Liễu Bích 104

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 104

Đổ ngầu nghiệt ngã

~o.o~

Với dung mạo soái tuấn của Gary, thân hình cơ bắp, gả nói ra loại lời này kích thích Liễu Bích suýt nữa xịt máu.

“Nhu nhoa! Mụ mụ, bối bối không thích nghe, bối bối cùng đệ đệ chơi với người!”

Penelope lắc đầu theo chân Liễu Bích trượt xuống, tập tễnh đi vào phòng, một đường đi tới còn dùng hai tay nhỏ bé che hai gò má đỏ hồng, cúi đầu xuống. Nhưng sau khi đi vào cửa, qua một khe hổng ở cửa gỗ không có vá lại, một con mắt to đen nhánh trộm nhìn vào phòng khách.

Liễu Bích bị câu nói này của Gary khiến khó chịu nửa ngày, chuyện tốt bậc này một nữ nhân nào nguyện ý buông bỏ. Nhưng trong lòng Liễu Bích lại liều mạng ngăn cản, nếu làm vậy coi như ngươi bưng trinh – Bách sắc thần công rất độc địa!

Nàng một lúc lâu sau không có trả lời khiến Gary càng hiểu lầm, hắn cả giận nói:
“Cái gì? Dâm tiện! Ngươi còn muốn ta “giao hàng” ngay bây giờ sao? Chỉ cần ngươi đáp ứng, ta bây giờ sẽ…!”

Hắn phất phất tay:
“Đều lui ra ngoài cho ta, lão tử ta muốn giao hàng. Một tháng này ta là của ngươi! Bất quá Mercury, sau khi lão tử “giao hàng” mà mi dám phản bội…”

Nói xong, hắn cởi áo của mình.

“Không! Chúng ta chậm rãi thương lượng đã! Ngươi gọi thủ hạ trở về, Robin, ngươi cũng trở về đây!”

Liễu Bích trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ có nam nhân cường trán cởi y phục trước mặt nàng, điều này quá sức hấp dẫn, nàng ta sợ sẽ phạm sai lầm. Một lần phạm sai lầm thì sẽ không thể quay đầu lại.

Gary cảm thấy kinh ngạc, chẳng lẽ Mercury là nữ thần minh quân trong truyền thuyết, nữ nhi thánh khiết không phải là dâm tiện sao? Nhìn bộ dáng của ả ngăn mình cởi áo tựa như không nhìn tới, hình như gặp chuyện gì kinh khủng.

Thân hình của mình quả kinh dị lắm sao? Đương nhiên không có khả năng, chính mình là một trong những nam nhân có thân hình gợi cảm nhất Huyền Vũ Đảo. Vậy, Mercury sợ đàn ông? Cũng chưa chắc… Ha ha, thú vị! Xem ra có thể lợi dụng điểm này!

Gary cũng không để ý tới Liễu Bích, càng cởi bớt quần áo:
“Mercury mỹ nhân, ngươi còn do dự cái gì? Đến đây đi, vì cha của ta, ta không ngại “biểu diễn” nhiều như vậy trước mặt ngươi.”

Trời ơi là trời! Ai sẽ tới cứu ta đây?

Mấy ngày gần đây Liễu Bích dựa vào Bách sắc thần công mà nhận được cuộc sống huy hoàng, bây giờ lại khiến nàng khó xử.

Thấy Liễu Bích bắt đầu tựa như gặp sát thủ, dần dần kéo dãn khoảng cách với mình, trong lòng Gary xác định. Đúng vậy! Mercury chính là danh tự trong truyện thuyết “thánh khiết nữ nhân”!

Vậy là tốt rồi!

“Mercury, ngươi bây giờ có hai đường, một là theo ta đi cứu cha. Hai là, đêm nay ta và ngươi cưỡi ngựa!” – Gary hung hăng “uy hiếp”. ( Hại não nữa rồi )

Bọn thủ hạ xã hội đen của Gary, còn có Robin tất cả đều chết lặng.

“Thiếu gia đang nói gì thế nhỉ? Hắn muốn Mercury tiểu thư bồi hắn qua đêm sao? Chúng ta nghe lầm sao?” – Thủ hạ hắc bang tự hỏi.

Quả thật, không khí bên trong túc xá mười sáu quá sức nóng.

Lúc này Gary lại thêm một câu:
“Không có con đường thứ ba, hôm nay ngươi không nói ra lựa chọn thì lão tử mỗi ngày đều cùng ngươi cưỡi ngựa, mà không phải một lần mà nhiều lần mỗi đêm!”

Liễu Bích khóc cười không được nhìn Gary, nói:

“Tốt! Ngươi độc lắm, ta nhận. Bất quá trước tiên phải nói rõ, ta không có thí mạng, không thí cơ quan thân thể. Còn có, ta toàn lực lắc ngầu, nếu không cứu được cha ngươi thì cũng đừng trách ta!”

“Xong hàng!”

Gary xoay người chỉ vào một thủ hạ, quát:
“Còn lo lắng cái gì! Gọi xe ngựa, mời Mercury đại nhân tới tràng quán!”

Nói xong hắn cúi đầu vội vã đi ra khỏi túc xá.

Mắc cỡ chết người. Vừa rồi là mình nói sao? Quá dọa người! Bất quá hoàn hảo, chỉ cần có thể mời Mercury cứu cha thì bản thân mình không cần lo nhiều nữa, mất mặt chết đi được !.
Chờ lúc Liễu Bích xuất môn, Gary chấn động. Nguyên lai Liễu Bích đổi một thân trường bào, bên trong là nội y màu đen có nhuyễn giáp xung quanh, trang phục bên ngoài là vải màu trắng tinh khiết, tóc thả dài màu lam kim, nhìn qua đúng là mỹ nhân bức người! Bất quá, trong tay nàng còn ôm nữ nhi!

“Uy, ngươi sao lại còn mang nữ nhi đi?”

“Yên tâm, lắc ngầu tới cảnh giới của ta, ngoại vật tuyệt đối không ảnh hưởng tới ta!”

Liễu Bích ngạo nghễ nói, trong lòng lại thầm tính toán: Tinh thần lực của nữ nhi bối bối cường đại như vậy, trên đổ bàn dám chắc có chút tác dụng. Ôm “hài tử” này đi sẽ có chỗ dùng nha!

Tiểu gia hỏa kia phất tay với Gary:
“Ca ca, nghe lời, bối bối cũng nghe lời, bối bối không đào khí!”

Gary bị bộ dáng đáng yêu của Penelope làm muốn cười, nhưng nhớ tới cha, hắn lại không cười nổi.

Tràng quán của Marvel được xây dựng trên một thác nước của Huyền Vũ Đảo, nó được ba mươi sáu trụ lớn dị thường chống đỡ lầu các ở trên không trung, bốn phương đều có lối thông. Từ xa xa nhìn lại như một thần bí tiên cảnh huyền nhã ngoài khơi.

Tầng cao nhất là một đại sảnh hình tròn được bố trí bằng bạch ngọc cực kỳ xa hoa, Marvel đang buồn bã ngồi trên ghế, trước mặt hắn còn để một thanh khoái đao sắc bén. Đối diện hắn là một lão nhân già dặn cũng khoảng sáu mươi, một thân trường bào quý tộc màu tử sắc đắt tiền, tóc lưa thưa bạc trắng dính lên da đầu và sau gáy, chòm râu ngắn màu trắng lơ thơ. Nhất là lão có một đôi mắt màu tử sắc, chốc chốc lại lóe sáng khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.

“Tốt, nguyện thua , hơn nữa thua trong tay ngươi cũng không tính là oan!”

Marvel cầm khoái đao trước mặt lên, ánh đao chợt lóe thì bỗng nghe có người cười:
“Marvel tiên sinh, ngươi gấp cái gì chứ. Tay chân ngươi tạm thời đã không phải của ngươi, người trọng yếu còn chưa có nói.”

“Nói đúng lắm!”

Lão giả chuyển ánh mắt, thấy Liễu Bích ở ngoài cửa ôm một hài đồng đang đi nhanh tới, lắc đầu cười:
“Nguyên lai là tiểu mỹ nữ, còn mang theo hài đồng.”

Liễu Bích một tay ôm hài tử, một tay ngoắc ngoắc ngón tay ý bảo Marvel nhường chỗ, sau đó trực tiếp ngồi vào chỗ của Marvel:
“Trên bàn đổ chỉ có thắng thua, không có tuổi tác, không phải sao?”

Liễu Bích liếc liếc mắt nhìn hơn hai mươi người sau lưng lão giả, lại mỉm cười dừng ánh mắt đối thị với lão.

Lão giả lẳng lặng nhìn Liễu Bích. Ả tuổi tuy nhỏ nhưng khí định thân nhàn, vẻ mặt thong dong bình tĩnh, hắc bạch nhuyễn giáp rất hợp với dung mạo thánh khiết. Ngồi trước mặt mình tuỳ ý mà tạo ra một hình dáng của một nữ bá tước kiêu ngạo. Phong phạm của Súc vương! ( súc xắc )

Đối thủ tốt! Lão giả trọng tâm cảnh khí thế, người này trực diện nhìn cường địch mà mặt không đổi sắc, ngược lại ngực còn ôm ấu nữ tới, khí thế tâm cảnh đã thắng ba phần.

Tài năng là ở trên bàn trường, khí thế bản thân lại trấn định như thế trước mặt cao thủ, quả là hiếm!

Nghĩ vậy, lão giả thu hồi sự coi thường trong lòng, trầm giọng giới thiệu:
“Unicorn! Du thuần tứ hải, khiêu chiến cao thủ xí ngầu thuật khắp thiên hạ, Marvel là đối thủ cuối cùng. Bây giờ, ngươi, ngươi có tư cách là đối thủ của ta!”

“Mercury, đệ tử Huyền Vũ Đảo.”

Liễu Bích cười lạnh nhạt, nhìn thoáng qua Marvel:
“Ngươi đổ thua hắn cái gì?”

Marvel cười khổ lắc đầu:
“Là ngầu thuật mà ta am hiểu nhất”

“Tốt lắm, Unicorn tiên sinh, chúng ta sẽ Lắc ngầu thuật!”

Liễu Bích đặt nữ nhi lên đùi, một tay đỡ, một tay để lên bàn:
“Ta thắng, những gì Marvel tiên sinh thiếu ngươi đều xóa bỏ.”

Marvel khẩn trương thấp giọng cản:
“Mercury, đầu thuật của hắn…”

Lão nói được một nửa đã bị Liễu Bích phất tay cắt đứt. Nhìn hình dáng Liễu Bích thong dong không vội vã, lại lạnh nhạt không chuyển khiến trong lòng Marvel có thêm vài phần trấn định. Trong lúc này Gary cũng tới bên người cha, lo lắng chờ đợi ngầu thuật được đánh cược bằng tính mạng cha nàng bắt đầu.

Unicorn hai tay khoanh trước ngực, mỉm cười nói:
“Ngươi thua thì sao?”

Liễu Bích cúi đầu, bẹo bẹo gò má của nữ nhi, cũng là hưởng thụ thiên luân chi nhạc:

“Ta bại sao?”

“Tốt! Xem khí độ của ngươi, ta cho ngươi một cơ hội. Ngươi là hậu bối, nếu thua lập tức có thể rời đi, nhưng Marvel phải đưa tất cả của hắn cho ta!”

Lão giả ý bảo: “Theo quy củ thông dụng của toàn đại lục, ngươi định đầu, quy củ do ta định!”

Nói xong, hắn không vội nói đổ lớn hay nhỏ mà là hai tay giữ chung, nhìn chằm chằm vào Liễu Bích. Tiếp đó, “đông” một tiếng, hạ chung xuống trước mặt.

Marvel nhìn thoáng qua nữ nhi của Liễu Bích, lại cũng liếc con trai của mình, Gary cũng nhìn hắn gật đầu. Phụ tử hai người đều nghe được, Unicorn để ba viên xúc xắc một chỗ, hợp thành một hàng thẳng tắp.

Mặt trước là ‘một điểm’, đầu trung bên trong của Unicorn cũng chỉ có một chút lộ ra.

Chẳng lẽ hắn đổ tiểu sao? Gary nghĩ thầm.

Marvel nhíu mày. Hắn muốn đổ tiểu? Nếu vậy thì sẽ thắng, hắn tuyệt đối có thực lực này. Nhưng, trong lòng Marvel lại ẩn nghĩ có gì đó không đúng.

Dù sao Unicorn còn chưa có nói ra quy củ.

“Ta mở chung!”

Unicorn nói xong lời này, ở đây những người nghe ra một điểm đều thầm gật đầu – hắn muốn đổ tiểu. Chung lạc rời tay, Unicorn không có khả năng thay đổi cục diện “một điểm”, mà cũng sẽ càng không có ai có thể hơn hắn lấy được điểm nhỏ hơn một.

Unicorn mỉm cười:
“Đổ đại hay đổ tiểu, cần ta phải nói nữa không?”

“Hiểu rồi!” – Liễu Bích cười cười, một tay ôm nữ nhi, một tay tùy ý cầm chung, nhẹ nhàng bắt đầu lắc.

Khóe miệng Unicorn nở một nụ cười quái dị:
“Ngươi không định buông hài đồng này ra sao?”

“Một tay, vậy là đủ rồi!”

Lời vừa nói ra, tùy tùng phía sau Unicorn mỗi người đều biến sắc. Chủ nhân của chúng tung hoành toàn đại lục đánh bại vô số cao thủ, là nhân vật ra sao? Ngươi chỉ dùng một tay cùng chủ nhân đối súc xắc, quả thực cực kỳ cuồng vọng.

Liễu Bích hạ chung xuống, Unicorn chậm rãi nói:
“Ngươi đánh nát ba hạt xúc xắc, ta nghe ra là ta một điểm, ngươi cho ta đổ tiểu sao?”

Trong lòng phụ tử Marvel phát lạnh. Đúng vậy, vừa rồi cho rằng Unicorn đổ tiểu là do nghe hắn ra ‘một điểm’ mà đoán, nhưng hắn không có chính miệng nói ra.

Đáng chết, Unicorn cố ý dùng một điểm dụ đối thủ, để cho đối thủ tưởng rằng đổ tiểu. Mặc dù trong lòng mọi người là không thể, một trường du hí, nhưng cũng đủ thắng tràng đổ này.

Mercury, ngươi sai lầm lớn rồi! Ít nhất phải cho Unicorn chính miệng nói ra đổ đại hay tiểu chứ!

“Unicorn tiên sinh, ngươi nói hơn một điểm?”

Liễu Bích hai tay ôm nữ nhi, đặt Penelope lên bàn, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn:
“Bảo bối nhi, giúp Mụ mụ mở cái này!”

Penelope nhu thuận mở ra. Đầu chung mở ra, bên trong là một đôi phấn mạt nằm bằng phẳng trên mặt bàn.

Liễu Bích “linh điểm”.

“Bây giờ nói cho ta biết, ngươi đổ đại hay đổ tiểu?”

“A a, ngươi thua! Ta cá đại!” – Unicorn mở chung của mình, quả nhiên ba hạt xúc xắc của hắn thẳng hàng một chỗ, chỉ có một điểm đỏ tươi.

Gary tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Marvel cau mày, tâm cũng trầm xuống.

“Ngươi cho ta ngu ngốc sao?” – Liễu Bích khinh thường cười khẩy – “Chưa nói trước quy củ, ngươi xuất một điểm không lẽ ngươi tưởng ta đổ tiểu?”

Chẳng lẽ Mercury không có bị lừa? Gary mở con mắt.

Marvel cũng cười. Đúng vậy, chỉ cần Mercury che dấu hai điểm số dưới lớp phấn mạt thì nhất định thắng Unicorn một điểm.

“Ta không nghĩ đối thủ ngu ngốc! Ngươi có thể nghĩ một chút là tốt lắm, vậy dưới phấn mạt này tàng mấy điểm? Bất quá…”

Unicorn ngước lên hai tay, ý bảo sau khi mình khai chung tựu không có xem qua.

“Ngươi xem giờ ta là mấy điểm?”

Theo lời hắn nói, ba hạt xúc xắc của Unicorn dường như bị người ta dùng đao bổ ra, từ chính giữa tách ra biến thành sáu khối, rơi xuống.

Theo đó, sau nửa khối đầu lại bắn ra, điểm số toàn bộ hướng lên trên, điểm của Unicorn tựu biến thành hai mươi mốt điểm.

Mặt Marvel nhất thời như tro tàn, cho dù Mercury đã nghĩ trước tới một điểm dụ hoặc của Unicorn, nhưng hắn nhiều nhất tàng mấy điểm chứ, không có khả năng vượt qua hai mươi mốt điểm, ít nhất Marvel còn không có nghe qua loại kĩ thuật này.

Unicorn bình tĩnh nhìn Liễu Bích, chậm rãi nói, hình như là giống giáo huấn vãn bối:
“Với tuổi của ngươi thì kỹ thuật bây giờ đã rất cao, nhưng ngươi vẫn thua! Cho dù ngươi tàng dưới phấn mạt mấy điểm thì có thể so với hai mươi mốt điểm của ta sao? Ngươi có thể tàng bao nhiêu điểm?”

Lão ta tiếp nhận chén rượu từ tên người hầu mang tới, nhẹ nhàng nhấp một ngụm:
“Ta cá là nhiều hơn năm, gặp qua cao thủ cực mạnh cũng chỉ có thể dấu dưới phấn mạt mười tám điểm.”

Liễu Bích nhéo nhéo mũi nữ nhi:
“Bảo bối, giúp Mụ mụ thổi một hơi.”

Hô! Penelope phùng mồm trợn má cố hết sức thổi một hơi, sau đó vui vẻ nói:
“Mụ mụ, lợi hại!”

Sáu mươi ba điểm, Liễu Bích đánh nát tất cả xúc xắc, chỉ để lại mặt ngoài mang theo điểm số, sau đó đánh nát toàn bộ bên trong, chỉ để lại mặt ngoài.

Sáu mươi ba điểm so với hai mươi mốt điểm, thắng bại không cần nói cũng biết.

“Unicorn tiên sinh, người thắng là ta!” – Liễu Bích ôm nữ nhi, nhẹ nhàng giúp nó lau đi bụi trên khuôn mặt nhỏ bé.

Gary hoan hô, Unicorn lẳng lặng nhìn kết quả trên bàn của Liễu Bích, khuôn mặt không chút biểu tình. Sau một lúc lâu, hắn mới chậm rãi đứng lên:
“Quả nhiên là anh hùng luôn xuất từ thiếu niên! Ta thua!”

Hắn đi tới của sổ, tựa hồ như đang lưu luyến nhìn lại cái gì, sau đó trầm giọng nói:
“Đó là của ngươi, ngươi muốn cái gì đều ở phía trước.”

Nói xong, người hầu phía sau đi lên phủ thêm một kiện áo bào bạch ngân. Lão đi ra đại sảnh, hai mươi mấy tùy tùng đều sắc mặt ảm đạm đi theo. Lúc đi tới cửa, Unicorn quay đầu lại cười:
“Hôm nay ta thua tâm phục khẩu phục, ba tháng sau ta sẽ trở lại lĩnh giáo.”

Đáng chết, ngươi còn?

Liễu Bích mỉm cười lắc đầu:
“Ta còn là đệ tử, ba tháng sau ta sẽ tham gia đại khảo trong năm nên không có thời gian, cũng không có hứng thú phụng bồi.”

“Tiểu nữu, đổ thuật của ngươi rất lợi hại nhưng đừng có không biết xấu hổ!”

Một tráng hán bên người Unicorn giận dữ, bộ dạng của Liễu Bích làm hắn không nhẫn nhịn nổi nữa:

“Nếu so đấu khí thì chỉ mấy ngón tay của gia chủ ta đã có thể giết ngươi!”

“Iraviat, câm miệng!” – Unicorn gầm lên với người hầu – “Ta nói rồi, thiên hạ cường giả vi tôn, nàng thắng, nàng có tư cách, cũng phải có sự tôn trọng!”

Hắn mỉm cười nhìn thoáng qua Liễu Bích, vươn ba ngón tay ra:
“Ba tháng sau ta sẽ trở lại Huyền Vũ Đảo – vì chuyện của nàng. Ta muốn khi đó chúng ta có cơ hội luận bàn.”

“Chỉ mong vậy!”

Đáy lòng Liễu Bích nói thêm một câu: “Ngươi không có cơ hội đâu!”

Tráng hán tên Iraviat tức giận muốn mở miệng, lại bị Unicorn dùng ánh mắt lạnh như băng dọa. Hắn nuốt hận, nói thầm:

“Yết đế nhĩ lô đế! Tiểu nữu ghê tởm!”

Yết đế nhĩ lô đế? Liễu Bích cả kinh, bọn họ…. Những lời này giống như hòa thượng niệm ‘a di đà phật”, đây là do thành viên Dã Tổ thần giáo tức giận hoặc hưng phấn cực độ mới nói vậy.

Bọn họ là thành viên của Dã Tổ thần giáo sao? Cái này không thể, Dyland của Dã Tổ thần giáo tự bạo mà chết, Bác Bì bế quan chữa thương, Hoán Cốt trong tay mình, còn Tinh Diện cùng Lư Mục đi đâu mất, hai tên còn lại cũng mất tích, sao có thể có một đại nhân vật có khí độ siêu nhiên chứ?

Liễu Bích định gọi bọn họ lại hỏi, nhưng đối phương là địch hay bạn còn chưa rõ, chính mình lại không thể công khai gặp mặt thảo luận chuyện Dã Tổ thần giáo…

Do dự một chút, Unicorn đã dẫn người đi ra ngoài. Bọn họ trực tiếp bay thẳng lên trời, trong chớp mắt liền không thấy nữa.

Marvel đi tới ôm quyền cảm tạ:
“Mercury, hôm nay ngươi cứu ta một mạng, bảo vệ gia sản của ta để cho cả nhà ta còn có cơm ăn. Ta Marvel không biết nói gì hơn, ngày sau ngươi có gặp chuyện phiền toái gì, huynh đệ Rực Sa bang nguyện không khuynh tay!”

Liễu Bích còn đang suy tư câu Yết đế nhĩ lô đế kia nên chỉ thất thần gật đầu, nhìn qua có chút vô lễ.

Marvel cũng lơ đễnh vỗ đầu vai Liễu Bích, cười to:
“Nên đi xem thứ ngươi thắng được, Huyền Vũ triệu phú mỹ nhân à!”

Advertisements

2 phản hồi (+add yours?)

  1. myki95
    Th8 18, 2011 @ 12:35:58

    tem la cua em…. sao vang ve the nhi???
    thank ss

    Phản hồi

  2. loveyou
    Th8 18, 2011 @ 18:39:35

    Chậc…Cái đoạn đổ súc xắc ta chả hiểu gì hít…Hic…@_@ Thanks nàng

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: