Bán Trang Bị 6

Bán Hết Trang Bị Khắp Giang Hồ

Chương 6

Pháp bảo mạnh nhất thế giới

~Quá tuyệt~

Im lặng, tất cả hiện tại là một sự im lặng.

Vấn đề này rất khó giải quyết, sau một lúc lâu, cô gái nọ mới ngước lên nói : “Ngươi trả lại tiền của chuyên mục sức khỏe là được” Chính cô ta cũng thấy việc này không ổn, vì thế trong khi nói, thanh âm vô cùng nhỏ.

“Bao nhiêu tiền?” Tần Tranh nhíu mày, cái chuyên mục dinh dưỡng sức khỏe là gì? Xuất hiện ở đây chỉ mới vài ngày mà đã làm hư cái thứ đó sao?

“170.000 thôi” Cô gái này to mắt nói ra, kỳ thật cô ta không nghĩ tên trộm này sẽ trả lời. Thật ra, cô ta cũng có thể bỏ qua chuyện này dễ dàng.

“Chi phiếu?” Tần Tranh đã từng cầm qua nhiều tiền khi còn làm sát thủ, nhưng da đầu có chút co lại, kẻ ngu cũng biết cái khoảng tiền này là quá lớn.

“Cái gì phiếu? là 170.000 đó, là hiện thực tiền tệ tương đương 17 triệu.” cô gái nhỏ tính tính toán toán đưa ngón tay ra nói.

“. . . . . .” Tần Tranh cúi đầu suy tư một lúc, đột nhiên ngẩng đầu lên, tay phải nhanh chóng đưa lên mặt cô gái kéo giựt.

“Cái gì vậy hả?” Cô gái kia về phía sau vội vàng thối lui, nhưng Tần Tranh quả tốc độ thiệt nhanh, vì thế trên mặt có hằn lên một dấu tay nhỏ, trên mặt nàng có cảm giác sợ hãi.

Bản thân cảm thấy đây là da thật, không phải là mặt nạ, cũng không phải Dịch Dung Thuật. Tần Tranh ngạc nhiên nói: “Ngươi thật sự giống y như ta sao?” Nàng vốn cho là có người này dùng dịch dung thuật hay mặt nạ lừa gạt tiền của mình, hiện tại xem ra khả năng này không có rồi.

“. . . . . .” Miệng cô gái suýt chút nữa cứng đơ, cái tên trộm này đang cố ý giả ngu sao? Như thế nào mà có giống nhau y như nhỉ?

Xung quanh mọi người từ từ tản ra, dưới tình huống này một là cấu xé hoặc là bỏ đi, kết quả sự việc tiếp diễn thật không có gì thú vị nên họ bỏ đi rồi, vì vậy đám đông dần dần tan ra.

“Người cuối cùng có bồi thường cho ta hay không?” Lời này có hỏi cũng như không, đã từng thấy tên trộm nào giật lấy bóp tiền mà quay lại trả hay không? Cô gái nọ cảm thấy có chút khó xử, cảm thấy bản thân thật sự xui xẻo tự muốn rời đi.

“Ta không hiểu cớ sự gì lại phải đền tiền cho ngươi, mặc khác ta hiện tại cũng không có nhiều tiền như vậy.” Một sát thủ cư nhiên đứng tại chỗ này đang phân bua phải trái! Tần Tranh thật muốn chửi đến bà mụ. hà cớ gì dung mạo của cô ta cùng ta có điểm tương đồng, nhìn thế nào đi nữa cũng có phúc duyên hơn ta, còn chưa bao giờ giết một mạng người.

“. . . . . .” Cô gái kia thật sự muốn nhào nhanh đến dùng chân đá một phát, đánh xong rồi lại muốn bay lên phun nước miếng vào cái chỗ mình vừa đá, nhưng là vì nhân vật của nàng hiện tại mới tạo ra, cơ hồ thực lực là 0, e rằng người trong suy nghĩ đó, người bị đá đó chính là cô ta, vì thế bĩu môi, trong lòng cô ta xuất hiện một vẻ khinh tởm đáng chết  —— ngày nào đó chính mình nếu thành cao thủ, nhất định phải đem cái đứa chết tiệt này bằm bằm bằm một phen, sau đó đến tiệm tạp hóa mua dây thằng trói nàng lại một lần, mỗi ngày lôi nàng chạy quanh Đại Lý thành một vòng…

Tần Tranh may mắn lại nhìn thấy khuôn mắt ngẩn ngơ của cô ta, không biết trong lòng cô ta đang suy nghĩ cái gì, chắc chắn nếu điều suy nghĩ của cô ta có thành hiện thực chắc chắn cô ta sẽ rất hạnh phúc cho xem.

Một người không muốn rời đi, một người thì chưa thể tìm ra cách giải quyết. Hai người chính đáng đang rất bế tắc , từ đâu lại xuất hiện một con hồ câu ngang ngạnh bay tới, lấy tờ giấy khỏi miệng bồ câu. Cô gái cầm lấy nhìn nhìn, từ bên thắt lưng lấy ra một cây bút, soạt soạt soạt viết vài chữ, rồi đưa cho bồ câu mang đi.

“Xem ra ngươi quả thật may mắn, Ta hôm nay coi như tốt bụng không tranh cãi với ngươi, lần sau đừng để ta thấy ngươi!” Sau khi nói xong, cô gái cảm thấy bản thân vừa nói vài câu kia thật không có chút sức mạnh nào, vì thế lại dậm chân một cái oán hận  thêm vào một câu, “Nếu có gặp ngươi ta nhất định dọa ngươi đến chết. . . . . .” Lời còn chưa nói hết, nàng mặt nhăn lại hít một hơi chạy dài.

“Khoan đi đã, ta có chuyện cần hỏi. . . . . .” Tần Tranh nhìn thấy cô ta nhìn nhìn tờ giấy, giống như là hiểu được ý nghĩa trong đó. Nhưng là cô gái kia thật không có chút để ý đến nàng, thoáng một cái đã biến vào màn đêm.

Thật sự chuyện xung quanh đã lạ mà người cũng lạ, không phải muốn tìm nàng đền tiền sao? Như thế nào bản thân hỏi đến nguyên nhân đòi tiền lại bỏ chạy mất rồi? Cách lừa tiền này thật quá thông minh nha! Tần Tranh lắc đầu, hướng phía ngoài thôn đi ra. Trên người nàng không có tiền, cho nên cần tìm một nơi an toàn yên tĩnh nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau khi mặt trời đã qua đỉnh đầu của một cây đại thụ rồi, Tần Tranh mệt mỏi phủi bụi ở mông rồi leo xuống cây đại thụ . Ở trong này nàng mất hơn bảy phần võ công, chán nhất là nội lực bên trong dường như mất khá nhiều, cả kinh công cũng khó thi triển, cố gắng hết sức chỉ có thể nhảy qua cao hơn đầu người một chút, hiện tại còn muốn nhảy lên tường bay nhảy thoải mái thật là vọng tưởng.

Hái trên cây mấy quả dại ăn đỡ đói, vị có hơi chua, nhưng cuối cùng cũng đỡ khát hơn rất nhiều. Tần Tranh đi đến thôn ngoài tìm người để hỏi về việc chuyển đổi ngôn ngữ, nhưng những người đó nhìn cô bằng một ánh mắt kỳ quái.

“Chính là trên bảng điều khiển hệ thống trò chơi chứ đâu?” người chơi hắt hơi một cái.

“Bảng điều khiển hệ thống là gì?” Không phải quả thật là không thể hiểu nổi cái biến đổi này rồi, thật chất thế giới này quá kì lạ.

“. . . . . .” Ánh mắt của game thủ kia không kỳ quái nữa mà lộ ra vài phần bực bội, không muốn nhìn thấy Tần Tranh nữa, mà oảnh mặt bỏ đi.

Hầu hết các trò chơi thể loại ba chiều hiện nay đều có một bảng hoàn chỉnh điều khiển, có khi còn giữ cả bảng hệ thống điều khiển cũ, để người chơi có thể tìm ra mà chỉnh sửa, chẳng qua phương thức có chút khác nhau, nhưng thực ra lại rất đơn giản và dễ dàng, ngay cả game thủ mới gia nhập cũng có thể biết tới, nhưng là bây giờ Tần Tranh nói nàng biết bảng điều khiển hệ thống là gì, cái phản ứng đơn giản của người chơi kia chính là —— chết tiệt, ngươi cư nhiên giả ngu trước mặt ông à, cuối cùng xoay mặt bỏ đi mất.

Đối với danh bài sát thủ bằng vàng, võ công cũng không phải là quan trọng nhất, chắc chắn cái quý nhất chính là minh mẫn là trí thức, như vậy làm bất cứ nhiệm vụ nào mà không phải gặp cái loại tình huống khó khăn nào, do vậy Tần Tranh không có nhất tâm suy nghĩ nhức đầu. Nàng nghĩ một lúc, lần thứ hai tìm người vấn đề của mình lần nữa, không hỏi câu hỏi thứ nhất, mà là hỏi hệ thống điều khiển làm sao sử dụng. Tuy rằng người chơi kia vẫn có ánh nhìn rất kỳ quái, nhưng cuối cùng những gì nàng chịu nghe cũng giúp nàng hiểu ra.

Sau đó, Tần Tranh bật bảng điều khiển ra một lần, cầm trên tay như đang cầm một pháp bảo thần tiên, ngay cả không hiểu làm sao có thể sử dụng hiện giờ, trên kia còn có nhiều hàng chữ với những công năng vô cùng cường đại, nàng nhìn đến mắt vỡ ra ngoài, vui sướng vạn phần. Nàng trước kia vẫn cho là chuyện thần thoại về tiên thần phật là chuyện không có thể quan tâm, lại khoa trương, hôm nay lại nhìn cái bảng điều khiển hệ thống này, mới biết được trên thế giới này làm gì có pháp bảo nào mạnh hơn nữa…

Đang ở ngoài thôn, nàng tìm ngay đến chỗ vắng người, Tần Tranh ngồi ở chỗ kia siêng năng  nghiên cứu cái bảng ma pháp bảo thần kì này, đến khi mặt trời nhằm báo rằng đã đến buổi trưa, nàng mới đứng dậy khoát tay một cái. Không có tiền ăn cơm, nàng vào thôn lại tìm đến tạp hóa tiệm mua lấy một ít gia vị bằng tiền thừa cuối cùng, lại đến chỗ sườn núi hôm qua bắt một con thỏ, rồi ra suối làm sạch lông thỏ, cuối cùng tìm vài nhánh cây khô dựa vào《 La thị thực phổ 》 dựa vào bắt chước nấu thịt thỏ ăn.

Thịt thỏ nướng thật là thơm, Tần Tranh nếm thử và thấy sự khác biệt thật lớn với hương thơm mùi vị hôm nay và ngày trước khi nướng thịt hổ, quả là một trời một vực. Nhu cầu đã được đáp ứng xong, nàng bắt đầu cảm thấy ngày hôm qua cực khổ cả ngày bỏ tiền học đủ thứ thật là không phí một xu nào.

Advertisements

Bán Trang Bị 5

Bán Hết Trang Bị Khắp Giang Hồ

Chương 5

Chơi game, nơi con đường rất chật

~Quá tuyệt~

La tẩu không phát hiện Tần Tranh khác thường biểu tình cảm xúc, lại còn ở đó nói : “Nếu có một ngày ngươi trong quyển sách này, một lần học xong hết tất cả, hơn nữa cũng không cách nào tăng lên nữa tài nấu nướng của ngươi thì lúc đó ngươi có thể tìm La Nguyên cô ấy là muội muội của ta, tài nấu nướng của nàng ta có thể so với ta cao minh nhiều lắm.”

50 đồng liền mua như vậy một cuốn sách mục hay sao? Tần Tranh lau quệt mồ hôi trên trán, thuận tay đem trang sách nhìn qua lại, vẻ mặt đau khổ nói: “Ta xem không hiểu.”

“Sao?” La tẩu sửng sốt, “Ngươi không biết chữ?”

“Có biết, nhưng có vài từ không biết nhiều” Tần Tranh nói : “Bất quá hơn phân nửa xem không hiểu, các ngươi nơi này chữ thật kỳ quái.”

“À, ta đã biết, những chữ này đã bị giải mã hóa, ta thu nhiều đệ tử và cũng có người không biết giống ngươi.” La tẩu gật gật đầu nói: “Ngươi rất đơn giản có thể tìm người hóa thuật ngữ lại.”

“Như thế nào biến?” Tần Tranh lại có cảm giác mồ hồi đầm đìa, nàng cũng không phải là tiên nhân, sao có thể biến đi biến lại?

“Cái này ta không rõ, hãy ra ngoài kia tìm cái người ngoại lai mà hỏi.” La tẩu bỉu môi nói: “Các ngươi và chúng ta thật chất không đồng nhau .”

Không biết La tẩu nói “Các ngươi” ,”Chúng ta” đang chỉ đến ai, cũng không biết nàng ta nói không đồng nhau có ý tứ gì, Tần Tranh trên trán giựt giựt vài có lại muốn hỏi thêm vấn đề: “La tẩu, Ta muốn hỏi thăm một chút đây là nơi nào?”

“Nơi này là Hoàng Thạch thôn.”

“Không, ý của ta là. . . . . .” Tần Tranh đột nhiên không biết nên nói cho tốt ý của mình, suy nghĩ một chút nói: “Hoàng Thạch thôn đúng rồi nhưng đây là cái địa phương gì?”

“Hoàng Thạch thôn đương nhiên huyện Thanh Phổ, huyện Thanh Phổ ở nước Viêm Hoàng, nước Viêm Hoàng ở. . . . . .” La tẩu nói một mạch đến câu cuối, ngưng trọng há mồm một lúc oán thán nói: “nước Viêm Hoàng ở đâu ta cũng chả biết.”

“. . . . . .” Tần Tranh dở khóc dở cười, la tẩu này, thật đúng là như không. . . . . . Bất quá chính mình ít nhất từ câu trả lời của nàng ta biết được một thông tin quan trọng —— nơi này không phải Tống Triều! Mặc dù con dân của Tống Triều cũng có Viêm Hoàng, nhưng là chưa từng có nghe nói qua nước Viêm Hoàng, không biết nước này trên trời hay ngoài đảo xa có nữa! Càng tệ hơn là, nàng không biết mình là sống hay chết, là người hay ma , là quỷ hay tiên? !

“Nha đầu, ta nói nãy giờ ngươi có nghe không hả? Nha đầu?” La tẩu không chú ý Tần Tranh đang thất thần, cứ thế nói chuyện, thấy nàng không đáp lại mới bắt đầu hỏi nàng.

“À? Cái gì?” Tần Tranh phục hồi tinh thần lại.

“Ta nói ngươi về sau nếu đi vào thôn kia có thể ghé ngang đưa bức thư nhỏ này nói là tỷ tỷ gởi cho La nguyên?” La tẩu vẻ mặt cảm khái nói: “Đã lâu không gặp, gần như trăm năm!”

“Được, không việc gì cả.” Tần Tranh đáp lời. Khi nàng nhìn đến La tẩu lại mở ra ngăn kéo thì nhìn thấy trong ngăn kéo chồng lên nhau rất nhiều phong thư y như nàng,  nàng thì mồ hôi trên trán lại bắt đầu tràn trề.

Từ biệt La tẩu khi đi ra thì đã thấy trăng đã xuất hiện, nhà nhà đều thấy đốt đèn, mùi rau thơm xào lên thơm phức phảng phất làm cho Tần Trang có thể ngửi thấy, còn có thể mơ hồ nghe thấy có tiếng cười hihi. Kì thật, cho đến bây giờ mình cũng chưa từng thấy được hương vị của gia đình? Buổi tối mùa xuân thật ấm áp, thôn làng kì quái, bốn phía lại ẩn hiện âm thanh của côn trùng kêu vàng, tại đây nàng lại nhìn lại hoàn cảnh lúc này, cảm giác ý thức sự cô đơn của kiếp trước lại bắt đầu xuất hiện.

Cước bộ có chút thiếu hồn, Tần Tranh cảm giác được đã đói bụng lại nhớ tới chính mình ra đi mà chưa đòi lại tiền mua nguyên liệu từ La Tẩu, trên người nàng hiện tại chỉ còn lại có 10 đồng và 29 xu, chút tiền này ở nơi đây quả không đủ để nghỉ trọ một đêm ở khách sạn, cũng không đủ ăn một bữa cơm nhạt. Phải quay về lấy tiền sao? Quên đi! Tần Tranh tại tiểu quán nhỏ của khách sạn mua hai cái bánh bao ăn đỡ đói, lúc đi ra bất chợt có 90 đồng tiền vô cớ chiếu vào mặt nàng.

“Ăn trộm à!” Một âm thanh có vẻ rất nổi giận từ phía sau Tần Tranh phát tới: “Cuối cùng để cho ta gặp lại! Ta đã gởi thư đi rồi, ta đã nói số liệu của ta là số bị trộm cắp mà!”

Bốn phía bắt đầu có người xem chuyện náo, Tần Tranh không thích xen vào việc của người khác, vì thế cũng không quay đầu lại mà bình yên đi ra.

“Còn chạy? ! Ngươi có thể chạy đi đâu nữa hả?” Thanh âm kia có chút giận dữ .

Lúc này Tần Tranh cảm nhận phía sau có một cơn gió ào tới, vội vàng nghiêng người né qua. Chẳng lẽ cái mà người đó nói là hướng đến mình sao? Nàng liếc mắt nhìn qua, thấy kẻ đánh lén mình là một cô gái khoác một áo choàng trắng, đang muốn chất vấn nàng vì sao đối với chính mình không khách khí, ánh mắt chạm đến cô gái kia mặt thì cứ như là nhà bị cháy hết của, cả người bất giác lùi phía sau vài bước.

“Đồ ăn cắp!” Cô gái kia chỉ vào mũi Tần Tranh mà mắng chửi.

Hiện tại trong lòng nàng chẳng biết có tư vị gì nữa. Tần Tranh nhiều năm trước làm sát thủ, bị người mắng quá vô số lần, ma đầu, yêu nữ, tiện tỳ, những từ này lại tiếp tục xuất ra từ những cái miệng khác nhau, lại thật sự là lần đầu tiên nghe thấy có người mắng nàng là đạo tặc! Hơn nữa người mắng nàng bây giờ lại có cái hình dáng có chút giống nhau!

“Nói chuyện đi nào, đứng đó làm gì hả?” Cô gái kia vẻ mặt phẫn nộ nói : “Ngươi sao lại trộm số liệu của ta hả?”

Trộm số liệu? Số liệu gì chứ? Vì sao cô gái này không ngạc nhiên khi trong thấy mình nhỉ? Cô ta quả thật giống mình quá. Tần Tranh trong lúc hốt hoảng lại dần tỉnh táo, không bỏ qua câu hỏi trong đầu của mình mà hỏi ngay: “Làm sao ta và ngươi có bộ dạng quá giống nhau?”

“Vô nghĩa, số liệu chính là do ta được hình thành, làm sao có thể không giống số liệu chứ?” Cô gái kia cả giận nói: “số liệu của ta mới vừa hoàn thành hôm trước, lại không cấp bậc lại không trang bị, ngươi trộm ai không trộm lại trộm của ta?”

Nghe không hiểu nàng đang nói cái gì, Tần Tranh không biết nên như thế nào đáp lại.

Lúc này người xem càng lúc càng đông, có vài người nhiều chuyện nói: “Đầu năm nay còn có ăn cắp sao? Không phải từ khi Game 3D xuất hiện thì hiện tượng lấy thông số nhân vật cũng không xuất hiện ăn trộm sao?”

“Là được.” Có người phụ họa nói: “Hiện tại trò chơi đang dần hoàn thiện tính năng tạo lập con người, từ quần áo cho đến mũ nón hoặc sinh hoạt kỹ năng, dinh dưỡng chế độ, làm đẹp hệ thống, chẳng lẽ ngươi xui đến thế, có lẽ ngoài hiện thực người bị ăn cắp số liệu rồi?” (ý nói là đăng ký mặt mũi dựa trên cmnd, sau khi tạo nhân vật xong, lại bị đánh cắp số liệu tạo nhân vật)

“Không thể. . . . . .” Cô gái kia nhất tâm nói rõ, “Tôi tự hỏi làm thế nào cô ta có thể lấy đi số liệu của ta chứ.”

“Người đẹp à.” Có người ồn ào: “Ta xem ngươi tốt nhất trước đăng xuất rồi hỏi tới hỏi ba mẹ ngươi một chuyện, có hay không cùng thời điểm sinh ra nàng, cũng sinh ra một đồng sinh muội muội.”

Một trận cười lớn xuất hiện đồng loạt.

“Xéo!” Cô gái kia nổi giận, “Ngươi ba năm không đánh răng sao? Miệng thối quá vậy?”

“Này từng hỏi qua hổ trợ khách hàng chưa?” Cũng có người nhiệt tình hỏi thử.

“Hổ trợ viên đã xét tài khoản của ta thực chất đã được đăng ký, nói là đã báo danh rồi, nhưng là ta mỗi khi trực tuyến, luôn nhận được hệ thống báo rằng trò chơi đã có người sử dụng.” Thiếu nữ sau khi nói câu này lời nói có chút ủy khuất, ngữ khí vô cùng buồn bực.

“Chết tiệt quá, cái này thật sự có sao, hệ thống phản chiếu nhân vật hiện thực cũng không bảo mật à?” Có người lại tỏ vẻ quan tâm , “Quoa, một cái phản chiếu dung mạo thôi đã tốn hơn 10 vạn rồi, đại phú hộ a!” ( h` ta hiểu rồi, nàng ta mua số liệu để chỉnh chu gương mặt của mình, thông qua cmnd, và số liệu chỉ có nàng có thôi)

“. . . . . .” Người nọ nói ra câu đó cô gái càng thêm đau lòng , nàng bĩu môi, có chút muốn khóc thật.

Căn bản nàng ta là nhân vật chính, căn bản Tần Tranh bị mọi người gạt qua một bên, nàng cẩn thận nghe xong nửa ngày, phát hiện bọn họ nói chuyện gì đó một chữ không thông, ghép chung với nhau đọc qua một lười lại càng không biết nghĩa là gì.

“Nói chuyện như ngươi, cách giải quyết sẽ thế nào đây?” Cô gái đột nhiên nghĩ đến đây là game nhập vai ảo giác, chuyện lo lắng bây giờ không quá bất cập. Lúc trước nàng thấy qua Tần Tranh thật sự rất kích động, thầm nghĩ đi tới cho nàng một trận mắng chửi, hiện tại mắng xong rồi, kế tiếp nên làm như thế nào nàng thật chất là không biết. Hay là đánh nàng ta một trận đòi lại số liệu nhân vật, hoặc đòi nàng ta phải xóa đi số liệu? Làm thế nào có vẻ là không liên quan đến kẻ trộm này về sau. (nãy h` ta tưởng số liệu, giờ lại nghĩ nó là ID đăng nhập mới chết chứ)

“Ngươi muốn giải quyết thế nào?” Tần Tranh cúi đầu ngập ngừng nói. Xem ra ở đây tất cả mọi người hiểu được cớ sự đang xảy ra, chỉ có nàng không biết, vì thế nàng đành từ cô ta hỏi lại một lần nữa, chỉ mong rằng sau lần vấn đáp này, nàng sẽ có thể hiểu một chút cái gì đó.

Bán Trang Bị 4

Bán Hết Trang Bị Khắp Giang Hồ

Chương 4

Mua nguyên liệu nấu món ăn

~Quá tuyệt~

Nguyên liệu nấu ăn chắc chắn trong tửu điếm sẽ có rất nhiều, Tần Tranh liền tới cửa tửu điếm mua cá trám, thịt dăm bông và vòi rượu thiệu hưng đã quá hai phần ba tiền trong túi. Ông chủ khách sạn nói rằng gà đã bán hết, cũng nói cho nàng biết phía nam của thôn trên sườn núi có thỏ hoang rất nhiều, muốn nói có thể chính mình đi bắt. Nơi này  giá hàng cao đến thái quá, cho dù trong cửa hàng còn gà và thỏ, nàng cũng mua không được rồi, đành phải khác làm tính.

Đi ra gần cửa làng, Tần Tranh tiện đường ghé qua hàng hoa quả mua một giỏ mận đỏ hết 16 đồng, nàng ý thức được và đem tất cả đồ đạc bỏ vào thắt lưng, sau đó vừa đi vừa ngó trái ngó phải mọi người xung quanh, đột nhiên nghe được một thanh âm lẩm bẩm nói: “Tối nay con trai mình về, nhà còn có gì để ăn đâu? Lại là gà sao?” Nàng quay đầu nhìn, một cụ bà đang móc thức ăn vẩy vẩy cho gà, vì thế một cái ý niệm trong đầu nàng nhất thời hình thành.

Thôn phía nam là một sườn núi đầy cỏ xanh, hoa dại mọc um sùm khắp nơi. Quả nhiên ông chủ khách sạn nói không sai, nơi này thỏ sống thành đàn, cũng không thiếu những người đang bắt thỏ, cầm cây củi mà nhào đến bắt chúng.

Thế giới này thật kì lạ, giống loài nào cũng phát triển thật mãnh liệt, động thực vật đều giống nhau, quả thực xung quanh trù phú quá tưởng. Người nơi này quả thực rất bình dị, có thể đứng một nơi mà nói chuyện với nhau một cách rất thân thiện. Tần Tranh bắt đầu hoài nghi nơi này có lẽ không phải là Minh ti địa phủ vì, không có Vong Xuyên(cháo lú), không có Mạnh bà, không có cầu Nại Hà, cũng không có Mạn Đà La.

Ngẩng đầu lên nhìn thấy sự chói chang của mặt trời, Địa phủ làm sao lại có thứ ánh sáng này? Tây Phương Cực Lạc há có phải ở đây, nàng đã giết người, cắt cổ không biết bao nhiêu ngươi sao có thể đi đến nơi có tên là Tây Phương…, Phật mà biết thì sẽ khóc vang lên trên cả 18 tầng địa ngục, khóc mãi không thôi. Bất quá nàng luôn luôn cô đơn sống một mình, đứng nhìn trời đơn độc, chỉ cần tự do, được tự do mà sống, thì ở đâu có liên quan gì? Không phải, đưa đầu xuống chảo dầu là mãn nguyện lắm rồi.

Tần Tranh thở hắt một cái, quay lại hiện thực không suy nghĩ. Chỉ thấy nàng ra tay như chớp, chạy ngang qua một con thỏ, chỉ thấy con thỏ đột nhiên biến thành hai cái tai rớt xuống . Xoay người, ra tay nhanh hơn một lần nữa lại rớt ra cái đó, cuối cùng cũng là một con thỏ nhỏ rớt ra, sau đó đem chúng nó toàn bộ ném vào trong dây lưng tay không đi trở về. Nàng từng bước cảm thấy thế giới hiện tại thật tốt, tỷ như hiện tại, nàng có thể dùng dao găm rỉ này vận một chút nội công phóng đến đồng nhân, giống như có thể trong tay cầm vũ khí ma thuật!

“Đẹp quá!” Lúc này đứng cạnh nàng là nam tử thấy được một màn này, reo ầm lên: “Chiêu thức này sao lại tuyệt qua! Ngươi thuộc môn phái nào? Chiêu thức này vốn dĩ có tạo hình rất đẹp trai, là đâu? Ta cũng muốn vào?”

Môn phái? Tần Tranh cớ nào lại biết đến môn phái gì của thế giới này, nhớ tới lúc trước nghe lén khi Lão Cố từng nói đến Bách Xích Phái, sẽ theo hắn trả lời. Sợ người này sẽ hỏi chi tiết các thứ, ba chân bốn cẳng chạy nhanh về làng.

“Bách Xích Phái? Cái đó không phải cận chiến kiếm phái sao?” Tần Tranh đi rồi, nam tử này phục hồi tinh thần lại, tay cào cào đầu vài cái nói: “Chẳng lẽ kiếm phái có thể một tay phóng ra ám khí? Một hồi đi lên diễn đàn hỏi đồng đạo xem sao…”

Đi trở về thôn bắt gặp cụ bà cho gà ăn, liền lấy ra một con thỏ trong thắt lưng, đi lên phía trước nói: “Đại nương, ta hay không có thể đổi thỏ lấy một con gà của lão?”

“Đổi gà?” Cụ bà mắt mờ nhìn vào, xem xét nhìn thấy Tần Tranh tay cầm thỏ, cảm thấy con thỏ to tròn chắc khỏe, vì thế vui vẻ nói : “Tốt, chính ngươi nhận lấy một con.”

Tần Tranh đem con thỏ giao cho cụ già, nhìn bầy gà kia chỉ thấy một con gà tơ nhỏ trong bầy, lại nghe kia cụ bà nói : “Nha đầu, như ngươi thấy, ta đã từng tuổi này, việc giết một con thỏ thế này đừng nói đến, ngươi nếu có việc bận làm xong, lúc rãnh rỗi…, có thể hay không giúp ta đem này con thỏ này giết?”

Người dân ở làng này điều có một căn bệnh, đều thích nhờ vã lòng tốt của người khác để giúp họ công việc, ngay cả khi họ chưa bao giờ thấy hay quen bạn. Vừa rồi Tần Tranh ở trong khách sạn kia, ông chủ còn nhờ nàng bưng hai dĩa thức ăn lên bàn cho khách dùm! Bất quá trong lòng nàng hiện giờ có cái gì đó, chính là cho tới bây giờ không thiếu thời gian , giết người rất nhiều, giúp người thì quá ít, lúc này lại thấy làng này không kì thị nàng, trái tim nàng dường như có một chút ấm áp, sau đó cuộn tay áo lên, sẵn sàng giết chết con thỏ nhỏ.

Nhào nặn con thỏ một hồi, cụ bà ngồi ở bên cạnh liền tay xua xua, có vẻ rất không vui: “Không đúng, ngươi lột da thế này thủ pháp sai hoàn toàn, những thứ ngon nhất của nó đã bị ngươi làm hư .”

“. . . . . .” Nàng không phải là ả bán thịt, thì làm sao biết kỹ thuật lốc da?

“Ây da, bé gái có thể làm chuyện nhà!” Cụ bà khuyên thật lòng : “Ta xem ngươi đi tìm Trương Tài Phùng học một ít kỹ thuật lột da đi.”

Cụ bà cứ liên miên nói mãi, nếu đổi lại từ trước, Tần Tranh phỏng chừng sớm đều quay đầu đi rồi, nhưng hôm nay nàng lột da hổ cũng thấy tốc độ của mình phi thường chậm, cùng Lão Cố đối lập quả thực cùng nhau lột da có thể không thể không thi đấu kịp, nếu như cố tình suy nghĩ với việc học được kỹ thuật lột da hổ sẽ kiếm không ít được tiền, nghe nói có thể tìm Trương Tài Phùng học một ít, cũng là có chút động tâm.

Sau khi vất vả làm sạch con thỏ, cụ bà ngàn lần cảm tạ, rồi dắt tay Tần Tranh muốn dẫn nàng đến chỗ Trương Tài Phùng, lão nói: “Ngươi đừng xem ta hiện tại lớn tuổi, lúc trẻ cũng có số đào hoa! Trong thôn có người theo đuổi ta, không mười cũng là tám, Trương Tài Phùng là một trong số những người si mê ta nhất. Ngươi xem một chút, hắn đến bây giờ trong lòng còn nghĩ về ta, đến tuổi mà chưa còn lập gia thất. . . . . .”

“. . . . . .” Tần Tranh ngẩng đầu nhìn lên trời, không biết có thể nói những thứ gì.

“Hôm nay ngươi đã giúp ta khá nhiều, thật ta không có gì cảm tạ ngươi cả, thôi theo ta đến gặp Trương Tài Phùng nhờ hắn dạy ngươi học tập! Người này thế nào, chỉ cần trong tay có một nghề nghiệp thì tương lai sẽ sống tốt. . . . . .” Cụ bà ánh mắt không tốt, không nhìn thấy Tần Tranh sắp chết rồi, cứ thế vừa đi vừa nói : “Ta dẫn ngươi đi lần này rất lợi cho ngươi…, lão đầu xám kia cũng không dám thu tiền của ngươi, điểm ấy ngươi hãy yên tâm. . . . . .”

“. . . . . .” Đúng lúc, nàng không còn tiền dư! Mới từ Trương Tài Phùng kia kiếm được ít tiền, sau đó cấp cho La Tẩu gần sạch hết. .

Đi từ đầu thôn đến cuối thôn, lộ trình không hề dài, cụ bà cứ cười rồi lại nói, lúc mỏi thì nghĩ, còn không ngừng cùng đi ngang qua thôn dân chào hỏi ríu rít, ước chừng thời gian đã mất nửa giờ. Đợi cho Tần Tranh học xong kỷ thuật lột da cùng Trương Tài Phùng lúc này đi ra, mắt thấy mặt trời đã xuống bóng, nàng nhớ tới La tẩu dặn dò, trong lòng nói một tiếng “chết tiệt”, cáo biệt cụ bà liền vội vàng hướng tây thôn chạy nhanh tới.

Rất xa còn chưa đi gần, chỉ thấy La tẩu dựa cửa dáng vẻ có chút lo lắng, vừa nhìn thấy Tần Tranh liền cao giọng hô: “Nha đầu kia, như thế nào giờ này mới về hả? Ta chờ lâu lắm đấy!”

Đối mặt La tẩu đang thầm oán thán, Tần Tranh lười giải thích, chính là đứng tại nơi đó cười tươi như hoa. Quả nhiên cười chính là vũ khí lợi hại nhất, La tẩu cũng không rảnh cùng nàng so đo, càu nhàu vài tiếng rồi đưa nàng vào trong chỉ qua vài cách nấu nướng.

Gà nướng lu, dăm bông nấu rượu, nấu cơm cá trắm, bảo quản thịt thỏ, tổng cộng bốn món thức ăn, La tẩu vừa làm vừa dạy. muối cho bao nhiêu thì cần bao nhiêu nước, còn lửa thì phải canh ra sao, Tần Tranh đem cách thức nấu ăn này nhớ kỹ, cuối cùng nàng cũng học xong.

Học cái gì đó ở đây quả là nhanh, Tần Tranh chính mình thấy rất kì quái, vừa rồi ở Trương Tài Phùng tại chỗ đó, lão nhân gia chính là sơ sơ giải đáp vài thứ, nàng lại cảm thấy đã muốn toàn bộ nắm giữ.

” Đây《 La thị thực phổ》 tặng ngươi.” Đã đem các món này đem tới giúp cho La tẩu đến khách hàng, sau khí về nhà, la tẩu liền đưa nàng cuốn sách này và nói : “Đây chính là bảo bối gia truyền của ta!Trên đời này tìm không thấy cuốn thứ hai, nếu không phải ta và ngươi có duyên gặp nhau, ta sẽ không cho ngươi đâu! Ngươi liền chiếu theo cách này mà bắt chước làm theo, nguyên liệu nấu ăn như thế nào chọn lựa, xử lý, phía trên này đều viết hết.”

Tần Tranh nghiêm mặt tiếp nhận sách dạy nấu ăn cùng thời điểm vô tình nhìn vào ngăn kéo của La tẩu, bên trong còn có một cuốn bìa sách giống y《 La thị thực phổ》, lại một hồi tưởng lời của nàng, trên trán tự nhiên mồ hôi chảy nhanh xuống.

Bán Trang Bị 1

Bán Hết Trang Bị Khắp Giang Hồ

Chương 1

Thế giới sau cái chết

~Quá tuyệt~

Hô hào hô hào —— Rầm rập rầm rập ——

Một trận dồn dập  tiếng thở dốc cùng những tiếng chân bước lộn xộn vang lên.

“Đứng lại! Không được chạy!” Một người kêu to.

Đứng lại? Đồ ngu đứng lại! Tần Tranh cũng không quay đầu lại, thậm chí còn chạy nhanh hơn. Bất quá trong lòng nàng vô cùng chán nản, lúc còn sống đã nha môn truy nã đuổi giết còn chưa tính, không nghĩ tới kiếp sau rồi mà vẫn bị truy đuổi. Thoát được đến đây, thì một ngày cũng đã qua hết rồi a!

“Mau ngăn nàng lại, không thể để nàng chạy mất!”

Lúc này sau khi đã chạy một khoảng xa và thoát nạn, vừa vặn chính lúc này lộ tuyến trước mắt đã thấy Tần Tranh. Một ngày dài đông đuổi mọi người dường như đã cạn kiệt sức lực, nhưng sau khi thấy, quan binh đầu lĩnh đã nhất thời reo lên mừng rỡ “Nhanh lên, bắt lấy nàng! Ai bắt sẽ được trọng thưởng!”

Trọng thưởng cao như vậy chắc chắn người bắt phải là dũng tướng, hà huống gì lại có một nam tử chạy thẳng lên như người điên xông tới phía trước, chỉ thấy hắn cầm trong tay một cây trường kiếm, ngăn cản Tần Tranh chạy trốn.

“Tìm chết!” Tần Tranh khẽ quát một tiếng, thân hình phiêu dật uyển chuyển nhảy khỏi mũi kiếm, còn chưa chờ hắn phục hồi tinh thần lại chân phải Tần Tranh đã vạt ngay mặt hắn một cái đau điếng.

“Ôi ——” tiếng kêu quả thảm hại,nam tử định chặn đường kia, mặt hắn liền biến thành quả đào chín.

Tần Tranh không hề dừng lại, mượn lực dồn xuống bàn chân bước trên đầu mũi kiếm, phiêu dật xoay mình bay hướng tới, đã phóng qua hơn đỉnh đầu của tên nam tử kia, đến khi rơi xuống đất , không quay đầu lại nhìn mà hướng về phía trước thúc ngựa chạy như bay. Mà phía sau nàng quan binh dồn dập đuổi theo, bởi vì bản thân tên quan kỵ thuật chưa tinh, bị một tiếng hét làm ngựa hoảng sợ té nhào xuống ngựa, đấy thế mà nửa ngày đi qua cũng không đứng lên nổi, đành phải trơ mắt nhìn Tần Tranh ở đầu hướng kia rẽ vào một cái góc tối, như vậy biến mất không thấy gì nữa.

Phều, mệt quá! Tần Tranh sự thật đã mệt như chết từ lâu, bất quá vì giữ mạng, nói chi đến việc cần tới hổ trợ khác. Thời điểm này đã là sinh lộ, Tần Tranh cố sức chạy thẳng một mạch vào rừng, dựa lưng vào một cây đại thụ mà ngồi xuống thở dốc hì hục.

Bất quá, nàng cơn thở nặng nhọc chưa kịp ổn định đã thấy từ sau lưng một cảm giác lạnh gáy, thân hình lập tức xông thẳng trước mặt xoay mình, tay phải kéo xuống eo rút ra một thanh chủy thủ đã gỉ loang lổ, tay trái đặt ở phía sau lưng.

“Ngao ô ——” Tiếng hổ gầm lên vang xuyên cả một vòm trời…

Tần Tranh mắt không một chút nháy độngnàng từng được huấn luyện ở nơi xung quanh có nhiều dã thú, sẽ không bất ngờ tấn công, mà tránh khỏi móng vuốt của con hổ nhiều lần, rồi đi quanh nó tìm kiếm yếu điểm của nó rồi dùng dao gỉ sét đâm vào.

Con hổ to nhưng không quá mạnh, có chút giống giấy, nhìn bên ngoài tuy rằng rất dữ, nhưng chưa từng thương tổn đến Tần Tranh dù chỉ một lần, mà nàng đã đâm đúng 32 huyệt đạo của nó, sau đó nhanh chóng rọc lấy da, rồi cắt một phần đùi hổ.

Bụng có chút đói bụng, tìm xung quanh vài nhánh cây khô, Tần Tranh từ thắt lưng lấy ra một viên đá lửa để chụm mấy nhành cây. Nàng cũng không dám đi xa, vì xung quanh đây nơi nào cũng có tiếng hổ gầm.

Lửa cháy lên, mùi thịt thơm trong không khí cũng bắt đầu bay khắp nơi, Tần Tranh ngửi nhẹ mùi thức ăn, nhưng bây giờ thực không có chút mùi vị —— không có muối cùng gia vị, mỗi ngày đều ăn thứ thịt này quả thật gần giống như dã thú, sớm đã chán ngán cả rồi. Hôm nay đi ngang qua một tòa thành thị, muốn vào xem, ai ngờ vừa tới gần cửa thành, đã bị một đội đang mặc quan binh, đuổi theo chạy đến đuối cả sức rồi.

“Quái lạ thay, bọn quan binh làm sao mà biết ta ở trên đường giết một người đàn ông?” nàng là tận mắt thấy người nọ sau khi rơi xuống mấy mai tiền xu còn leng keng thì thi thể đang trước mặt đó nàng thấy, quái lạ biến mất rất nhanh, xem chừng hủy thi đi còn lâu hơn với việc này nữa.

Thôi, không nghĩ ra, người chết càng ngày nhiều, tại “Địa ngục” có khi người ta chết còn không có thể cho một lý do là chuyện thường mà, Tần Tranh rất muốn biết nhưng lại rất ngạc nhiên nghĩ không ra. Nàng làm tắt lửa, bắt đầu tách miếng thịt ra làm đôi, không suy nghĩ mà cắn răng ăn.

Lúc này phụ cận có tất tiếng xột xoạt bước chân của ai đó đạp phạm vào lá khô, Tần Tranh cảnh giác đưa tai lại gần, nghe giọng nói nhận ra được hai người ——

“Lão Cố, ngươi gia nhập trò chơi này đã sớm hơn ta rất nhiều, bây giờ lại đến giết hổ sao?”

“Đừng phiền nữa, vốn hôm nay tưởng có thể chuyển đến địa phương kia luyện cấp, kết quả trên đường lúc nãy thấy một tiểu muội tử quá là xinh đẹp, ta như vậy đi đến chào hỏi nàng chưa quá hai câu, đã bị nàng cho một đao chết tươi tại chỗ. Ôn dịch, xuống tay quá là nhẫn tâm, trực tiếp đâm xuyên ngay trái tim, muốn trốn cũng không kịp.” Hắn nói với ngữ khí và vẻ mặt rất bi thương. “ Chết một lần tổng sức mạnh bị giảm 10%, không trở lại tiếp tục giết hổ còn có thể giết cái gì?”

“Ha ha, chưa tới câu thứ hai? Ta hiểu rồi, hiểu rồi! Nhất định là ngươi động tay, dụng chân nàng”.

“Không phải, trời ơi, oan uổng quá! Ta thề với trời, chính là lúc đó nàng xoay người định rời khỏi ta kéo áo nàng một chút, ngay cả nắm cũng chưa nắm được một giây, thì đã chầu Diêm Vương rồi.

“Ta hiểu ngươi có bản tính thế nào, bằng không ai vô duyên vô cớ tới giết ngươi? Vả lại trên người ngươi có cái trang bị cao gì mà người ta nổ lòng tham.”

“Chết tiệt! Vậy cũng không thể chỉ chạm tay áo liền đồ sát ta à! Nam nữ thụ thụ cái đó quá là phong kiến rồi! Ta xem tiểu muội tử kia rất khó tính và mới gia nhập, cho dù thực tế trò chơi này là võng du cổ trang , nhưng đã là game thủ thì còn có cái bảo thủ phong kiến đó nữa chứ.”

Cuộc đối thoại âm thanh càng lúc càng gần, Tần Tranh nghe thấy đầu liền hơi choáng, tuy rằng hai người này trong lời nói có rất nhiều điều nàng nghe không hiểu hoặc là chỗ không rõ, nhưng là cái kia chính là nàng nhận ra được âm thanh giọng nói chính là cái người tan xương nhanh chóng cái tên nam nhân kia . Nàng nếu không sợ, thì chính là quá choáng. Tại sao có thể như vậy? Ban ngày có thể gặp ma sao? Ôi, không đúng, nàng hiện tại cũng là ma mà, ban ngày gặp con ma khác chắc gì có thể kinh hãi nữa. Chẳng lẽ ở “địa phủ” có thể có cách hồi sinh sao? Hay là trước kia chính mình chưa có từng, hoàn toàn hay chưa từng giết hắn nhỉ? Hay là, hắn là ma và không thể chết lần nữa rồi.

“Ta xem ngươi lần sau vẫn là chú ý một chút đi, ngươi cũng dừng nghĩ đến mấy cô nương nữa, như vậy sẽ tốt cho ngươi đó.”

“Tốt lắm tốt lắm, ta hiểu rồi.”

Thanh âm càng gần hơn, Tần Tranh xem xét xung quanh gần như không có chỗ núp, vì thế nàng dựa sát vào thân cây, xích 1 tiếng phóng lên cây, nương vào lá cây, trên cao cẩn thận xem xét.

“Ủa, ta nghĩ ở đây không lâu chắc có người ở, thật ta đã ngửi thấy mùi thịt thơm.” Tên nam nhân mặt nhọn dùng một chân dạt các nhánh cây nhỏ vào nhau, gạt tàn lửa cuối cùng lửa đã cháy lại.

“Có người nướng thịt hổ ăn nha.” Nam nhân bị Tần Tranh giết qua, gương mặt có chút kinh ngạc. “Ta lần trước nướng thử thịt hổ, thật sự nếu chưa từng học kỹ năng trù nghệ thật sự nấu nướng rất tệ, thịt nướng bình thường phi thường là con người thì không thể ăn nổi, lúc đó ta thiếu chút nữa đã làm bậy tại chỗ.”

“Người ta thích, người có quyền quản? Chính trò chơi, mỗi người đều có cách chơi bất đồng, ta lần trước lại phát hiện ra cái sức mạnh chung của mọi thứ mà không cần tham khảo trước, đó là kỹ năng sống của game thủ.”

“Haha, ý tứ của ngươi là sao? Ta thì thích đồ sát, cái đó mới gọi là sảng khoái!” Lão Cố trong tay lại cầm đao lên múa mây vài cái.

“Ta xem ngươi bị người đồ sát.” Nam nhân mặt nhọn còn chế giễu hắn một câu “Như thế nào, có muốn thử lại cảm giác dao găm xuyên tâm?”

“Đâm thì đâm, sợ cái gì?”

“Mạnh miệng dữ!”

Nơi này là rìa rừng của khu này, đi vào sâu hơn Hổ càng nhiều hơn, hai người tự biên tự diễn rút ra vũ khí, trên đường gặp nhỏ to đều giết một, cứ như vậy không ngừng nghỉ, vẫn hướng chỗ rừng sâu nhất mà đi đến.

Mắt thấy bọn họ đã đi ra khỏi tầm mắt của mình ý thức “muốn hay không theo sau?” Tần Tranh có chút do dự . Nàng đối với câu chuyện của hai người này rất có hứng thú, tuy rằng nghe không hiểu lắm, nhưng trực giác có thể minh chứng rằng, nếu theo hai người họ, bản thân có thể biết kiếp này của mình hiện tại ra sao.