầm, tuyệt đối không thể tha thứ!

Có điều, trước mắt Steven và Hera “cười một cái khuynh thành, không cười thì khuynh quốc” tuyệt đại dung mạo này, không có loại ý nghĩ như thế, cơ bản không phải nữ nhân đầu óc bình thường, mà là thứ ngu muội sao?

“Ha ha”
Liễu Bích cười to hai tiếng, đồng thời trong lòng nhanh chóng tính toán, ma đầu kia vì hiểu lầm thực lực của mình, mới thỉnh cầu mình thực hiện một việc, rất dễ đoán được, việc đó nhất định phi thường khó khăn, chí ít vị bằng hữu bên ngoài đang điều động hàng vạn quái thú của bọn họ không thể làm được.

Một việc khó khăn như thế, Liễu Bích đương nhiên cũng rất khó đảm đương.

Nghĩ vậy, Liễu Bích ngữ khí ra vẻ “cao thủ”, lạnh lùng nói:
“Đưa ra điều kiện? Hừ, ngươi tựa hồ chẳng có cái gì có thể làm ta động tâm. Hộ khí , thánh khí, ma khí? Ta đều có thể đoạt lấy bức chúng nhận chủ. Tiền bạc? Ta chẳng thiếu. Quyền thế? Chiếm một mảnh đất thật lớn, khai quốc lập tông đối với ta mà nói có gì là khó?”

Steven ngẩn người, đúng vậy, mới vừa rồi chàng vừa thấy thật lực của người này liền lập tức sinh ý nhờ cậy, không có tính toán chu toàn, thực lực của người này, còn có gì không thể đạt được nữa?

“Đi mau đi! Severos tới liền đó, ta mặc dù không sợ lão, nhưng cũng không muốn giết chết viện trưởng của Học viện Đấu Pháp đâu!”

Liễu Bích phất phất tay, dáng vẻ đã hết nhẫn nại.

Không, mình không thể đi bây giờ. Một vị cường giả có thể dễ dàng cưỡng lấy cửu cấp thánh khí nhận chủ mà lại là loại Thánh khí Hộ vệ 1 chỉ có thể gặp không thể cầu, bà ta chính là hy vọng duy nhất của mình! (1 Thánh khí có công năng như một chiến khiên, thường dùng để phong ấn, bế huyệt đạo, chống đỡ)

Steven và Hera quỳ xuống, thần sắc kiên quyết, dứt khoát nói:
“Miện hạ tôn quý, có một thứ, cho dù ngài có cường đại đến đâu, cũng không thể đạt được, thứ này, chỉ có bọn ta mới có thể cho ngài.”

Liễu Bích trong lòng run lên, Steven đôi mắt màu lam tuyệt đẹp bình tĩnh nhìn nàng chăm chú, nhãn thần mạnh mẽ, gương mặt anh tuấn vô song cũng tràn đầy vẻ kiên quyết, tựa hồ, chàng ta đã hạ quyết tâm rất lớn, vì khẩn cầu được nàng, sẵn sàng trả bất cứ giá nào.

“Đừng, thôi thỉnh cầu ta nữa, đừng nhìn mà không nói, ngươi nên đi đi” – Liễu Bích ẩn ước minh bạch ý định của Steven.

Trời ạ, ngàn vạn lần không nên là cái đó, ý chí của ta cũng không phải mạnh lắm đâu a!

Hera cũng rất bình thản nói:
“Ngài, thiếu một nô nữ đẹp nhất toàn đại lục!”

Steven lúc này cũng gục mặt xuống ra vẻ quy phục nói: “Ngài cũng không có một nam sủng suất2 chúng nhất toàn đại lục !”  (2 suất = soái = đẹp trai, anh tuấn)

Đáng chết, các ngươi vì sao cứ phải nói ra!? Quả tim Liễu Bích bị một câu nói này của hắn làm cho đập ‘thình thịch’ liên hồi.

Ừ thì “Nô nữ” ta có thể nhận rồi đem đi khoe, hay giao nàng cho một tên quan nào đó lấy được của cải từ hắn … nhưng đằng này ….

“Nam sủng” hai chữ này từ miệng Steven nói ra, phối hợp với vẻ đẹp siêu cấp anh tuấn của chàng, quả nhiên có thể công phá ý chí của bất cứ nữ nhân rắn rỏi nào.

Vận khởi Bách sắc thần công áp chế sự thèm muốn đang trào lên trong lòng, Liễu Bích cười lạnh nói:
“Rất đáng tiếc, ta đối với ngươi không có hứng thú!”

Nàng khuất người đỡ lấy vai của chàng, đối mắt chằm chằm nhìn Steven, trầm giọng nói:
“Ta thừa nhận, ngươi rất đẹp, nhưng mĩ mạo không phải là tất cả. Thiếu gia à, thỉnh tự trọng! Một nam nhân anh tuấn để đạt được mục đích, ngay cả thân thể mình cũng bán đứng, e khó nhận được tôn trọng của người khác, cả vị tiểu thư, diễm lệ thoát tục kia, e rằng cả hai bọn ngươi làm ta quá thất vọng.”

Liễu Bích trong lòng đột nhiên có cảm giác trống rỗng. Lúc trước, ấn tượng của nàng đối với cặp song sinh này có thể dùng hai chữ “hoàn mỹ” để hình dung, tuy nhiên loại hoàn mỹ này là từ dung mạo của họ. Khi Steven đem thân thể chính mình lên bàn đàm phán, sự hoàn mỹ này đã hoàn toàn bể nát, giống như một món đồ nghệ thuật không chút tì vết, bị đập tan thành vụn nhỏ.

“Ta không muốn nghe ngươi nói, lập tức đi ngay! Làm thế nào để thoát khỏi Severos, không cần ta dạy phải không?” – Liếc mắt nhìn động khẩu phía trên, Liễu Bích vận tất cả vào tứ chi nội công của Hồng Cẩm Chướng sau khi đã được thoát thai hoán cốt, ra sức nhảy ra khỏi địa lao.

Steven ngạc nhiên một lát, đột nhiên cười lạnh nói:
“Ta không xứng được ngài tôn trọng ư?” – Hắn nhìn hướng Liễu Bích ly khai, phẫn hận nói – “Không cần đấu khí, chỉ dựa vào lực lượng của thân thể nhảy ra khỏi địa lao, ngươi mạnh lắm! Nhưng đó là lý do để vũ nhục gia tộc ta ư? Miện hạ tôn quý, ngài quá cường đại, cho nên, ngài nhất định chưa từng trải nghiệm qua tư vị mẫu thân vì người mà chết, phụ thân thì bị đưa vào tử ngục.”

Hera u uất, nước mắt lưng tròng: “Ca ca…”

Hắn sờ sờ vai trái, rồi cũng nhảy ra khỏi động khẩu.

Tại cảng Dan.

Từ bầu trời nhìn xuống, hằng hà mãng xà to lớn tầng tầng vây khốn thành thị hải cảng này, bên dưới toà thành xa số những tri thù to có nhỏ có phun tơ độc khắp nơi. Trên tường thành, bọn lính sẵn sàng xung trận, đao thương sáng loáng, nhưng nét mặt lộ rõ vẻ sợ hãi. Cảng Dan là địa điểm khởi hành trên tuyến đường thiết yếu đi phương bắc, là trung tâm buôn bán, đã rất nhiều năm không hề có chiến tranh, đám binh lính phương nam của đế quốc này chưa bao giờ gặp qua tình thế khẩn trương như vậy.

Nhưng tại phụ cận hải cảng, đám thân vệ phụ trách phòng ngự mãng xà từ phía biển tập kích thành chủ phủ vẫn ngạo nghễ không hề sợ hãi. Chỉ huy Zinne càng ra vẻ dữ tợn, vung cao đại kiếm trong tay, quát lên:
“Đám nhãi ranh nghe đây, lũ xú tiểu tử trên tường thành còn chưa thấy qua tình thế này, chỉ có thể dùng để doạ người, nhưng các ngươi theo ta từ Tây Green quân đoàn đến đây, đều lên tinh thần cho ta! Đám quái vật này, có thể so sánh với “Hung nô đại chiến” của đế quốc Jux.Rubick không?

“Không thể!”

“Ha ha, tốt! Các ngươi liều mạng, lão tử cũng đổ máu, giết một quái thú, sẽ được thưởng một pha lê! Còn nữa, ta vừa rồi chửi đám binh lính nam phương, các ngươi dù có rắm thối phải im tiếng cho ta, ha ha ha!”

Đám lính cười rộ, Zinne rất vừa lòng với sĩ khí của bọn họ, nhưng cũng vô ý lo lắng nhìn lên bầu trời.

Trên trời, gương mặt già nua của Severos lộ vài phần sầu thảm, vừa rồi, hắn cảm ứng được thánh khí của mình đã bị người khác cường hành nhận chủ. Đấu thần phù hộ, có người bức bách cửu cấp thánh khí nhận chủ. Ai! Nhất định có một vị đấu thần vô cùng cường đại đã cứu đi ma nghiệt.

Ông ta những muốn chạy ngay về xem xét, có điều tình thế không cho phép, ông ta ngay cả thời gian phân thần liếc nhìn thành chủ phủ cũng đều không có, bởi vì đối diện ông ta là hai con quái thú, một là một con Kim Xà, thứ hai là một con Tri Thù Vương3. (3 Tri thù là Nhền Nhện – Nhền nhện chúa ấy mà *hắc hắc* )

Cự tru “chít chít” phát ra tiếng của một vị đàn bà, “ Severos chi thần, ngươi mau thả tiểu thư và cô gia ra đây”
Cự mãng miệng phát tiếng người,
“Severos miện hạ, ta lặp lại lần cuối, giao thiếu chủ ra đây, ta lập tức triệt binh!”

Severos lạnh lùng nhìn nó, ngày thường ông ta không cần thánh khí cũng có thể đánh bại được quái thú, nhưng bây giờ ông ta đang bị thương nặng, hơn nữa, đáng lo lắng nhất chính là, ai có thể cường đại cứu đi ma chướng kia!?

Một người, hai con thú đang ở thế giằng co, đột nhiên, trên mặt biển cách cảng Dan hơn mười dặm, phóng lên một đạo quang hoa màu tử sắc.

“Tiểu chủ đã thoát rồi, sư huynh?” – Cự Tru nhìn thấy vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

“Ai, ma nghiệt quả nhiên tẩu thoát rồi!” – Severos nghiến răng trừng mắt.

Kim sắc cự mãng hướng về phía những quái thú trong thành hô to vài câu xà ngữ, lại dùng thông dụng ngữ của đại lục Viquinx nói:
“Severos, tiểu chủ đã thoát hiểm, tại hạ bất phụng bồi, có điều, khuyên ngươi không nên truy kích, bởi vì huynh đệ tỷ muội của ta còn có thể vây khốn cảng Dan một đoạn thời gian. Ngươi một khi truy kích chúng ta, đồng bào của ta sẽ tuyệt không lưu tình huyết tẩy cảng khẩu! Tưởng tượng, tràng diện lúc đó sẽ như thế nào, hắc hắc!”

Quái thú phóng đi mất.

Severos lạnh lùng theo dõi phương hướng quái thú bay đi,
“Hừ, ngươi sớm muộn cũng sẽ quay lại tìm ta, phụ thân của song nhục ma chướng đó, còn bị giam giữ tại Học viện Đấu Pháp.”

Lúc này Liễu Bích đã thẳng một mạch về tới mật thất dưới mặt đất, đang ở bên Tio vừa ăn thịt nướng vừa nói chuyện phiếm.

Nửa ngày sau, quần thú từ từ triệt thoái, cảng Dan lại khôi phục cảnh phồn hoa.
Một trận tai nạn đổ máu, bởi vì Liễu Bích cứu Steven mà tan thành mây khói, ngăn chặn được chiến tranh, việc thiện biết bao nhiêu mà kể. Hạt mầm màu tím bên ngực trái Liễu Bích sau khi quần mãng rút đi không bao lâu, bắt đầu từ từ khai nở.

Advertisements

3 phản hồi (+add yours?)

  1. phuong nhi
    Th6 26, 2011 @ 15:07:44

    ui troi
    seo ma ta thuong nang the . cam on nang nha

    Phản hồi

  2. keneki
    Th6 26, 2011 @ 15:13:38

    Mới up đã có 23 view rùi các nàng canh chừng ta đấy à ….
    chap 50 là hết quyển 1 nhé các nàng

    Phản hồi

  3. tsusumi
    Th6 26, 2011 @ 18:41:42

    e kết truyện nhà ss quá đi mất

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: