Liễu Bích C75

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 75

Lisa – Thượng

*~~~*

Liễu Bích giật mình, bước chân loạng choạng va chạm vào nhau, nàng không quay đầu lại mà thấp giọng nói:
“Biết rồi, nếu ta còn muốn tin tức gì thì ta sẽ đến tìm ngươi.”

“Không cần khách khí!” – Shin phất tay từ biệt Liễu Bích, dặn dò – “Để nhằm vào phòng thí nghiệm của Dyland, giáo hoàng đã nghiêm lệnh cho lão Spartzow chỉ tiến hành một hành động lớn, ngươi nhất định phải thu thập đủ tin tức trước khi hành động diễn ra đấy. Mặt khác hiện tại ca ca tương đối bận, nếu không tìm được ca ca thì có thể đến tìm lão trưởng quầy của quán này.”

Vừa đi vừa suy nghĩ Liễu Bích đã về tới túc xá của nàng. Hai bên, phòng mười sáu và mười bẩy đều không có ánh đèn, không biết ma nhân Steven và Hera nửa đêm còn làm gì nữa.

Với Bách sắc thần công Liễu Bích có thể nói là dư thừa sức lực, nàng không đi ngủ mà thức cả đêm để nghiên cứu về giả kim thuật từ tài liệu Maya để lại, sau một đêm nàng miễn cưỡng hiểu được một chút thuật ngữ của giả kim thuật, nhưng thế giới này có lịch sử rất dài, kiến thức của nó không phải có thể dễ dàng nắm bắt như vậy, nàng chỉ có thể từ từ bước lên trên con đường tìm hiểu về giả kim thuật.

“Tiểu thư, đã tới giờ đi học rồi!” – Băng tuyết Tộc James kêu lên chuẩn xác như một chiếc đồng hồ báo thức. Sau khi rửa mặt ăn cơm xong, Liễu Bích cầm cặp sách đi ra ngoài, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Ruby ở túc xá số mười bốn trở về.

Con mập này đi đâu cả đêm không về?

“Chào Mercury, bạn đi học nha!” – Ruby thân thiết chào Liễu Bích, bất quá ả đảo mắt nhìn xung quanh không thấy người ngoài, sau đó ả mới đến gần Liễu Bích.

“Cả đêm qua bạn không về phòng à?” – Liễu Bích hỏi.

Ruby kéo Liễu Bích đi vào trong nhà.
“Nào, chúng ta đi vào rồi nói!”

Vào nhà,ả thấp giọng nói:
“Đêm qua không chỉ có ta mà tất cả học sinh của giám sát bộ đều không được ngủ. Xảy ra chuyện lớn rồi!”

“Chuyện lớn nào vậy?”

“Nghe ta nói xong đã!”

Ruby liếc mắt về phía Băng tuyết Tộc James trong viện, Liễu Bích ra hiệu cho hắn rời đi, Ruby lúc này mới nói:
“Sau khi Shin giáo sư mắng đội trưởng Lisa, đội trưởng nuốt không trôi cục tức này, nhưng khi ngươi còn đang ở cạnh Shin thì ả không có biện pháp bèn tìm đại ca ngươi trút giận.”

“Chó rắm! Ả ta còn dám tìm đại ca ta gây phiền toái?” – Liễu Bích nhanh chóng hỏi – “Sự việc thế nào?”

“Tối hôm qua, Lisa đôi trưởng dẫn người đến kiểm tra túc xá của tân sinh Tịnh Hoả Cung, tại túc xá của đại ca ngươi phát hiện ra… hắc hắc, chắc muội tử ngươi hiểu rõ về đại ca của mình chứ?”

Liễu Bích cười khổ, ở phòng ngủ của đại ca thứ khác thì không biết nhưng ảnh kỷ nữ bán thân, hay ảnh đồi truỵ thì có một lượng lớn, đủ để mở một cửa hàng.

“Sau đó thế nào? Đệ tử tàng trữ vật phẩm bị cấm cũng không phải tội lớn mà!”

“Đúng vậy, cái này không phải lỗi lớn. Nhưng Lisa là hạng người gì hôm qua ngươi cũng thấy rồi đấy, ả ta ỷ có thúc thúc làm giáo vụ trưởng không có chứng cứ còn muốn bắt người, huống chi lúc đấy lại có chứng cứ. Án theo giáo quy xử lý thì chuyện này ả phải giao đại ca ngươi cho giáo vụ xử lý, nhưng ả lại trực tiếp động thủ bắt người bắt đại ca ngươi đứng ở cổng túc xá để mọi nguời đến nhìn.”

Nói đến đây Ruby rùng mình, Ruby nở một nụ cười đầy tà khí, trực giác nói cho Ruby biết có người đang tức giận.

“Mercury, bà đừng nóng vội, bà không phải có Shin giáo sư làm chỗ dựa hay sao? Việc gì phải sợ Lisa.”

An ủi vài câu Ruby tiếp tục nói:
“Vốn chuyện cũng chỉ đến đó là dừng lại, đại ca ngươi tính tình cũng tốt, không gây ra chuyện lớn gì. Nhưng sau khi nhị ca ngươi nghe được tin tức liền đến nơi, hắn nhìn thấy đại ca phải đứng ở cổng liền mắng lớn Lisa không tuân thủ giáo quy, xỉ nhục thánh Michael Jeans vinh quang… cuối cùng hắn muốn quyết đấu với Lisa, hai người lưỡng bại câu thương nên hiện tại đều được đưa tới phòng y tế.”

“Ừ, đa tạ ngươi đã nói cho ta chuyện này. Giờ vào lớp sắp đến rồi, đợi ta tan học rồi nói tiếp!” – Liễu Bích hờ hững như chưa hề phát sinh chuyện gì.

Tổ tiên Shiva phù hộ, sao lại có người dửng dưng như thế cơ chứ!

Ruby đi theo bên cạnh Liễu Bích vội la lên:
“Ta còn chưa nói hết!”

“Còn gì sao?” – Liễu Bích lạnh nhạt hỏi.

“Còn nữa! Trong lúc Lisa đội trưởng và nhị ca bạn quyết đấu, ả phát ngôn bừa bãi… mà thật là, bạn có biết người Tiểu Thủ và người Lưu Tinh Tôn (Rusiten) các bạn quan hệ không được tốt cho lắm, cho nên Lisa đội trưởng không cẩn thận vũ nhục người Rusiten, kết quả chuyện này biến thành cuộc đánh nhau có binh khí của học sinh ở Tiểu thủ Đảo và Lưu Tinh Đảo, cuối cùng phải nhờ tới đấu thần của học viện ra tay mới dập tắt được chuyện này!”

“Nói xong hết rồi chứ?” Liễu Bích lẳng lặng nói.

“Ừ, hết rồi!”

“Vậy ta đi học đây!” – Liễu Bích cười quái dị, đi về phía Thuỷ Tinh Lâu.

Ruby ngạc nhiên nhìn theo lưng Liễu Bích, lắc đầu rồi về “chuồng” của mình.

Nàng vừa đi được một lúc, Băng tuyết Tộc James lập tức đuổi theo Liễu Bích, vội la lên.
“Tiểu thư, hạ nhân thấy Ruby đang lợi dụng người.”

“Ta hiểu, trở về đi, chuyện này ta ắc có cách giải quyết.”

Ruby chỉ là một tiểu nhân vật không đáng để vào mắt, nhưng Lisa con mẹ nó dám bắt đại ca của lão bà nương này đứng cho người ta nhìn.

Nha đầu thối!

Đại ca mặc dù vi phạm giáo quy nhưng cũng không đến lượt ngươi lạm dụng chức quyền giáo huấn hắn.

Cháu của giáo vụ trưởng, bộ trưởng của Đệ Tử Viện, nghĩ mình ngon lắm sao? Ngươi là đệ tử năm cuối, cấp năm võ sĩ, rất mạnh! Ta không nhất định phải sử dụng vũ lực, hãy đợi đấy, tam bà bà ta sẽ chơi đùa với ngươi.

Suốt cả ngày, Ruby một mặt chú ý đến cử động của Liễu Bích, một mặt tính toán kế hoạch của mình có vấn đề hay không. Sau khi Mercury mời Shin giáo sư xử lý chuyện này thì Lisa cho dù có giáo vụ trưởng làm chỗ dựa nhưng cũng đừng mong được ở lại Đệ Tử Viện nữa, đến lúc đó tham dự quyết sách đều là đệ tử khóa dưới, cho dù nàng là tân sinh không được bổ nhiệm nhưng cũng có không ít chỗ tốt. Thử tưởng tượng xem, phải để cho những kẻ lớn hơn phải nhường đường, cái này chính là chân lý của gia tộc Shiva.

Thế nhưng hành động của Liễu Bích làm ả chả biết đường nào mà tiến lùi, Liễu Bích sau khi rời khỏi liền đến phòng thí nghiệm của Dyland hỏi xin thuốc cho đại ca, đến tối thì àng vào một tửu quán nhỏ, sau đó không ra ngoài. Từ đầu đến cuối Liễu Bích đều không đến tìm Shin xin giúp đỡ.

Ở cửa sau tửu quán, Liễu Bích đang từ biệt lão trưởng quầy của tửu quán:
“Lão hạc, đa tạ.” (Lão hạc =)) tác phẩm văn học việt nam =)) )

“Ha ha, không cần khách khí, chúng ta đều là cấp dưới của thiếu gia “Sồi Chín”, ngươi chỉ cần một ít thông tin về Lisa và vài người, như vậy thì không cần đa tạ đâu.” – Gián điệp mang biệt danh lão hạc là lão trưởng quầy của tửu quán, ngoại hình và biệt danh quả thực không tương xứng.

Liễu Bích đưa cho hắn khoảng hơn mười hồng xu, dặn dò:
“Giúp ta đưa món quà nhỏ này cho các huynh đệ tạo chứng cứ giả, sau này ta sẽ có hậu tạ.”

“Ây da, ngươi khách khí quá. Muội tử yên tâm, ngươi có việc gì thì cứ tới đây.”

“Tốt lắm, ta hiện tại là phải đến chăm sóc cho đại ca và thăm Lisa đáng thương à nha …!!!”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: