Bán Trang Bị 11

Bán Hết Trang Bị Khắp Giang Hồ

Chương 11

Vô thức bán vào thanh lâu

~Quá tuyệt~

(hắc y nhân là người chơi chứ không phải NPC ~.~ thiệt là dã man)

Tần Tranh trong lòng không yên , nụ cười trên mặt lại càng lúc càng xinh đẹp, gặp nguy không loạn là nhân tố giúp nàng lúc còn ở thế giới kia hóa dữ thành lành rất nhiều lần. Bất quá, dưới cái tình huống nguy hiểm này, võ công cao cường cũng chính là cái lẽ sinh tồn cao nhất, hiện tại võ công của nàng đã mất đi một nửa, nội công hiện tại lại mất đi thập phần cảm giác không được an toàn.

“Ta rất không thích cùng nữ nhân so đo, nhưng ta càng không thích làm một thằng ngu cho hai ngươi đùa giỡn!” Hắc y nhân đem bội kiếm đen đủi ôm vào trong ngực, hai mắt nhìn chằm chằm Tần Tranh.

Tính nhẫn nại của Hắc Y Nhân không thể nào tốt hơn người, còn Lão Cố thì khác, hắn từ lúc ngày bị nàng giết chết có dùng một ít tiền đến Bộ Đầu kiểm tra năng lực của nàng một chút, tự nhận chính mình so với nàng có mạnh hơn một chút, nếu không phải là ngang nhau, tuyệt sẽ không bị giết chết vô lý, cho nên hắn lúc này không nhịn được, không nói lời vô nghĩa, từ thắt lưng lấy ra một thành trường kiếm, đưa mũi kiếm hướng tới Tần Tranh.

Chỉ cần một tên Lão Cố Tần Tranh còn chưa để vào mắt, nàng vẫn cảnh giác là người áo đen kia, người nọ trên người có một áp lực cường đại đè nén nàng, nội tâm nàng cảm thấy có phần bất an. Nhưng lúc này Lão Cố động thủ, Tần Tranh cũng sẽ không đứng mặc cho hắn đâm, thân hình di chuyển một chút, chủy thủ trong tay lay nhẹ, đã muốn chỉ xéo vào cổ tay Lão Cố  —— lực lượng của nàng, tốc độ cùng nội lực tuy rằng yếu đi, nhưng nhãn lực còn rất tinh minh, võ công chiêu thức cùng kinh nghiệm thực chiến vẫn còn.

Lão Cố mũi kiếm cũng hướng tới Tần Tranh trước mặt mới phát hiện nàng dùng nghĩ chắc là do kỹ năng môn phái, nếu một kiếm này tiếp tục đâm tới, cổ tay của mình trước hết sẽ bị đứt lìa. Nhưng bản thân có chút rất khó tính, cũng biết rằng võ học mới sẽ mạnh hơn cơ bản kỹ năng cũ, nhưng nếu đã xuất chiêu rồi, cơ bản sẽ không thu hồi được! Chỉ có thể quy củ ấn định tiếp tục hướng tới, trong lúc cấp thiết không thể biến chiêu, bởi vậy dùng để giết quái còn có thể, dùng để đối phó Tần Tranh liền cảm thấy thất vọng vô cùng.

Hắc y nhân vẫn là không có ra tay, lắc đầu đứng nhìn một bên, hắn cũng nhìn ra Lão Cố đưa chiêu thức kiếm này căn bản không gây tổn hại cho Tần Tranh. Nếu không phải bởi vì Tần Tranh có phần xuất chiêu chậm chạp, đừng nói là loại này cơ bản đã nằm đo đất rồi, càng thêm linh động chiêu thức trung cấp này, thậm chí cao cấp chiêu thức mảy may cũng có thể chạm tới nàng một chút, nếu nàng toàn bộ nâng linh hoạt điểm, so với tốc độ, hoặc là sự dụng đơn dược tăng trọng thì có thể may mắn làm nàng tổn thương một chút.

Đinh, quả nhiên không ngoài tính toán, Lão Cố tại cổ tay bị Tần Tranh đâm trúng làm hắn vô cùng bất ổn, trường kiếm trực tiếp rơi xuống mặt đất. Hắn lập tức về phía sau vội vàng thối lui mấy bước, lấy ra kim sang dược đến bôi ở trên cổ tay, máu nhất thời dừng lại, nhưng chỉ qua một chiêu như vậy hắn sẽ hiểu mình muốn giết chết Tần Tranh căn bản là chuyện không thể nào, bất quá tại chính mình nếu chuẩn bị kỹ lương một chút, nàng nhất định không thể đả thương mình, nếu muốn đưa mình vào tử địa chắc chắn cũng khó khăn.

“Không sai, chiêu thức rất đẹp.” Hắc y nhân lười biếng  vỗ vỗ tay nói : “Nhưng chỉ là đẹp, đáng tiếc ngươi nâng điểm thực lực quá thấp, quyết định lực lượng của ngươi, tốc độ, nội lực đều có hạn, căn bản là không phải đối thủ của ta, ta xem chúng ta vẫn là không cần lãng phí thời gian, chính ngươi ngoan ngoãn buông tay chịu trói được không?”

Đương nhiên, có mấy lời hắn không có nói ra, theo Tần Tranh tiến lên xem xét, nàng ở trong hiện thực cũng đã học võ thuật rất nhiều, tựa hồ còn rất cao minh, nếu không phải nội công này hai chữ tại đây của nàng bị mất đi nhiều, đích thị nàng nơi đây được gọi là cao thủ võ lâm.

Nghe xong lời nói của Hắc Y Nhân kia…, Tần Tranh có chút không hiểu. Là chính mình tổng hợp nâng cao năng lực không đúng cách, tốc độ cùng nội lực, chính mình sẽ hạn chế sức mạnh khi thi triển sao? Nhưng là tại sao tới đến thế giới này lúc trước chưa từng nghe qua cái điều này chứ?

Đang lúc Tần Tranh miên man suy nghĩ, Hắc y nhân trong mắt ánh sao chợt lóe, thân hình chóp động, tức khắc đã tới nàng bên cạnh người, trong tay đưa chuôi kiếm ra phía trước gõ vào cổ nàng một cái, “Ba”, Tần Tranh trước mắt tối sầm, hét lên rồi ngã gục.

“Hắc hắc, sau khi tỉnh lại cũng không nên mắng ta đánh lén a, ta sớm nói ngươi không phải đối thủ của ta, tốc độ lại không bằng một nửa ta, ta chỉ là thay hai ta tiết kiệm thời gian thôi.” Hắc y nhân nhìn thấy Tần Tranh đang nằm trên đất, không cố tình cười, chà xát đôi bàn tay rồi kéo tay áo Tần Tranh lên.

Đổ! Tên đàn ông này muốn làm gì? Lần này đến phiên Lão Cố thất thần, đứng ở nơi đó tròng mắt như người vô thần —— đây là trò chơi ảo, nhưng nếu có vấn đề quấy rối tình dục hay thứ gì đó bậy bạ với người chơi khác giới, sẽ bị xử phạt rất nặng. Nếu phạm trong tình huống này, cơ bản nhân vật dùng tay cởi áo hay làm trò đồi bại với nhân vật khác thì sẽ trực tiếp bị truyền tống tới đại lao quan phủ, cần tiêu tốn năm trăm lượng bạc mới có thể được đi ra, nếu không có tiền tha lỗi, vậy ở trong lao ngục ngoan ngoãn đúng một tháng nhé! Chắc chắn tên này thuộc loại giàu có và cường đạo rồi?!

Ai ngờ Hắc y nhân hành động kế tiếp lại không như Lão Cố suy nghĩ, hắn chính là sửa sang lại xiêm áo, trên thực tế hắn kéo tay áo nàng lên rồi đặt nàng lên vai, đem nàng giống như bao cát gánh bên vai một cái, theo góc tường bước đi.

“Uy , ngươi. . . . . . Ngươi muốn dẫn nàng đi đâu a?” Hắn kỳ quái nhìn Lão Cố, mới nãy còn muốn một kiếm đâm chết nàng, chẳng lẽ là quá mức thương hương tiếc ngọc? Nhưng khi nhìn hắn bước chân có vẻ chẳng thú vị gì thì chẳng để ý.

“Vô nghĩa, đương nhiên là bán nàng vào Khóai Hồng Lâu.” Hắc y nhân bỏ lại một câu, đầu còn không có quay lại, lại hắc hắc cười khan hai tiếng, đi được xa.

Lão Cố nghe vậy đột nhiên nhớ tới cái này trò chơi có thể lấy đem người chơi nữ bán được thanh lâu, vì thế tại nguyên chỗ cũ đứng lên nhìn trời đưa tay lên lau mồ hôi trên trán, trong nội tâm thán phục rất nhiều: Cao chiêu! Thật sự là cao chiêu! Vừa trả thù được lại có thể kiếm tiền, cũng không biết sau khi tỉnh lại nữ nhân có tên là Thất Nguyệt đó, biết mình bị bán vào thanh lâu thì sẽ có phản ứng gì.

Khóai Hồng Lâu là kỹ viện lớn nhất ở Ngũ Lăng Thành, không chỉ là ở ngươi chơi nổi tiếng, đồng dạng các NPC nổi tiếng cũng thường lui tới, cho nên nơi này tấp nập người ra vào không dứt, tại đây các  nữ thanh lâu cũng phải làm việc không ngừng nghỉ. Nhưng căn cứ vào đạo đức người chơi cũng lo lắng, vì nơi này lấy nơi thanh lâu của ngày xưa rất giống, phải nói là cảnh sắc cùng con người ở đây rất giống, cũng chưa chắc là chỗ xấu, bên trong NPC tại đây chuyên bán lời nói chứ không bán thân, cơ bản đồng đẳng với tiểu nhị, NPC tại đây đều là nữ nhân từ tiểu nhị đến chưởng quầy. Các người chơi có thể tổ đội thành bốn năm hảo hữu, đi thanh lâu kêu một bàn rượu và thức ăn, lại kêu hai ba cô nương đánh đàn ca hát, nếu không muốn bị đuổi ra, cần cho vài lượng chỗ tú bà, như là ngồi không chắc chắn bị một chân đá ra ngoài.

Bất quá đáng lưu ý là, Khóai Hồng Lâu cùng thanh lâu chân chính giống nhau như đúc, chỉ cho phép nam nhân tiến vào, nữ nhân muốn tiến vào chỉ được phép vào thăm, hoặc mặc nữ phục nam trang thời trang, hoặc bị bán vào thanh lâu mới có thể vào. Mà bây giờ Tần Tranh đang bị Hắc Y Nhân nọ vác lên vai đi hướng vào Khóai Hồng Lâu đằng trước.

Advertisements

Liễu Bích 123

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 123

Mạng người bao nhiêu một cân ?

~^^~

UNI theo Severos nhanh chóng đi ra ngồi vào chỗ, nghị trình hạng nhất của thần quang tụ khí đã bắt đầu.

“Các vị cao cấp pháp thần cũng như đấu thần! Unicorn ta xin cảm kích mọi người!”

UNI đứng ở trung tâm đài chủ tịch quay về với mọi cúi người thật sâu, thân hình nhìn cao quý nhưng sắc mặt tiều tụy khiến Liễu Bích không khỏi bội phục “diễn viên” của hắn.

“Các vị đều đã biết, một vị bằng hữu của ta đang bị vây khốn trong một kiện “giam cầm thánh khí” cấp bảy. UNI vô năng, cứu không được bằng hữu của chính mình cho nên không thể làm gì khác hơn là phiền các vị cao cấp chiến binh… như là ta biết các vị chính là trên…”

UNI tự biên tự diễn, ngâm xướng một kịch bản trong lúc nhất thời khiến các vị đấu thần gật đầu lia lịa.

Mà Liễu Bích không có hứng thú nghe hắn nói nhảm, nàng đang nhìn trộm một vị đấu thần đến từ Hải Vực Tộc. Há há, người này có rất nhiều ý tưởng, thân thể khắp người lân phiến, nếu không nhìn đầu có thể nói hắn là một nhà đô vật, nhưng đầu hắn lại giống như bạch tuộc mắt to, mũi tẹt, râu mép dài đầy tua bạch tuộc, hơn nữa xúc tu này lại linh xảo như hai tay loài người, chính đang cầm lấy cốc đặc chế trên bàn uống rượu.

Trộm nhìn vị đấu thần này, Liễu Bích liếc mắt nhìn Mari bên cạnh không nói gì, cũng chẳng biết đang suy nghĩ gì, hắn thấp giọng chiếu cố tiểu muội tử:

“Sau này lưu tâm một chút, ngươi nói xem, nếu vừa rồi ngươi đưa thịt cá cho vị đấu thần trước mặt, hắn nhìn thấy đồng bào mình trên bàn vậy có phải sẽ đánh nát ngươi tại chỗ không?”

Những lời này của Liễu Bích thật ra không có tâm tư gì khác, chỉ là kiếp trước cũng có mang theo một số tỷ muội nên trong khi thuận miệng chiếu cố Mari một chút, để tránh ngày khác lại gây ra vấn đề. Nhưng trong tai Mari, trong lòng cũng trống không.

Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt của các pháp đấu chiến binh, UNI cũng kết thúc diễn giảng. Hắn cúc cung quay đầu nói với Severos viện trưởng:

“Severos viện trưởng, xin tuyên bố bắt đầu đi!”

Theo một tiếng lệnh của Severos, “keng keng keng!”, các cửa sắt đặc chế của đầu thần đai điện đều được đóng lại, đệ tử hội làm phục vụ sinh cũng tụ lại phụ cận vách tường đối diện đài chủ tịch, xa xa đấu thần tách ra chỉ để lại mấy người bưng trà nước. Làm như vậy vì an toàn, dù sao chuyện phá giải thánh khí ai cũng không nói chính xác được, vạn nhất có việc ngoài ý muốn phát sinh thì tổn thất cực hạn cũng chỉ trong vòng của đấu thần đại điện.

Nhưng Liễu Bích đối với hành động này lại hận không thôi. Severos đáng chết, ngươi phong bế đấu thần đại điện làm gì? Cứ như vậy, việc thiện của lão nương chỉ khỏang bốn trăm ba mươi hai người thôi sao? Không có đủ vạn cân thịt người nha!

Tất cả cửa sắt đóng lại, vải che trên đài chủ tịch bị kéo xuống, tiếp đó, vách tường bên tay phải Liễu Bích châm rãi di động, trong chốc lát mở ra một đường đủ cho kiện cự thiết thú “đại hoan” thánh khí tiến vào.

Hai mươi mấy người hầu đặt thánh khí lên đài chủ tịch, bốn người hầu đêm qua bị Steven dùng nhiếp hồn thuật động tay chân tiến lên. Một người trong bọn họ đi ra phía trước, cúi mình nói:

“Chủ nhân, thánh khí bình yên vô sự, người hầu của ngài may mắn làm nhục sứ mệnh!”

UNI gật đầu, trong lòng cười lạnh. Cái thánh khí này đương nhiên vô sự nếu không hắn sớm đã có cảm ứng. Bây giờ bất quá làm dáng một chút, diễn một vở kịch thôi.

Thánh khí chầm chậm đặt xuống, trong đại điện vang lên tiếng than sợ hãi, có nhiều người lớn tiếng than thở:
“Oa! Cái thánh khí này thật ra giống người huynh đệ sát chiến của ta nha – đều là đại hoan võ sĩ!”

Nói chuyện chính là một võ sĩ Đại Dực tộc ( chim chóc).

Hải Vực nhân hạ xúc thủ xua xua xung quanh, lớn tiếng nói:
“UNI tiên sinh, thánh khí này của ngươi thật kỳ lạ, ta chưa có nghe qua. Ngươi từ đâu có được vậy? Ta cũng muốn tìm một cái!”

“Ha ha, đại  này dùng một kiện đại hoan thánh khí, nhưng thật ra rất hợp a” – Một pháp thần thú vị nói.

“Được, ngươi nếu dám tiếp tục cười ta, ta sẽ gả nữ nhân ngạc ngư của ta cho ngươi!”

Đầu bạch tuộc hung hăng uy hiếp, hung hăng bước tới đài chủ tịch, đi vòng quanh kiện thánh khí một vòng, nói:
“Thánh khí do tự nhiên nguyên lực ngưng kết mà thành, cùng tự nhân không thể phân khai, nếu thánh khí này hình đại hoan, vậy cũng là thú tộc thủy hệ của chúng ta có bà con xa!”

Xúc tu của hắn đắc ý múa lên:
“Cho nên ta là ngươi thứ nhất thử phá giải cái thánh khí này, tất cả mọi người không có việc gì chứ?”

Tính là cái gì liên quan? Liễu Bích cười thầm, vị đầu bạch tuộc này thật sự là có điểm… đáng yêu!

Các vị đấu thần không ai đồng ý, cũng không ai phản đối, chuyện phá giải thánh khí cũng không phải thuận càng cao càng tốt, bọn họ phần lớn đều muốn quan sát một chút, cho nên để đầu bạch tuộc tùy ý làm.
UNI ngồi trên ghế cạnh vách tường, Severos ngồi bên người hắn nhìn đầu bạch tuộc làm. UNI trong lòng cười lạnh: Cũng tốt, Hải Vực cũng là một tộc trong hải tộc, xúc tu của hắn chính là nhờ mộc hệ hóa thành, thích hợp nhất với sát thương đối thủ phạm vi lớn. UNI bắt đầu độc ác liên tưởng tới tràng cảnh kế tiếp – Đầu bạch tuộc tiến vào miệng đại hoan một vòng, nhưng tìm không ra phương pháp, không thể làm gì hơn là vô công phản hồi. Tiếp theo, cao cấp đấu thần lần lượt thử qua, khi đầu bạch tuộc trở lại ghế thì ý bảo thực lực bản thân không đủ lớn. Chờ hai bên toàn bộ thử qua, âm linh độc hại phát tác, đầu bạch tuộc đột nhiên biến thành đầu âm linh, vậy xúc tu thật lớn đánh một vòng các đấu thần xung quanh…thì sẽ ra hiện tượng gì…

Á à, âm linh biến dị cường độ cao nha! UNI ý thức được gì đó sờ vào thánh khí trước ngực, hộ khí do Dyland cung cấp đủ để cho hắn trong lúc vong linh biến đổi như cá gặp nước.

Đầu bạch tuộc kia quả thật như UNI dự đoán, phán đoán đến mấu chốt phá giải thánh khí là mõm rộng của đại hoan, sau đó đi một vòng, bất đắc dĩ đi ra:

“Severos lão tử, thực lực của ta không được, kế tiếp đi!”

Liễu Bích ở xa xa cười mị hoặc nhìn đầu bạch tuộc, thầm nói: “Lão đầu lãi, mạng ngươi là do ta cứu đó!”

Các đấu thần tiếp tục từng người một tiến vào thử, nhưng đều vô công phản hồi. Ngay lúc này, Liễu Bích đã thấy Steven giả mạo đệ tử sinh phục vụ mang cho UNI một chén nước.

Steven bắt đầu rồi sao? Liễu Bích thầm lắc đầu.

Trên đài chủ tịch chừa ra một bãi rộng, UNI khóe miệng càng ngày mở rộng. Ivarat đứng bên người hắn liếc mắt, gật đầu ý bảo: Âm linh dị biến sắp diễn ra.

Năm, bốn, ba, hai,… UNI trong lòng đếm thời gian, đột nhiên đứng lên, ngạo nghễ cười dài:

“Ta xin dâng cho chư vị một món quà …phi thường nhỏ…”

“Có lễ vật sao? Lễ vật gì vậy?”

Người thứ nhất thử phá giải thánh khí là tên đầu bạch tuộc kia lập tức hỏi.

Di? Ngươi không việc gì sao? Không có phát sinh biến dị?

UNI trong lòng khẽ lặng, trên trán nháy mắt đổ mồ hôi lạnh.

Từ giờ khắc này, ngực của Liễu Bích càng ngày càng phập phồng mạnh, cặp ngực tròn trịa nhún nhảy, hai gò má của Liễu Bích lập tức ửng hồng, đại công đức thiện lực đang dần dần hội tụ thành lực lượng trên người của nàng ta.

Nhìn thấy trạng thái hiện tại của Liễu Bích, Mari cùng lúc vô lực mặt càng đỏ hồng hơn, thầm nghĩ: “Ả ta, đang làm loại đại sự gì thế?”. (há há há, lại làm ta nhũn não rùi)

Người hầu kinh hãi đắm đuối nhìn UNI, UNI trong lòng cuồng nộ. Sao có thể? Bệnh độc của Dyland sao có thể không có hiệu quả? Dyland đáng chết!

Kế hoạch hôm nay khó mà thành công, chính mình trước hết nghĩ cách bình yên thoát thân đã. Tâm niệm của UNI thay đổi thật nhanh, hắn nở nụ cười nói:
“A, ta nghĩ một chút, chờ sau khi thánh khí được phá giải sẽ xuất ra lễ vật, bây giờ không thể quấy rầy chư vị!”

Nói xong, hắn cầm lấy khăn lau cái trán, cũng là để che dấu sự bối rối vô tận trong lòng.

Lư Mục đứng bên Liễu Bích, thấp giọng cười:
“Kế tiếp còn kịch gì xem không?”

Liễu Bích cười cười, nói một cách thần bí:
“Vui lắm, kịch hay sẽ lập tức bắt đầu!”

Theo đám đấu thần vô công quay về, rốt cục cũng có một đấu thần rất có nghiên cứu đối với thánh khí từ sau khi ra khỏi miệng của đại hoan không hiểu nổi nói:

“UNI tiên sinh, bằng kinh nghiệm của ta đối với “giam cầm thánh khí”, ta cho rằng thánh khí của ngươi hình như có chuyện, hồn khí giam cầm vô cùng cường đại, nhưng quá cố thì cũng chẳng có khí lực nào. Ta đề nghị mọi người hợp lực, tập hợp đấu khí của các vị đánh nát khí thân của thánh khí này.”

“Vậy còn chờ cái gì?”

Đầu bạch tuộc là người đầu tiên lao lên đài chủ tịch, nhất thời có hơn mười người đứng dậy.

“Severos viện trưởng, cái này…” – UNI hơi khó khăn nhìn Severos.

Severos cười:
“Không vấn đề gì, các vị ngồi đây đối với khống chế tinh thần hồn khí vô cùng chính xác hơn nữa đấu thần điện này cũng có năng lực khuyếch tán đấu khí. Chỉ cần phương pháp đúng tuyệt sẽ không gây thương tổn cho người kia ở bên trong.”

Các vị đấu thần dưới sự chỉ huy của Severos tụ tập một chỗ, đấu khí cũng ngưng kết thành một vòng tròn. Ngay từ đầu bọn họ đã không dám tùy tiện dùng sức quá mạnh, nhưng theo đó đấu khí tăng dần. “Oanh” một tiếng, thánh khí hình đại hoan bị lục khí hỏa,thủy,thổ,phong,lôi và quang hệ phá vỡ một trận.

“Tránh trước một chút!”

Đầu bạch tuộc bắt đầu mạnh mẽ đẩy ra, xúc tu thu gom một vòng những linh kiện này. Tiếp đó, hắn tùy ý liếc mắt thánh khí đã bạo khai, cao hô:

“Trời ơi! Thánh thần tại thượng!”

Bên trong thánh khí bị nổ tung không có một bóng người, nhưng có một khối mộc bài.

Mặt trước còn có một hàng chữ: “Khả dĩ một bát cấp thánh khí của ngươi cũng để vừa vào mắt của ta! Nực cười!”

Mặt sau còn một dòng chữ nhỏ: “Trong năm vị vẫn thần chiến tranh, ta hiện tại còn sống tại nhân gian này, lưu bổng còn giữ, ngự kiếm không còn lưu lại, ngươi có tài phú, ta thật không cần, và đừng mong gặp mặt được ta”.

Tĩnh lặng! Đấu thần đại điện lâm vào tịch mịch.

Thật lâu sau, đầu bạch tuộc đột nhiên đi tới trước mộc bài:
“UNI tiên sinh, xem ra thánh khí của ngươi sớm đã bị cao nhân phá giải, bằng hữu của ngươi cũng hẳn là đã được cứu. Người phá giải thánh khí này mạnh mẽ vô cùng, quỷ thần khó lường, ta không bằng hắn sẽ không tại chỗ này dọa người!”

Nói xong, hắn hạ mình với mộc bài một cái rồi chuyển thân nhanh chóng rời đi.

“Ngự kiếm thánh khí, người tay không mở ra bát cấp thánh khí, vậy từ nay ta cũng không dùng đến kiếm nữa!” – Một người khác lại cúi mình xoay người rời đi.

Các đấu thần tiến tên chiêm ngưỡng mộc bài, lại thẹn thùng rời đi.

UNI cười hai tiếng, chắp tay với mộc bài:
“Các hạ cường đại dù chưa lộ diện nhưng UNI cảm kích ngài đã cứu bằng hữu của ta. Chư vị đấu thần đi thong thả làm chứng cho ta, hứa hẹn trước khi thần quang vẫn như trước, chỉ cần vị cao nhân này tìm được ra thì UNI xin chắp tay dâng lên nửa tài sản.”

Hắn ngoài miệng nói lời tốt đẹp nhưng trong lòng lại bất an. Trời ơi, đã biết kiện thánh khí là bát cấp, lại còn tùy ý phá giải nó, bên trong còn lưu lại một khối mộc bài… thực lực loại nào mới có thể làm nổi đây mẹ ơi?

Chẳng lẽ có ẩn sĩ cao nhân phát giác ra âm mưu của mình, hắn không muốn mình bối rối cho nên dụng phương thức này ra tay giáo huấn?

Rất có thể…phi thường là khả năng này.

Không được, phải lập tức chuyển cáo chuyện này cho đầu lĩnh, kế hoạch của tổ chức phải sửa đổi lớn, chuyển chú ý Maya cùng Dã Tổ thần hội chuyển qua cho vị cao nhân dễ dàng phá giải thánh khí này. Người như vậy không thể đắc tội, tốt nhất không nên đắc tội! Nếu không vạn bất đắc dĩ cũng không nên đối địch với người không thể địch nổi như vậy.

Trong góc phòng, Hóan Cốt buồn cười nhìn thoáng qua Liễu Bích:
“Tiểu thư thật làm vậy sợ rằng dọa một đám đấu thần không rõ chân tướng choáng váng.”

Liễu Bích cười dụ hoặc ra vẻ thần bí khó lường.

Bác Bì lại lắc đầu, nói:
“Mercury mặc dù thích làm cao thủ rắm thối, nhưng giả vờ rắm thối cũng rất có đạo lý.”

“Tại sao? Còn có, chúng ta lúc nào đối phó UNI?” – Hóan Cốt ngạc nhiên.

Liễu Bích hé miệng cười:
“Đối phó UNI? Trừ phi chúng ta điên rồi! Hắn và Dyland cùng một tổ chức, chắc hẳn thực lực của tổ chức này cường đại khiến chúng ta khó tưởng tượng nổi, vậy cứ chậm rãi chơi đùa. Người khác không nói, UNI, âm linh Dyland, Cư Nha, Hũ Thi, bốn người họ liên thủ thì chúng ta không phải là đối thủ! Vạn bất đắc dĩ không nên đối đầu với đối thủ không thể địch nổi.”

Bác Bì gật đầu:
“Đúng vậy, địch nhân bây giờ so với chúng ta mạnh hơn, vậy ta sẽ chơi với chúng, chậm rãi. Thiếu gia làm ra tràng diện này cũng là dời chú ý của tổ chức kia, để cho bọn họ lưu tâm tuyệt thế đấu thần không có thật mà giảm bớt áp lực với ta.”

Liễu Bích phồng lên đôi má đang ửng hồng:
“Lỗ hổng duy nhất chính là bọn Emily, nàng biết ta làm chuyện này. Bất quá chúng ta có địch nhân chung, nàng hẳn sẽ không, cũng không dám bán đứng ta!”

“Nguyên lai tiểu thư lần này không đoạt thánh khí, ngược lại để cho UNI chạy thoát là không muốn đả thảo kinh xà!”

Hóan Cốt có chút lo lắng nhìn Steven dịch dung ở đằng xa:
“Nhưng Steven đã hạ độc UNI.”

“Không cần lo lắng, UNI sau lưng có Dyland là giả kim sư thiên tài, hắn nếu có thể bị độc chết mới lạ. ừ nhỉ, bất quá ta sẽ không nói cho Steven biết, trước tiên để hắn cảm thấy may mắn trong chốc lát hạ độc thành công.”

Liễu Bích nói xong, có chút hoảng hốt, bộ ngực dị biến.

“Các ngươi nhìn sự việc phát triển, ta đi ra ngoài một chút!”

Liễu Bích trong lòng tràn ngập vô hạn chờ mong, nàng lặng lẽ thoát ra đi thăm dò thu hoạch một mạng người được bao nhiêu cân phân bón.

Liễu Bích 112

Đã cập nhật xong chap 112

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 112

Mari

~.~

Tiểu bối bối có thiên phú “kiếm người” đó nha, không lâu trước kiếm được Eros, bây giờ lại kiếm được một người đang sống à!

Xem ra có tiểu bối bối, số lượng dân cư trong nhà tuyệt đối không phải là chuyện nói chơi đâu.

Liễu Bích đặt tiểu bối bối lên cổ James để cho hắn coi bối bối, một mặt thu dọn quần áo một mặt hỏi:
“Bối bối không được uy hiếp James. James, ngươi nói cho ta tới cùng là xảy ra chuyện gì?”

“Chủ nhân thiên kính, vừa rồi James đang chuẩn bị giặt núm vú giả, tiểu thư thức dậy sớm cùng James.”

Băng Tuyết tộc một mặt nói, một mặt trộm nhìn sắc mặt bối bối , thấy nàng không có ý ngăn cản lúc này mới yên tâm lớn mật nói:
“Khi chúng ta đang giặt thì có một tiểu nương tới. Lúc ấy cửa còn đóng, nhưng ả tự tiện tiến vào viện, hơn nữa ả còn nhìn bối bối tiểu thư.”

Tiểu bối bối gật đầu, kêu lên:
“Tự nhiên, vào nhà, là tặc!”

“Tiểu thư thông minh nói đúng! Chủ nhân, tiểu nương kia hình dáng khả nghi, tiểu thư lại khai hỏa…”

Liễu Bích thu dọn quần áo, gật đầu nói:
“Bối bối làm đúng, có người tùy tiện tiến vào sân nhà, có thiêu chết chưa?”

Trời ạ, con mình lại giáo dục như thế sao?

“Chuyện không có thế! Tiểu thư chẳng biết làm sao thiêu cho ả kia hôn mê, kết quả ả kia hôn mê trước cửa. Tiếp đó James định thăm dò thì lúc này mười mấy đệ tử học viện cùng lao lên muốn bắt ả kia. Tiểu thư không cho, nói nha đầu là tù binh của tiểu thư… hắc hắc, xảy ra chút xung đột, bất quá….”

James nhếch miệng cười:
“Mười mấy đệ tử nọ biết đây là khu túc xá cao cấp, có thể ở chỗ này những người thuộc cái gì quý cho nên cũng không dám quá mức, xin tiểu thư đi xuống cùng họ thương lượng.”

Liễu Bích liếc mắt nhìn tiểu bối bối:
“Nữ nhi ngoan, ngươi làm đúng, chẳng có gây họa gì cả! Ngươi xử lý tốt lắm, ma ma ủng hộ ngươi!”

Trời, đây là đạo lý gì đây!

Liễu Bích một mặt suy tư, một mặt đi tới cửa viện.

Một bóng người gầy yếu dựa bên cánh cửa, đã hôn mê, tóc nàng ta hơn nửa đã bị cháy sạch, trên người thật ra không có vết thương gì, mà ngoài cửa còn đứng hơn mười mấy đệ tử, xem trang phục mà họ mặc cũng chỉ thuộc hạng bình phàm.

Liễu Bích nhìu mày, chẳng lẽ “nội gián”?

Lửa của tiểu bối bối cũng không mạnh, lực lượng chỉ có thể nướng thịt nhưng lại hay ra tay ác độc một chút. Đây là một hài đồng có thiên phú năng lực bản thân cực cao, trên tam đại lục ngay cả mình là Thiên Sứ Song Thân lúc nhỏ cũng không thể làm được như vậy, cũng không có gì là kỳ quặc. Hôm nay tiểu bối bối đốt tóc người này, ảhắn sao lại ngã?

Hơn nữa mười mấy đệ tử bên ngoài lại tới quá nhanh.

Sự việc đáng ngờ, chẳng lẽ những người này lập mưu lừa mình? Kiếp trước chính mình đã gặp qua không ít loại chuyện này.

Nghĩ vậy, Liễu Bích trong đáy lòng đối với những người này không có hảo cảm, nàng tức giận nói:
“Các ngươi làm gì? Sáng sớm đã vây quanh cửa túc xá của ta, lại muốn khiêu khích sao? Ta là giám sát bộ tổ trưởng Mercury!”

Trên mặt mười mấy đệ tử nọ vốn còn một chút tức giận, nhưng vừa nghe thấy “giám sát bộ tổ trưởng” lập tức biến thành tươi cười. Một người trong số đó đi ra nói:
“Nguyên lai là Mercury tổ trưởng, ta là tam cấp đệ tử tại Thủy Tinh Lầu – William.”

Hắn muốn bắt tay Liễu Bích nhưng tay vừa mới vươn ra ý thức được có chút không phải, lập tức có chút cúc cung:
“Chẳng lẽ ngài chính là thần duệ M.Jeans đến từ P’Linding đế quốc, Mercury ư? Ta rất ngưỡng mộ mỹ danh lương thiện của ngài, ta cũng đến từ P’Linding, xin ra mắt hậu duệ thần M.Jeans, Mercury huân tước các hạ!”

Nguyên lai William là một bình dân.

Liễu Bích mỉm cười nắm tay hắn nói:
“Bây giờ chúng ta đều là đồng học, không cần phải nhắc tới tước vị quý tộc.”

Liễu Bích xem thái độ của William hòa thiện, ngoài miệng cũng khách khí, cười nói:
“Tới cùng là xảy ra chuyện gì?”

William muốn nói lại thôi, hắn nhìn tiểu nương tử nằm bên cánh cửa kia một chút. Trước đây nghe nói phẩm hạnh của Mercury gần như hoàn mỹ, hơn nữa lại có mỹ danh “sự tinh khiết của Saint.Lubin”, bây giờ thoạt nhìn cũng hòa thiện giống như trong truyền thuyết, không có chút nào dư vị của quý tộc. Vậy, nàng ta hẳn sẽ không giảng đạo lý?

Nghĩ vậy, hắn nói:
“Xin ngài trước tiên xem người này!”

Còn không đợi Liễu Bích phân phó, James cơ trí đã chạy đến lật thân thể tiểu nương tử lên để cho Liễu Bích có thể nhìn thấy.

Đáng chết, là ả ta.

Tóc rối bời, người này khuôn mặt ngã đen, mắt đeo kính, vóc người gầy yếu, thật yếu nhược.

Liễu Bích nhíu mày, giám sát tổ trưởng không phải có hai tiểu đệ sao? Một người là Ruby ú nịch ở cách vách, người kia chính là tiểu nương tử đang nằm bên cánh cửa tên là Mari.

Mari này, mặc dù Liễu Bích là tổ trưởng của nàng ta nhưng hai người từ khi biết nhau đến giờ cũng không nói với nhau quá mười câu. Một phần vì tổ trưởng Liễu Bích không bàn chính sự, mỗi ngày được sự “ủng hộ” của Shin giáo sư mà danh chính ngôn thuận đào khóa, còn lại là nhân tính của Mari yếu đuối, không tiện giao tiếp. Hai người gặp nhau gần đây nhất là trong một lần đệ tử tụ hội, tiểu muội tử này cũng chỉ gật đầu với tổ trưởng, miễn cưỡng nói vài câu khách khí.

Có lẽ nói hẳn là yếu nhược chính là bỉ ả, theo Liễu Bích, Mari này thuộc loại người cần tình thương yêu đặc biệt, khi tiếp xúc thì có cảm giác ả cố gắng gượng ép, khó tiếp xúc được lâu.

Một người như vậy có thể tiến vào đệ tử hội chính là nhờ “công lao” của Liễu Bích, khi nàng là tổ trưởng, muốn chọn tiểu muội tử thì nhất thời lười biếng nên giao chuyện này cho Ruby làm, mà Ruby lại giỏi làm việc này sao lại chọn một đồng liêu, hẳn có ngụ ý chứ…

Liễu Bích lắc đầu hỏi:
“William, người này ta biết, hơn nữa còn là một thành viên thuộc giám sát bộ – Mari. Nàng ta làm sao vậy?”

“Huân tước các hạ, Mari này thân là thành viên giám sát bộ nhưng lại thu tiền bánh kem của chúng ta…” – William phẫn nộ bất bình.

Nguyên lai Mari cùng các đệ tử này xuất thân bình dân, ai cũng không giàu có, mà Mari ả ta lại lấy mấy chục đồng bạch xu của người khác. Nhưng gần đây, Mari lấy tiền của bọn William nhưng lại không trả lại, một ít đệ tử không giàu có ai có thể nguyện ý a.

Vì vậy, sáng nay các đệ tử tới đòi tiền, Mari hoảng hốt chạy vào sân của Liễu Bích. Có thể là bị truy đuổi quá gắt gao, lại nghe nói tổ trưởng ở túc xá mười sáu cho nên cuống quít chạy vào sân của Liễu Bích.

“Là như thế sao, ta hiểu rồi!”

Liễu Bích cười, Mari này lại làm như vậy, dù sao trên danh nghĩa cũng là tiểu muội tử của mình, mình cũng nên giúp nàng ta một chút:
“James, đi lấy năm mươi hòang xu đưa các vị đồng học này!”

William sửng sốt, vội la lên:
“Huân tước các hạ, ta sao dám nhận tiền của nàng?”

Liễu Bích phất tay áo, cười nói:
“Mari là thành viên của giám sát bộ, ít nhất trên danh nghĩa là cấp dưới của ta, ả ta làm sai thì ta tự nhiên phải thay ả chịu trách nhiệm, các ngươi hãy nhận lấy là ta thay Mari bồi thường cho các ngươi.”

“Nhưng mà… năm mươi hòang xu cũng nhiều lắm, chúng ta cả gia đình cũng không có đến một hòang xu mỗi tuần!”

Liễu Bích vỗ vỗ lên mu bàn tay hắn, nói:
“Không hề gì! Xin hãy thu lấy. Nếu các ngươi không nguyện ý thì có thể dùng bộ phận tiền dư thừa đi trợ giúp đồng học, được không? James, nhanh một chút, sau đó mang Mari vào phòng!”

William còn muốn chối từ, nhưng trước nghiêm lệnh của Liễu Bích, Băng Tuyết tộc đã dúi tiền vào tay hắn.

William trân trọng cúi người:
“Cảm tạ ngài, huân tước các hạ, ngài là qúy tộc thiện lương nhất mà ta từng thấy qua!”

Trước kia nghe nói qua một chút về Mercury vui vẻ làm từ thiện, danh tiếng thiện lương, lúc ấy hắn còn có chút không tin. Nhưng bây giờ vừa gặp, vinh diệu của thành St. Lubin cũng quả nhiên là danh bất hư truyền.

Liễu Bích không có hứng thú quản William suy nghĩ gì, đuổi bọn đệ tử đi, James mang Mari vào đại sảnh tầng một.

Tiểu bối bối vừa rồi tránh ở trong phòng bây giờ cũng ra, nàng cười khanh khách nhìn Mari nằm đó, hắc hắc nói:
“Ma ma yêu yêu, đã cướp được tù binh của con rồi!”

“Bối bối ngoan!” – Liễu Bích ôm lấy nữ nhi, cười nói – “Lần này ngươi làm tốt lắm, có người tùy tiện xông vào nhà nên đốt hắn. Bất quá, Mari này không phải là trộm.”

Nhìn bộ dáng chu mỏ của nữ nhi, nàng lại nói:
“Nếu ngươi thích phóng hỏa thiêu người thì trong trướng bồng trước cửa nhà chúng ta không phải có hai tên cổ quái đó sao? Ngươi đi thiêu bọn họ đi.”

“Tốt, thiêu đen hai tên vô lại đó!” – Tiểu tử kia vỗ tay cười.

Trong lúc James hầu hạ, Mari đã tỉnh lại, ả kinh hoảng nhìn thoáng qua hoàn cảnh xung quanh, cúi đầu nói:
“Tổ, tổ trưởng…”

“Cái gì cũng không phải nói, William đã nói cho ta biết hết rồi. Ngươi sao lại vậy? Thân là thành viên giám sát bộ mà lấy tiền bánh của người bần cùng sao?”

“Không phải, ta… ta…” – Mari ấp úng, không giải thích được.

“Còn có, hài tử của ta đốt tóc ngươi, ngươi sao lại ngất?”

Liễu Bích kỳ quái hỏi, Mari cúi đầu liếc nhìn trang sức trong phòng khách, không biết trả lời thế nào. Liễu Bích theo ánh mắt của ả nhìn lại, không khỏi tức giận trong lòng.

“Nói đi, nhìn thụ trang trong nhà ta làm gì?”

Lúc này Mari trả lời rất nhanh:
“Thụ trang rất trân úy!”

Liễu Bích thầm nói: Đương nhiên trân quý rồi, mặt trên bằng thủy tinh, điểm bạch ngọc xung quanh thụ trang, còn có nhiều thứ không rõ… những tia sáng lưu ly đó. Nhiều thứ được tổng hợp lại, đến một chắc tử cũng có thể nhìn ra giá trị của nó.

Thụ trang này là từ con thuyền màu đen của UNI phát hiện ra, nghe nói là đồ cổ, bất quá Liễu Bích không hiểu âm vực giá trị nên chỉ xem làm đồ bài trí.

“Đừng xem thụ trang nữa, mau nói đi!”

Liễu Bích trong lòng gấp gáp, Mari này sao lại khó nghĩ thế nhỉ?

Mari lưu luyến nhìn thoáng qua thụ trang sức nọ, khuôn mặt ả giờ hồ đồ, hình tượng của ả như một nghệ thuật gia hết sức bình phàm, hình dáng rất cổ quái.

Lúc này, bên ngoài vang lên một tiếng kêu lôi đình:
“Tiểu thư, cứu mạng! Sư phụ điên rồi muốn giết ta!”

Là Tio.

Liễu Bích kinh hãi lập tức chạy ra ngoài, ngoài miệng còn dặn dò:
“James, ngươi mang bối bối. Mari, ngươi cũng theo ta đi!”

Sophie khi dễ Tio sao?

Đáng chết! Bệnh điên của Sophie quá nặng sao? Sau lần ở Địa Nguyệt Cung sơn mình không có gặp mụ, mụ mặc dù điên cuồng nhưng không có đả thương người, lúc đó mới yên tâm để Tio bên người mụ.

“Ha ha, ngươi chạy thoát sao? Tại sao muốn chạy? Tiếp tục đánh với ta!”

Trong chốc lát Sophie từ trên không hạ xuống, ánh mắt mụ ta nhìn chằm chằm Tio nói:
”Năm đó chúng ta không phân thắng bại, hôm nay ta nhất định phải quyết tử!”

Sophie cầm trong tay một cây gậy gỗ, thần thái cuồng vọng điên cuồng, một thân mỹ mạo với chiếc váy thủy thủ đã rách bươm, mụ từng bước đi tới trước mặt Tio.

“Tiểu thư, làm sao đây?” – Tio cuống quít tránh sau Liễu Bích.

Liễu Bích kéo Tio từng bước lùi về phía sau, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ. Sophie nói Tio là đối thủ tốt, còn nói bọn họ năm đó đánh qua một trận… mà nguyên nhân mụ ta thu dưỡng Tio bởi vì Tio là con một bằng hữu của ả. Rắm thối mà! Nhất định là Sophie hỗn loạn, nghĩ Tio là bằng hữu kia của ả.

“Sophie tiên sinh, ngài nhìn cho rõ đi, đây là Tio, không phải bằng hữu của ngài!” – Liễu Bích hô to.

Sophie mờ mịt lắc dầu, lại nhìn Tio:
“Ta không có nhìn lầm. Là ngươi! Đến dây đi!”

Hai tay mụ ta cầm gậy gỗ tựa như cầm đại kiếm, dưới chân phát lực hướng Tio cùng Liễu Bích vọt tới.

Nhưng khi chưa tới thì một trận gió sắc bén đã lao đến, phong nhận quét lên mặt khiến tay chân Liễu Bích lạnh lẽo trên.Địa Nguyệt sơn nàng từng nhìn qua Sophie ra tay, nhưng khi đó nàng chỉ đứng xem, còn bây giờ nàng trực diện đối đầu với Sophie.

Ngày trước Sophie là thánh kiếm, tung hoành tam lục địa, Rusi và hai khối đại lục không có địch thủ, cho dù ả ta bây giờ điên loạn vô độ, thực lực không bằng năm đó nhưng tuyệt không phải là người Liễu Bích có thể ngăn cản.

Sophie ngày càng gần, hai tay cầm gậy gỗ cũng nâng lên, gậy gỗ chỉ Tio đang nấp sau lưng Liễu Bích. Ai cũng không hoài nghi, một “vệt kiếm” này của ả qua đi có thể chém Liễu Bích cùng Tio thành hai đoạn.

Liễu Bích vừa định kéo Tio né tránh thì thân thể Sophie đã run mạnh, tiếp đó thân thể mụ phân ra thành vô số bóng người, đây là phân thân thuật, từ bốn phương tám hướng vây lấy Liễu Bích cùng Tio.

Tránh không thoát! Liễu Bích cảm giác không xong rồi, liền thao túng hộ thể và Hòang Bách Hợp cùng xuất ra, Bách Hợp xoay quanh vai nàng, đồng thời Thủy tinh hoa cùng lúc chắn trước mặt nàng.

Liễu Bích âm thầm cầu nguyện, chỉ mong Sophie giống lần trước, cho rằng khí tức của Thủy tinh hoa là cái gì “Thủy Quang”, sau đó bỏ chạy.

Nếu không….

“Xì xào”!!

Còn cách Liễu Bích hai bước, trong vô số bóng ảnh đang đến, chân thân của Sophie hiện ra.

Liễu Bích hai mắt nhắm lại, Sophie lần này không có nhớ tới “Thánh Thủy Thần Quang”. Xong hết rồi, vậy chỉ còn hi vọng vào thủy tinh hoa, nhưng tấm chắn này chỉ có thể khắc chế ma linh, tà khí…

Sinh tử trong nháy mắt đột nhiên dừng lại, ảo ảnh đầy trời cũng không thấy nữa, nàng chỉ đứng tại chỗ, xung quanh dường như có tiếng gì đó…