Liễu Bích 142

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 142

Ngươi cho ta, thì ta nhận lấy

~Done~

 

Liễu Bích thơ ngây chẳng biết các vị lão đại đối với nàng dị thường “yêu thương” cố nhiên không phải vì một cái danh đổ thần của nàng bây giờ, mà là vì nguyên nhân khác lớn hơn là vì Loran bạn học nói tên nàng và yêu cầu chiếu cố, mà có sẵn lý do để tạo một cái nhân tình như vậy, các lão hồ ly này không cướp cơ hội thể hiện tình giao hữu sao?
Suy nghĩ xem là ra kết luận rồi, chính mình mặc dù có hơn mười vạn hồng ngọc, nhưng thân phận cũng là một đệ tử bé nhỏ, bọn họ không cần phải xếp đặt một âm mưu phức tạp như vậy để đối phó mình, nhưng nghĩ tới đây, Liễu Bích mỉm cười nhẹ một cái.
Liễu Bích rất “ướt át” hít hít vài cái: “Ta mặc dù chỉ là một đệ tử, nhưng cũng hiểu được quy củ, chư vị lão đại đều là nhân vật có tiếng tăm, các ngươi đã mở miệng, ta không thể tổn hao thể diện các ngươi, tốt lắm, ta đưa ra dánh sách này!”

“Sảng khoái! Haha!” Dullman vỗ vỗ tay, phân phó: “Người đâu, Mercury tiểu muội đã nói, các ngươi lập tức theo bản ghi chép mà làm!”

Hắn thầm nghĩ, Mercury xuất ngoại du học có thể mang theo bao nhiêu kim tiền chứ? Cho dù thêm châu báu và vài vật có giá trị bán được cùng vật phẩm quý trọng, năm trăm viên hồng ngọc cũng xong .Khoản tiền này đối với mình chả đáng gì!

“Huyền âm băng châu một băng chuyền mười bốn viên” Dullman trong lòng lặng đi một chút, Dock ở một bên lại gật đầu ám chỉ hắn, quả thật có, ngày hôm qua dưỡng nữ của Mercury đích thật có đeo bên hông bên trong một túi pha lê trắng nhỏ, có thể, rất có thể đứa nhỏ mặt trắng này, bị trộm mất, chủ yếu nhất là, hắn cũng không phải hứa xuông!.

Nhân viên đánh giá ở một bên lập tức báo giá: “Một viên hai mươi viên hồng ngọc, tổng cộng là hai trăm tám mươi viên hồng ngọc, ngài có muốn quy ra kim tiền không ạ?”

Liễu Bích lại nói:
“Một viên hồn tinh thú lục cấp Hải Nhân Yêu.”

“Hồn tinh.. lục cấp… có thể tính ba vạn kim tiền không, chuyển khoảng quy ra là ba trăm viên hồng ngọc?” Nhân viên đánh giá trong lòng trù trừ, lúc này mới có hai kiện đồ vật, mà sắc mặt Dullman lão đại đã âm lạnh, chính mình cố ý đưa giá xuống thấp nhất rồi!.

“Không quan hệ! Ta kỳ thật cũng không biết giá tiền cụ thể, đều là từ Unicorn thắng được mà có.”  Liễu Bích rất tùy ý trả lời, Dock lại hướng cái mặt âm trầm của Dullman gật đầu, thực sự, so với giá thị trường ít đi rất nhiều, còn là chiếm tiện nghi nữa.

Sau đó chỉ nghe Liễu Bích nói: “Ngọc phách từ Băng Điểu, hai mảnh”

“Bốn … Bốn trăm hồng ngọc 1 mảnh”.

“Hai dải băng cột tóc bằng sơ tiên tì tằm ngũ cấp nhả ra, kỳ thật là của con gái ta…”

Các vị lão đại bĩu môi, nhưng không có nói, mà sắc mặt Dullman nhìn qua càng thêm khác thường, Tiên tằm ti? Cho nữ nhi dùng chơi sao?
Ngươi dụng tiên tằm ti, vật phẩm hổ trợ hỏa hệ sát thương cho nữ nhi người đeo sao?
Người, không thể xa xỉ tới bước này! Mặc dù ngươi rất có tiền!

Từng kiện từng kiện theo danh sách của Liễu Bích xuất ra. Không riêng gì sắc mặt Dullman không dễ nhìn, sắc mặt của các vị đại bang chủ đang ngồi cũng chẳng tự nhiên gì, rốt cục có ngựời không nhịn nổi nói thầm: “Ta là Sys, Mercury tiểu muội, ngươi xác định là thật sự mất nhiều như vậy sao?”

Liễu Bích cười nói:
“Chư vị, ta cũng không có lừa các ngươi, nếu các ngươi bắt được thiết tặc. Hơn nữa tìm được tang vật, sẽ biết ta nói đều là thật!”
Nàng ửng má giải thích: “Là là, vốn là ta không thích mang nhiều đồ như vậy đi du học. Nhưng mọi người xem bảo bối của ta, nha đầu tuổi tuy nhỏ, nhưng hết lần này tới lần khác vài ngày lại đòi thứ khác chơi, cho nên, ta mang theo chút tiểu đồ vật cấp nàng làm đồ chơi, dù sao đều là thắng được, phá hủy hoặc đánh mất cũng sẽ không tiếc nuối.”

Bối Bối dùng mị nhãn kết hợp cái mặt buồn, hai má phún phính mặt buồn bã, phối hợp với Liễu Bích cuống quít gật đầu, còn nói: “Dưỡng mẫu cấp cho Bối Bối thiệt nhiều thiệt nhiều món đồ chơi, con thích lắm, mất hết rồi”.

Liễu Bích nhún vai, lại báo ra một lượt tất cả vật phẩm, cuối cùng tổng kết: “Ta nguyền rủa tên thiết tặc đáng chết kia, hắn ngoại trừ thánh khí có liên lạc với chủ nhân, lấy đi tất cả tài sản của ta!”

Trong lúc này nhân viên đánh giá đầu đầy mồ hôi giao cho Dullman số liệu, Dullman vừa nhìn, lập tức đứng không vững mà tựa xuống ghế.

Trời ạ, Mercury muốn buộc mình bán cả gia sản còn lại.

Liễu Bích cười yêu mị nói: “Được rồi, súyt nữa quên một việc, Britany tiên sinh đã tặng Vi tước xa, mà bốn con Vi tước kia bị trọng thương coi như là tài sản ta báo mất, nhưng quên đi, cái đó không trọng yếu, bất quá ta rất thích…”

Thế nào, hắc bang lão đại, các ngươi không phải muốn tặng tiền cho ta sao? Vậy đưa đây, ta xin nhận.

Dullman nhìn các vị hắc bang lão đại một chút, đột nhiên vỗ cái bàn: “Chúng ta là người phố Mist, nói được là làm được, đây là quy củ, giờ đã là giữa trưa, ngươi đâu, chuẩn bị tửu yến chiêu đãi Mercury tiểu muội! Mặt khác, tiểu muội phiền người theo thủ hạ dưới tay ta nói tỷ mỉ chuyện trải qua đêm qua, để chúng ta truy tra thiết tặc”.

Chờ Liễu Bích rời đi, Dullman nhìn mọi người: “Tất cả mọi người hiểu được, ta cũng không nói nhiều! Vừa rồi, ta thật là tưởng kiếm cơ hội thông qua Mercury giao hảo với Loran thiếu gia, nhưng… quả thật các ngươi thấy đó…”

“Nhưng lão đại ngươi không có nghĩ đến, cơ hội này ngươi lại không ăn nổi! Ha ha!” Dock thích thú nói: “Thế nào? Chúng ta tới cùng có muốn bồi hay không? Không phải không thừa nhận, cái đứa nhỏ kia quả thật không biết giá trị chính thức của tài sản, đó là một con số trên trời đủ để tạo ra một đế quốc nhỏ…”

Dock chỉ vào nhân viên đánh giá bên kia: “Các ngươi cũng thật to gan? Ít nhất đã giảm giá trị đi một phần tư, các ngươi căn bản là phá hư quy củ! Đương nhiên, các ngươi làm tốt lắm! Ngày mai tới lầu thành báo cáo cho ta”.

Mấy nhân viên đánh giá nghe được nửa câu trước của Dock, thiếu chút nữa bị dọa chết, bất quá câu nói kế tiếp, lại khiến bọn họ vui mừng.

“Bồi nhất định bồi! Lời đã nói ra khỏi miệng, chúng ta phải làm được! Hơn nữa thiếu gia Loran…” Dullman lau trán, đẩy danh sách ra giữa bàn: “Tính ra Mercury vừa rồi thắng đổ trường, tổng cộng quy ra là năm vạn ba trăm hồng ngọc chi phiếu! Chúng ta bình tĩnh một chút, mỗi người cũng không cần xuất ra nhiều lắm!”

“Lão đại, xin nói rõ ràng, Mercury từ đổ trường của ngươi mà thắng được, chúng ta mặc kệ! Chúng ta chỉ bồi thường vật phẩm bị trộm mất, ngươi vừa rồi cũng nói, tiền đổ là tiền đổ, không thể cùng tiền bồi thường gộp chung lại được”.
Dullman cười như điên: “Xem ra các ngươi thật muốn ta động chân động tay! Được rồi, cứ vậy đi! Lập tức phái người đi chuẩn bị rương chứa! Ta thật ra muốn xem, Mercury làm cách nào có thể mang đi hơn bốn trăm rương hồng ngọc, và hơn sáu trăm rương tiền và vật phẩm.”

Với một ngàn rương châu báu, nói đến vận chuyển đi từ phố Mist về Huyền vũ đảo cũng ít nhất một tháng.
Không lâu, Liễu Bích kể lại “vụ án”, sau đó trong gian phòng trang nhã tại lầu ba đổ trường cùng với các hắc bang lão đại của Mist tham tửu.
Trên bàn tiệc, Dullman uống rượu liên tục. Sau một lúc tâm sự “sơ ý” nói:
“Tuổi trẻ thật tốt, tiểu muội, ngươi cùng các học sinh đã kinh nghiệm qua nhiều chuyện thú vị? Có thể nói cho lão già này một chút không?”

Liễu Bích không suy nghĩ, nói ra một chút bí mật rất thú vị của bạn học.

Bloody ôm tiểu Bối Bối đáng yêu, một mặt nghe Liễu Bích nói, một mặt hỏi:
“Bối Nhi, ngươi tại sao gọi đồng học Loran của mẹ là ca ca? Ngươi hẳn là phải gọi là bá bá mới đúng chứ?”

Tiểu nữu chân thật trả lời: “Không đúng, nam nhân đều thích gọi là ca ca, không thích gọi bá bá! Có đúng không, Bloody a di?”

Bloody thơm Bối Bối: “Sao lại gọi ta là a di?”

Tiểu nữu kia lại dùng ánh mắt “ướt át” nói: “Tất nhiên, Bloody là tỷ tỷ chứ không phải a di à nha!” (ý bảo ko fải già – Bối Nhi càng ngày càng đáng yêu hehe)

Tất cả mọi người bị nàng chọc cười, nhưng tiểu nữu kia đột nhiên còn nói: “Hic! Bối Bối nói một bí mật nhỏ, không muốn nói cho người khác nha, trong khi ở tại cổ tháp, Loran ca ca có nói nhỏ cho tiểu Bối Bối, kêu Bối Bối gọi ca ca ấy là ba ba…”

Trời đất ơi, hắc bang lão đại ở đây hoàn toàn lặng người, giờ khắc này thời gian dường như đứng lại, rất nhanh bọn họ lại khôi phục tràng diện nói cười vui vẻ, thời gian trôi qua phi thường nhanh, thậm chí Dock muốn như làm rơi cái ly rượu, nhưng bất quá Liễu Bích cũng không có phát giác.

Nhưng tiếp theo, các hắc bang lão đại nhìn qua vui vẻ rất nhiều, trời ạ, khó trách Loran thiếu gia đặc biệt chiếu cố Mercury, nguyên lai sự thật là … haha, tiền này bỏ ra cũng đáng giá! Có thể lấy lòng con dâu của đại gia tộc, bao nhiêu tiền đều đúng cả! Không được, tiền thua bạc chúng ta cũng phải chia đều… Dullman dùng mục ngữ nói rằng tiền đổ lần này chỉ một mình ta chi, các người không được xen vào.

Các lão đại bắt đầu dụng một ánh mắt rất mập mờ nhìn Liễu Bích, trong lòng không ngừng đánh giá, Này! Thân phận nàng là thần duệ của Hỏa Thần, dịu dàng nho nhã, lại xinh đẹp xuất trần, đổ thuật đệ nhất nhân, còn là đại phú hộ khá giả, tiền đồ quá cao! Kha kha, nàng đích xác phù hợp hết thảy tiêu chuẩn lựa chọn của gia tộc Loran thiếu gia.

Tiệc rượu chấm dứt. Dullman đưa ra khế ước, cười nói: “Tiền bồi thường chúng ta đã chuẩn bị tốt, các vị lão đại ngồi đây cũng có một chút tâm ý bên trong.” Hắn đặc ý nói về mọi người có mặt ở đây: “Bất quá, chư vị lão ca cũng không phải giàu có, hiện kim không nhiều lắm, hay dùng một phương thức bồi thường khác nha.”

Liễu Bích nhìn tới khế ước, hỏi: “ Cái phần trăm cổ phần của thủy Mist đổ trường là sao?”

Dullman cười ha ha gật đầu: “Đúng vậy, hắc thủy Mist đổ trường này không chỉ có tại phố Mist. Tuy không dám nói nó trải rộng thế giới, nhưng tại thủ đô lớn của mỗi cường quốc, trọng yếu thành thị đều có một cái rất lớn…”

Lão hồ ly! Mọi người trong lòng đều mắng, nhưng không thể không bội phục thủ đoạn của Dullman. Hắn cấp mười phần trăm cổ phần, cứ như vậy, nương tử tương lai của Loran thiếu gia chính đáng hợp với nàng, vậy lão hồ ly cũng sẽ được gia tộc kia chiếu cố.

Đây chỉ là thứ nhất! Thứ hai, đổ trường cần nhất là cái gì? Là có cao thủ giữ chân! Dullman cấp mười phần trăm cho Mercury, vậy tương lai phát sinh cùng loại chuyện Unicorn đổ đấu toàn thế giới, Mercury chính là nhân vật Unicorn cũng sợ này dám chắc sẽ không mặc kệ ngồi nhìn! Thu phục một đổ thuật cao thủ cỡ này, Dullman đã kiếm đủ rồi! Thậm chí là kiếm một khoản quá lớn cho đổ trường hắn.

Không được, loại chuyện tốt này không thể cho hắn độc chiếm một mình.
Có ý nghĩ này, trong mọi người phản ứng của Dock nhanh nhất, hắn đột nhiên cười nói:
“Ây da! Tiểu muội ngươi nếu tham gia hắc thủy của lão đại, vậy coi như là một phần tử của phố Mist. Chư vị, các vị nói đúng không?”

“Đúng vậy, như vậy chúng ta chính là người trong nhà cả, không phải ngoại nhân” Những người khác tùy ý phụ họa.

Liễu Bích cười nhìn hết thảy, tốt a, chính mình mơ mơ hồ hồ trở thành một trong những hắc bang lão đại của phố Mist… chuyện đời, thật là cổ quái ngạc nhiên.

“Tốt lắm, tiểu muội cứ tiếp nhận gia sản của ngươi. Mấy lão già chúng ta đi giúp ngươi truy tra thiết tặc.”
Các lão đại đều rời khỏi bàn rượu, bọn họ cố ý không giúp Liễu Bích chuyển tiền “đây là một vấn đề vô cùng muốn tìm hiểu, bọn họ chính là muốn xem, Liễu Bích sao có thể mang đi một ngàn rương báu”.
Nhưng Liễu Bích lại không vội vàng, ra khỏi đổ trường Hoán Cốt cùng James đã tới.

James cười nói:
“Chủ nhân, ta đã nghe rồi, nguyên lai ở đây cũng có cơ sở của Kim sa Đổ trường của Marvell! Chính là hướng tây của phố Mist”.

“Brook, phiền ngươi mang toàn bộ trang sức vào trong xa sương của Vi tước xa “dù sao ta dám chắc muốn trang tu một lần nữa, sau đó dùng tiền này, đưa đến thủ hạ của tiên sinh Marvell, để bọn họ vận chuyển mấy trăm rương ngọc này, nói là ta Mercury xin họ hỗ trợ là được! Ây da, nếu một xa sương không đủ, vậy phiền ngươi mấy chuyến, dù sao với thực lực của ngươi sức nặng của vài trăm rương này chắc không vấn đề!”

Trên tầng đổ trường, lẳng lặng nhìn Liễu Bích vận chuyển rương báu vào xa sương, các lão đại nhìn nhau: “Lão đại, ngươi nói, Mercury là dạng người gì? Ả có thể thể làm bạn với con dao hai lưỡi Britany, đơn thân tiến vào đổ trường kiếm công đạo, có thể xuống tay với tiền của chúng ta không lưu tình…”

Dullman thật lâu không đáp, cuối cùng thấp giọng nói ra một câu: “Có thể ả biết, chúng ta còn chưa tính là bằng hữu của ả, bất quá, ả dám vì con dao hai lưỡi Britany kết bạn không lâu mà làm ra chuyện này, vậy cùng ả làm bằng hữu là không phí”
Trong lúc này, Liễu Bích hưng phấn trở về lữ điếm lớn tiếng nói:
“Britany các hạ thân ái, bằng hữu của ta, ta thắng được rất nhiều tiền, chúng ta có thể lập tức lên đường tới rừng sương rồi”.

Britany còn trong phòng củi đột nhiên thở dài thầm nghĩ “Ây da, mặc dù là đối thủ nhưng ta không thể không thừa nhận, Mercury là một cô gái tốt…”

Advertisements

%(count) bình luận (+add yours?)

  1. Lùn
    Th3 03, 2012 @ 11:31:56

    tem
    ss da tro lai
    may thiet!
    ss tron biet tam ca tuan lam em hu via

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: