Liễu Bích 146

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 146

Rồng cũng có luật của rồng

~Done~

“Bọn họ chưa từng đến đây sao?” Liễu Bích có chút nhíu mày: “Chẳng lẽ bọn họ đều bị ba nữ nhân thần bí nọ bắt đi rồi?” Liễu Bích thầm tính toán: “Robin cùng Hoen hẳn đều là dị sĩ, nhưng người mà có thể làm cho bọn họ không thể đến được địa điểm tập huấn, chắc chắn có gì đó rất dị dạng. Bất quá, chính mình trong tay có Tinh Diện, Hoán Cốt cùng hơn cả trăm lão bà tổ, cũng không có cần phải sợ ba quái vật đó, cho dù bọn chúng có là gì đi nữa.”
“Hơn nữa nếu các học sinh thật sự gặp nguy hiểm, người khác mình có thể mặc kệ, nhưng Lulia (Lục Lạc) là hảo muội cùng sinh ra tử với mình, còn có Loran, cho dù thế nào, tên nam nhân đó đã vì mình mà gặp nguy hiểm quá nhiều, nếu không phải ý của mình… tóm lại, tuyệt đối không thể không cứu bọn họ, sợ rằng Lulia, Loran cả hai nếu có mệnh hệ gì, chắc chắn mình cũng sẽ đi báo thù.”

Nghĩ vậy, Liễu Bích nói:
“Henry, ngươi lớn lên từng ở rừng sương lâu rồi, chắc cũng biết nhiều, có lẽ người biết bọn họ”. Nàng tả dung mạo bọn người Robin một lần, còn miêu tả bộ dáng ba nữ nhân mà hắc bang phố Mist nói cho biết.

Henry nằm dài trên đất miệng thì cứ ngồm ngoàm không ngừng: “Chủ nhân Henry đói bụng, đầu óc không được minh mẫn, có thể cho ta một miếng bánh lạc được không, ta sẽ từ từ nhớ ra ngay?”

“Con heo này quả thật rất đần độn, có thời gian cho ngươi chậm rãi nhớ lại sao? Liễu Bích lạnh lùng, liếc mắt nhìn James.

James run rẩy: “Đáng chết, Henry bây giờ là hậu bối của mình, hắn dám để cho chủ nhân không vui! Không phải là khiến mình khó coi sao? Ngươi con phì trư ngu ngốc này, quản gia James ta đây phải cho ngươi biết tay, đồ vô dụng như ngươi phải bị chém chết” hắn vừa từ bao tải lấy ra cái tiên oa(cái chảo) rồi cầm ngay cán mà đưa qua khỏi đầu, “Hô” một cái rồi phang ngay đầu phì trư.

“Á!” Henry ôm đầu lăn qua lăn lại dưới mặt đất. “Nghe đây, lập tức đáp lời chủ nhân, nếu còn dám chậm trễ, tiên oa giáng xuống một cái nữa.” James hung hăng uy hiếp “hắn lần đầu phát hiện, thật sự hà hiếp người rất có mùi vị”.

“Ta, ta căn bản là chưa thấy qua cái gả đó! Hix, vậy mà ta tưởng được ăn gì đó!” Henry ôm đầu nói.

“Ngươi dám nói chưa thấy qua sao? Ngươi dám đòi thức ăn? Lưu lại ngươi thật chẳng được lợi ích gì, ta giết ngươi còn cho tao một chút thể diện”. James nóng giận lửa bốc khỏi đầu.
Nhìn James giơ cao cán chảo lên xuống, Henry nhìn lên nhìn xuống, cơ hồ như không còn tự chủ: “Ta không dám nữa, ta quả thật chưa thấy qua, bất quá hiện tại năng lực của sâm bỉ vương lại có trong ta một chút, ta có thể thay đổi ngôn ngữ của bản thân, ta sẽ hỏi vài con dị thú mà ta từng quen, chờ ta một chút…”

“Ngươi làm tốt lắm” Liễu Bích mỉm cười.

James rất khiêm cung hướng Liễu Bích trang nhã hạ thấp lưng một cái: “Được ra giúp đỡ chủ nhân là một ân điển vinh diệu, là chí cao vinh dự của James.”

“Hình như người đi tìm thông tin là ta mà?” Henry bất mãn nói, “Choang”, một tiếng động từ đầu Henry phát ra.
Liễu Bích một mặt lấy ra bản đồ đưa cho Hoán cốt và Tinh Diện, một mặt nói:
“James, Henry giao cho ngươi dạy dỗ, ta hy vọng tương lai không xa, nó sẽ giúp đỡ được nhiều chuyện hơn! Nó bây giờ thật sự quá mập, hãy giúp nó đi”.

“Hắc hắc, yên tâm, yên tâm, chủ nhân đã giao cho James một đoạn thời gian. James nhất định sẽ biến Henry thành một con cún trung thành nhất cho chủ nhân”. Băng Tuyết Tộc dụng ánh mắt hết sức quái dị nhìn chằm chằm Henry, phì trư không tự giác được run rẩy liên tục.
James nhìn xong, trong lúc Liễu Bích và mọi người đang tìm hiểu bản đồ, James lấy ra một miếng thịt bò tươi, bên tay còn lại cầm cán chảo, giọng điệu chế giểu: “Tới đây! Đi bằng chân thì được ăn thịt. Mà nếu như, người lăn thì ta tặng một cái này lên đầu ngươi đó”.
“Dạ dạ” Thân người to lớn của Henry cố gắng đứng trụ trên bốn chân, hắn quá mập, thật chất hắn đang bò về phía James.

“Tốt, một miếng thịt đây! Chạy tới mà lấy…” James cười hắc hắc, không nghĩ chính mình lại là người huấn luyện viên siêu tài.

Rất nhiều rất nhiều năm sau này, trên lục địa đã lưu truyền một bí ẩn tiệp, tại sao Sâm Long Gia(trư) Vương Henry Nicolas của rừng sương trên thế giới tiếng tăm hiển hách, lại e ngại một Băng Tuyết Tộc James yếu đuối thế? Hơn nữa hắn vừa nhìn thấy James, tựa như cún con gặp phải chủ, liền vẫy đuôi nghe lời.

Mấy ngày sau, Tinh Diện và Hoán Cốt đi xung quanh tìm các dị thú cao cấp, nhất là dị thú ngoài ngũ cấp, vì chúng thuốc loại khá về suy nghĩ, không trì độn như Henry, sau đó do Henry thẩm vấn. Rốt cục ngày thứ ba, hắn moi đươc tin tức từ trong miệng của một con thú ngũ cấp rằng: “bọn người Robin cùng Hoen trước sau chia làm hai nhóm đều bị ba nữ nhân kết làm tù binh giải đi rồi.” Hơn nữa ba nữ nhân kia con giết chết Thán Long cửu cấp, sau đó chiếm luôn địa bàn của hắn.

Liễu Bích lòng lặng xuống rất nhiều, chỉ là bắt đi chứ chưa có bị giết chết, vậy bản thân còn có cơ hội cứu lại các học viên, tính xem đây có gọi là việc thiện không! Cho dù ba nữ nhân kia là long tộc, nhưng chính mình trong tay có Hoán Cốt hắn có tốc độ và đánh rất mạnh, còn có một Tinh Diện với khả năng phòng thủ cửu cấp cùng một trăm chiến binh Phượng Vũ, việc thiện này rất có thể nha…

Trải qua một ngày rong ruổi, Liễu Bích đã tới địa bàn của ba nữ nhân, cũng chính là thí nghiệm thất số 5 của tổ chức của Dyland.

Liễu Bích bỗng nhiên xoay người, cười nói: “Theo con dị thú kia nói, sào huyệt của ba nữ nhân chính là ngay phía trước, các ngươi chờ, ta trước tiên dùng thánh khí, vào Chung Hoa để điều tra trước”.
“Tiểu thư, không nên vọng động lúc này, e rằng chúng không phải long tộc bình thường”. Tinh Diện khuyên Liễu Bích một câu.

Hoán Cốt đột nhiên nhìn vào một tấm bia đá, sắc mặt ngưng trọng dị thường: “Ký hiệu này là của Long Huyệt, là ký hiệu của thần long Long Huyệt! Tiểu thư, bắt đi đồng học của người là Long Huyệt thần tộc tại đỉnh Goob.”

“Cái gì? Đỉnh Goob”. Liễu Bích cả kinh, nàng tới thế giới này không lâu, nhưng nàng vốn rất thích tìm hiểu nhiều cái, nhưng một địa danh cơ bản “đỉnh Goob” quả thật là một điều vô cùng cơ bản mà ai cũng phải biết tới. “Rắm thối! Thật sự là tốt hay xấu đây, cái miệng thối mà, sao lại trêu chọc bậy bạ ba nữ nhân kia chứ, hơn nữa là ba con cự long đến từ long Huyệt đỉnh Goob. Long Huyệt đỉnh Goob là địa phương nào chứ? Xung quanh đỉnh lân cận địa phương có hơn một ngàn cửu cấp quang hệ cự long, đi vào trong là cửu cấp hỏa hệ cùng mộc hệ cự long khoảng ba trăm loài, sâu hơn là nơi của ngũ thánh long cực ở, cuối cùng là long thần … thật là long thần trong truyền thuyết với sức mạnh chung cực cấp… Robin đáng chết, ngươi điên rồi sao? Hắn muốn chết thật rồi sao? Hoán Cốt, ngươi xác định ký hiệu?”.

Hoán Cốt gật đầu: “Tiểu thư, ta đề nghị nàng không nên dùng thánh khí Hoa của nàng, vì nếu nàng dụng Chung Hoa lúc này… thánh khí của nàng mặc dù rất nhỏ, mặc dù không không phát ra đấu khí, nhưng muỗi cũng có lớn nhỏ! Mà bên trong động này nhất là của vương thất long thần ở chắc chắn không thể có muỗi! Như vậy…”
Cho nên mình một ngự Chung Hoa đi vào! Ba ác nhân kia thấy dị dạng thể loại, đến lúc đó xuất ra một trận pháp phạm vi thì mình thành muỗi chết. Liễu Bích nhíu mày: “Hoán Cốt, ta phải nhờ ngươi ý kiến về thực lực.”

“Theo thông tin chúng ta có, thân phận của ba nữ nhân long tộc này có thể trực tiếp bài trừ việc là con cháu của vương thất thần tộc, bởi vì vương thất thần tộc đều là nam, vả lại đều là tuấn mỹ dung mạo, long thần càng không có khả năng là nữ, vậy ta đoán chắc các nàng chính là con cháu đời thứ ba thứ tư của thần tộc. Theo con dị thú kia nói, thì ba con ác long kia chính xác có thể hiểu chúng thuộc đời thứ ba thần tộc.”

Hoán Cốt dừng một chút ngưng trọng tiếp: “Nếu là đời thứ ba huyết mạch thần long, nếu nàng lựa chọn chiến đấu chính diện, ta có thể uy thế giết chết một con, Tinh Diện có sự trợ giúp của Phượng Vũ Tử Thần trận có thể một lần giết hai. Nhưng chúng ta sẽ phải trả một giá đắt, Phượng Vũ Tử Thần trận có thể chết hơn hai mươi người.”

“120 lại mất 30 vậy còn ra cái gì?”

“Không, tuyệt không thể chính diện tác chiến, các lão chiến binh không có cái cớ sự gì mà từ ta có thể liều mạng! Hà cớ gì đỉnh Goob có tiếng về sự báo thù, chúng ta không có khả năng.”

Liễu Bích vuốt nhẹ lên gò má, rồi nói: “Long tộc thuộc loại… đệ nhất thích châu báu, thứ hai rất sỉ diện, cuối cùng là dâm loàn vô cùng!”
“Được rồi, còn có một điểm, bọn họ tôn trọng cường giả”. Đột nhiên, Liễu Bích chỉ một ngón tay vào Henry: “Từ giờ trở đi, thân phận của ngươi là thần sủng của ta! Sau này mặc kệ phát sinh chuyện gì, ngươi câm miệng nói ít thôi! Tinh Diện nhờ ngươi cải trang cơ thể của ta thành nam nhân, sau đó đường đường chính chính…”

Hoán Cốt không rõ, Liễu Bích vì sao lại bật cười, bất quá hắn nghe tới điểm “thứ ba” mà nàng nói, thì rất có ý tứ, nhìn từ trên xuống dưới, gương mặt, màu tóc, vóc dáng, chính xác nếu là nam nhân thì rất dụ hoặc.
Trong đại sảnh xa hoa giống như vương cung, Cự Nữ với khuôn mặt béo núc đang đánh giá Robin, Hoen, còn có bốn người bạn học cùng với Liễu Bích. ( Ruby, Loran, Lulia và Mari ). “Ui chu choa, mấy ngày hôm trước bắt được cái người tên Britany, tư vị thật là tuyệt, nhất là hắn … phi thường mạnh bạo cự tuyệt ân sủng… quả thật làm cho tỷ muội ta chao đảo không thôi!” Ba nữ nhân cười lên sảng khoái.

Diện Phấn với khuôn mặt đầy mụn cũng liếm liếm môi, dâm loạn cười như điên: “Đúng vậy, đã quá lâu chúng ta mới gặp được một người nam tính như vậy, ha ha ha ha…”
“Hạ lưu vô sỉ” Loran lạnh lùng nhìn chằm chằm các nàng, trong lòng thầm nghĩ, “mấy ngày hôm trước bọn mình bị bắt về, ba ác nhân này gặp được một nam nhân tuổi trẻ từ phong độ khí chất có cao hơn cả mình, nam nhân không may kia tự xưng Britany, nhờ có hắn, ba cự long sinh tính dâm tiện mới không chú ý tới bọn người mình…”

Britany tiên sinh đáng thương, ngài thật là quá đáng thương, khi không lại rơi vào tay ba ác phụ, lại là ba ác phụ hơn trăm năm không gần với nam nhân, thật là quá tội nghiệp.

Lão đại trong đám ác nhân này đột nhiên nói: “Tam muội, ngươi xem, ngươi không hứng thú với nam nhân, thật là quá đáng thương, ngươi xem trong số này có loại sở thích của ngươi không, cứ lấy mà dùng”.
Người được gọi nhị muội chính là Đại Ti với hai cái lỗ mũi to lớn, trực tiếp lướt quá lão Hoen, tên này thật thối, Robin thì hắn thực chất là nương nương khang, hắn ở giữa hai giới thật không thích chút nào. Lulia ả quá lùn, Ruby ả quá béo, Loran là nam nhân nhưng không đúng sở thích của ta.. hắc hắc, nhưng với cô ả Mari này, nàng ta rất giống một tiểu nữ sinh ta hằng mơ ước.

“Ta muốn nàng”.Đại Ti chỉ tay hướng về Mari.

“Ta? Ngươi đang nghĩ gì chứ? Ta không thể với ngươi, ta… ta là nữ mà!” Mari khẩn trương, nhưng nàng quá sợ hãi, nhìn thấy gương mặt dâm tiện của Đại Ti với chiếc mũi to từ từ hướng tới.

Đúng lúc này thì, Diện Phấn vội la lên: “Đại tỷ, tam muội, đừng chơi đùa nữa, có người xông vào lãnh địa của chúng ta, trong đó… thật ra trong đó có cái gì đó nhìn không rõ mau theo ta ra ngoài.”

Ba nữ nhân áp giải bọn Robin vào địa lao, đi tới cửa, xa xa đã thấy đoàn người Liễu Bích đi tới. “Á á, là tuấn mỹ ca, không là là … là đệ nhất tuấn lãng soái ca, ta muốn chạm vào hung bộ(cơ ngực) của hắn.” Cự Nữ nhìn đến thèm chảy cả nước miếng.

Diện Phấn thì hơi thở dồn dập, mặt đỏ tai tía nói: “Quả là anh tuấn hiếm có, khí chất này…. Ta ta muốn chạm nhẹ vào thí cổ(mông đít) của hắn, ây da…”.

Đại Ti vội vàng nói: “Các tỷ không cảm thấy gì sao…”

“Đương nhiên chúng ta thấy hắn…” Cự Nữ, cùng Diện Phấn chỉ ngón tay về hướng Liễu Bích, nhưng thanh âm đột nhiên ngưng trệ, bởi vì…. Trong đoàn người nọ, có một con dị thú một con heo mập có một khí thế ngoài cửu cấp đang lan tỏa ra rất nhiều, nó bước từng bước tiến về phía trước, ba ác nữ như bị cái gì đó đè áp vào lòng ngực.

“Tỷ tỷ, hai người có nhận ra khí tức đó chứ?” Đại Ti ngưng trọng nói.

Cự Nữ gật gật đầu, không xác định: “Hình như, có cái gì đó giống với khí chất của Long tộc chúng ta”.

Ả lại cẩn thận cảm nhận một chút, cả kinh nói: “Không đúng, không phải là long uy! Mà là không thuần long uy, thật có cái gì đó rất lạ.”

Đại Ti hô hào nói: “Đúng là long uy, nhưng là biến dị long tộc”.
Cự Nữ nghiêm mặt nói nói: “Còn nhớ kĩ thúc thúc của chúng ta không, là cự long thủy hệ trong ngũ thánh thần long trên đỉnh Goob, là thủy long thần tộc mạnh nhất, Kurtizel trong ác long quyển truyền thuyết?

“Thúc thúc chúng ta Kurtizel trước khi bị trục xuất khỏi đỉnh Goob sao? Hắn tại sao lại có trong chuyện với con thú kia chứ?”

“Thúc thúc tại sao có trong đây sao? Bởi vì hắn không yêu người trong tộc mà yêu công chúa ám(nguyệt) tinh Fiona của Chung Gia(heo rừng -,- rồng đi yêu con heo nái ) vương tộc tại ám hồ”. Đại Ti ngưng trọng gật gật đầu: “Hiện tại thúc thúc cùng với Fiona không có tin tức gì, nhưng lại xuất hiện một con phì trư có long uy cường đại! các tỷ thấy đây là loại tình huống gì?”

Suy nghĩ rất nhanh cả ba người đã đồng thanh: “Hắn là thân đệ đệ với chúng ta!”.

“Rất có thể, nhưng ta rất có thắc mắc. Còn có, các ngươi chú ý, tên nam nhân đẹp trai kia đang đi bên cạnh đệ ấy, trời ơi, chẳng nhẽ, chẳng nhẽ nó đã trở thành thần sủng của người kia?” Cự Nữ bị phát hiện của chính mình làm phát hoảng.

“Là tên soái ca có một tiểu nữu đang được bồng? Hắn chỉ có vẻ đẹp trai mà …”Diện Phấn nói.
“Đáng chết, không nên để vẻ ngoài của hắn mê hoặc, có thể trước mặt chúng ta phát ra thập phần long uy mặt không biến sắc, thậm chí không chút quý kị, nam nhân tóc lam này nhất định đã đạt tới cảnh giới cao nhất của cao thủ, nếu ít nhất hắn có thể nằm trong cửu cấp đỉnh phong được xưng là thần! Còn có, ngươi xem tiểu nữ nhi hắn ôm trong lòng.. tiểu nữ này hiển nhiên vẻ mặt lại rất kỳ lạ, không có sợ long khí của chúng ta, tên nữ nhân che mặt kia, ấc hẳn là cao thủ thuộc phòng ngự pháp sư, nàng ta nhìn bên ngoài rất bình thường không có vẻ gì là sợ chúng ta cả, phòng ngự pháp sư trên thế giới ít có ai đạt tới cửu cấp đâu! Còn có, muội xem tên gầy kia, mắt hắn thể hiện được cái gọi là từng giết người vô kể, chắc hẳn hắn là cao thủ !Thực lực của tên này xem ra bằng hoặc hơn một người trong chúng ta! Nhưng chắc chắn, hắn chỉ là tùy tùng của tên đẹp trai kia. Tên soái kia có hai tùy tùng, một sủng thú có lẽ…” Đại Ti phân tích không vô cùng nghiêm trệ.

“Sao lại có cớ sự này, chúng ta, thật ra cao thủ sao lại tới đây? Chúng ta làm thế nào đây…” Diện Phấn kinh hoảng nói.

“Có thể không chiến, có đấu cũng không được đấu, chúng ta khách khí hoan nghênh bọn họ! Chúng ta là đời thứ ba của long tộc vương thất, bọn họ là kẻ mạnh, hẳn là đáng để chúng ta tôn trọng…có gì sau tính”

Liễu Bích bây giờ cơ mặt co rúc, da lưng như tràn đầy căng mọng mồ hôi, nhờ vào Hoàng Bách Hợp với Hồng cẩm chướng đang tấp nập đẩy lùi long khí kia, mới giữ được vẻ mặt.

“Phía trước có phải là các vị trên đỉnh Goob của Long huyệt không?” Liễu Bích chắp tay hỏi, mặc dù cử chỉ của nàng phụ họa hết thảy đều gần giống với nữ nhân quý tộc, nhưng khí chất cao thủ lại không thể che dấu nhãn lực của ba mụ ác long kia.

Advertisements

Liễu Bích 119

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 119

Âm mưu hiểm độc – Hạ

~^.^~

Liễu Bích suy nghĩ, đại thiện sự hiển nhiên là đại thiện sự, nhưng vấn đề là mình có bản sự để làm thiện sự này không?

“Ngươi nói tường tận chuyện trải qua cho ta biết! Nhớ kỹ, toàn bộ mọi việc!” – Âm thanh Liễu Bích lạnh lùng vang lên.

Nàng có hứng thú! Steven mừng rỡ, chính mình quả nhiên đoán không sai, Mercury mặc dù khinh thường quản chuyện riêng của một hai người, nhưng việc liên quan đến nhiều sinh mạng đặt trước mặt nàng nhất định sẽ ra tay.

“Miện hạ, một vị bằng hữu của Ann nghe được UNI cùng người hầu gọi là Juan nói chuyện, bọn họ lúc ấy nói…”

Steven vì tin Liễu Bích nên nói toàn bộ quá trình nghe lén hết sức tường tận, thậm chí ngay cả thần thái cùng ngữ khí của UNI đều kể lại hết sức rõ ràng, nhưng tổng kết chỉ có một câu. UNI lần này lấy cớ mời người phá giải thánh khí cứu người, kì thực là lợi dụng kiện thánh khí nọ của hắn, muốn nhờ thánh khí nọ giết tất cả đấu thần tham gia hội nghị, một người cũng không bỏ sót. Liễu Bích nhíu mày, tả trưởng lão thân ái suy nghĩ cái gì vậy? Hắn ăn no sinh bệnh sao? Đầu tiên là mất tích nhiều năm, rồi đột nhiên xuất hiện, sau đó lại lập kế hoạch giết chết một nhóm cao cấp đấu thần.

Hắn sao lại muốn giết nhiều cao cấp đấu thần như vậy? Chẳng lẽ hắn điên rồi sao?

Liễu Bích lạnh giọng hỏi:
“Kể lại kế hoạch của hắn cùng mục đích giết chết cao cấp đấu thần xem, ngươi chưa từng tra ra sao?”

“Vô dụng, bất quá ta đã gia tăng tra xét, nếu có tin tức sẽ lập tức báo cho miện hạ!”

Trên vách tường lóe lên ánh sáng. Liễu Bích phất tay:
“Ngươi có thể rời đi, tiếp tục làm việc ngươi muốn làm.”

Steven do dự một chút rồi hắn phi thân từ cửa sổ rời đi. Liễu Bích nhìn điểm sáng trên vách tường, đột nhiên nói:
“Ngươi đều đã nghe rồi đó, nêu ý kiến nào?”

Bóng đen đột nhiên dần dần tụ lại thành một hình người, đúng là Hóan Cốt. Thương thế của hắn đã hơn quá nửa đã bình thuờng, đủ để bên cạnh bảo vệ Liễu Bích. Đây cũng là một trong những nguyên nhân Liễu Bích cảm thấy hứng thú với đại việc thiện này.

“Nếu những lời Steven nói đều là thật, vậy mấy năm tả trưởng lão mất tích nhất định đã xảy ra nhiều việc, nếu không, hắn không có khả năng điên cuồng nghĩ ra kế hoạch giết chết nhiều cao cấp đấu thần như vậy.”

“Mặc kệ trong lúc hắn mất tích đã xảy ra cái gì, lúc này thần quang tụ hội lập tức sẽ bắt đầu, ta phải ngăn cản chuyện này!” – Liễu Bích kiên định nói.

Cái bóng của Hóan Cốt có chút hoảng, không giải thích được hỏi:
“Tại sao? Hiện tả trưởng lão cùng chúng ta là địch hay bạn còn không phân định rõ ràng, chúng ta không cần phải xung đột trước mặt hắn. Cao cấp đấu thần tham gia hội nghị lần này cùng chúng ta không quan hệ, chết sạch cũng chả sao.”

“Hóan Cốt, ngươi nói nhiều quá!”

Liễu Bích âm thầm lắc đầu. Thực lực của Hóan Cốt rất mạnh nhưng suy nghĩ kém chút, cái gì gọi là chết sạch không sao? UNI bây giờ cố gắng giết chết một nhóm lớn cao cấp đấu thần không phải là hắn muốn tác động đến cả xã hội loài người sao, dám chắc sẽ có nhiều cao nhân truy tra. Đến lúc đó, chỉ cần thân phận tả trưởng lão của hắn bộc lộ, tiếp đó mọi người của Dã Tổ thần tộc sẽ bị làm sao, bị coi là một dị đoan tà giáo, việc này có thể không quan hệ sao?

Liễu Bích nhìn cảnh sắc Hắc Bạch Pha ngoài cửa sổ, trong lòng đột nhiên nổi lên một ý niệm.

Thương thế của Bác Bì cũng hẳn là đã khỏi hẳn. Hắn bây giờ đang làm gì?

Tại thư viện…

Trong một gian phòng nhỏ ở nơi cao nhất trong thư viện.

Một đuốc lửa pháp thuật đang được thiêu đốt, hồng quang nhàn nhạt chiếu khắp phòng, mà khuôn mặt Ny Tạp lại trắng bệch có chút âm sâm đáng sợ.

Nàng ngồi trước bàn một tay ôm ngực, tay kia đặt lên một bức họa trên bàn:
“Bác Bì, chuyện ngươi ủy thác cho ta, ta đã làm xong! Hãy đi đi!”

Không một tiếng động, Bác Bì xuất hiện trước mặt Ny Tạp, hắn cầm lấy bức họa trong tay, nhìn thoáng qua. Bối cảnh vẽ là một đồng cỏ xanh biếc, xung quanh được vây quanh bởi tường màu nhũ bạch với hơn mười tòa tháp, mà tháp trung ương lại là một phần mộ.

“Mộ phần của Maya? Ta đoán chỗ hạ lạc của Maya không phải mộ địa của nàng, mộ phần của nàng ta đã kiểm tra. Trống không!”

Thanh âm Bác Bì hết sức phẫn nộ.

Ny Tạp thở dài, sắc mặt càng tái nhợt:
“Không thể đoán chính xác được tương lai, khả năng của ta chỉ có thể tìm ra một vài tin tức mơ hồ của Maya. Nhưng tin tức này nhất định chuẩn xác! Ta có thể xác định, cũng có thể cam đoan.”

Bác Bì ẩn trong một đám khói đen, chẳng biết dung mạo thế nào, hắn hừ một tiếng:
“Vậy bức họa này tới cùng có ý gì?”

“Tin tức để tìm Maya, chính là ngôi mộ của nàng!”

“Đây là thật?”

Bác Bì cầm lấy bức họa trong khói đen, lại hỏi:
“Trên người Mercury có Thánh vật cấp A phải giải quyết thế nào? Ngươi nghĩ ra biện pháp không?”

Ny Tạp bắt đầu ho khan dữ dội, điều này khiến nàng tạm thời không thể nói nên lời, không thể làm gì hơn là lắc đầu.

Hơi thở đã bình hòa trở lại, nàng nói:
“Giả thuật kim của Dyland đã đạt tới cảnh giới của thần, phá giải Thánh linh cấp A của hắn đã siêu quá năng lực của ta. Theo ta được biết, ngoại trừ bản thân Dyland thì đương thời hẳn là không ai có thể giải khai được Thánh Linh.”

Nàng nhìn thoáng qua Bác Bì trong khói đen, lại nói:
“Rất xin lỗi, chuyện này ta không giúp được ngươi.”

“Ta tự mình nghĩ biện pháp!” – Bác Bì xoay người muốn rời đi.

“Chờ một chút!” – Ny Tạp lại gọi hắn – “Không muốn nghe ta đàn một khúc sao? Có thể giúp ngươi mau khôi phục thân thể.”

“Thân thể của ta không cần ngươi quản!” – Ngữ khí của Bác Bì hòa hoãn một chút.

“Hơn nữa, sau khi ngươi vẽ bức họa thì còn có bao nhiêu tinh lực giúp ta?” – Nói xong Bác Bì biến mất.

“Ngươi đã thay đổi, thật sự thay đổi rồi!” Ny Tạp một mình trong căn phòng nhỏ lắc đầu, nàng lại từ dưới bàn lấy ra một bức họa, là bức họa đồ nàng đã vẽ trước đó – bên Hắc Pha, Liễu Bích, Robin cùng Hoen ba người dựa lưng vào nhau, đang cùng nhau cười nói chuyện gì đó. (bà Ny Tạp này mới gọi là thầy bói thực thụ nè =-= haizz bã nữa chết tiếc quá)

Liễu Bích muốn cứu các cao cấp đấu thần tham gia hội nghị, hơn nữa căn cứ tình báo của Steven thì cơ hội mấu chốt là thánh khí của UNI cùng người bên trong thánh khí.

Nhưng UNI bây giờ đang ở trên chiến thuyền ngoài biển được phòng vệ nghiêm mật, cho nên Liễu Bích chỉ có thể một mặt chờ cơ hội, một mặt chờ Bác Bì trị thương xong đến tìm nàng.

Thần quang tụ khí sắp đến gần, Liễu Bích cũng lập tức bắt đầu, một mặt nàng phải tham gia đại khảo trong năm, một mặt nàng với thân phận tổ trưởng học tập hội phải tham gia hiệp trợ các sư phụ tổ chức hội nghị.

Trên đường, Liễu Bích chỉ huy hai tiểu đệ tử bố trí hai băng rôn nghênh tân, nhìn động tác lanh lẹ của Ruby, còn có Mari nhút nhát, Liễu Bích nhíu mày:

“Này, Mari, động tác của ngươi nhanh lên chút! Đêm nay nhất định phải hoàn thành!”

Nói xong Liễu Bích nói thầm:
“Mari này thiệt là, rất đáng thương, tiền bạc thì thiếu thốn, nhưng lại đặc biệt lười biếng, người như thế quả thực không thể sử dụng.”

Nghe được Liễu Bích nói, Mari cúi đầu không trả lời, bất quá động tác tay có nhanh hơn một chút, nhưng cũng chẳng nhanh hơn bao nhiêu.

“Mercury đồng học, công tác tuyên truyền của chúng ta đã làm xong rồi, ta dẫn theo mấy vị đồng học tới giúp các ngươi!”

Loran dẫn mấy đồng học đi tới, trong tay còn cầm một cái gì đó:
“Đây là thành ý của ta, ngươi ăn một chút đi! Ta đã cố hết sức, chắc chắn sẽ rất ngon.”

Người chung quanh đều dùng ánh mắt mập mờ nhìn lại, Liễu Bích chỉ cảm thấy ngực mình tóat mồ hôi. Trời ạ, Loran này tới cùng là xảy ra chuyện gì? Sao lại mỗi ngày đều dây dưa với mình.

Liễu Bích thật muốn lớn tiếng nói cho Loran, ngươi tới cùng có coi trọng lão nương ta hay không? Nói rõ ràng, ta không thích mà!

Ruby bên cạnh đi tới, cười hì hì:
“Tổ trưởng, người hiện tại hàn huyên với Loran đồng học chốc lát, đây cũng là xúc tiến đệ tử trong các ngành trao đổi, công tác của ngài giao cho ta được rồi, cam đoan sẽ không xảy ra chuyện gì đâu!”

Nói xong, ả cầm lấy miếng gỗ trước mặt Liễu Bích, như ôm lấy sóai ca bắt đầu làm tiếp.

Liễu Bích bất đắc dĩ nhìn thân ảnh mập mạp của Ruby, chỉ nghe bên tai Loran nói:
“Ngươi không muốn ăn sao? Điểm tâm này…”

“Cái kia… à à, không được, công tác trọng yếu, Mari tay chân quá chậm, ta đi trước giúp nàng ta.”

Liễu Bích né tránh Loran, bước nhanh tới bên người Mari. Mari đồng học bây giờ đang đứng trước, hai tay giờ cao, chính đang muốn dán lên một tờ cổ động. Liễu Bích liếc mắt nhìn hình dáng thon thả của Mari không khỏi tò mò đứng bên người nàng ta, đột nhiên nàng nắm đầu vai Mari, nói bên tai:

“Muội muội, mau một chút được không?”

Mari cả kinh, cũng sợ đến run người, vội hỏi:
“Vâng, vâng, tổ trưởng, ta lập tức làm ngay!”

Nói xong, nàng cúi đầu nhìn tay Liễu Bích chạm hình như là ở mông mình:
“Tổ trưởng, ta…”

Xa xa, Loran thầm thở dài, chính mình tới cùng làm gì không tốt? Tại sao Mercury luôn tránh mình? Nếu nàng giống như … giống như đặt tay lên mông mình… Chình mình sao lại nghĩ như vậy, thật ra là sao đây ? Loran tự hỏi, tại sao mình lại cảm giác trên người Mercury có một loại cảm giác đặc biệt thích thú?

Nhưng Mari trước mặt thầm mắng: Trời ạ, để cho Mercury nhanh một chút bỏ tay ra! Tư thế của nàng quá mức phận rồi.

Không muốn Liễu Bích đi xa một thước, nàng nhìn hướng Loran đi tới. Liễu Bích lại tới gần Mari một chút:

“Mari, ta giúp ngươi…”

“Được… được á!” – Mari vội hét lên. ( mụ này là les sao ? vậy cũng đỏ mặt =)) )

Liễu Bích cùng Mari thân cận quá, đột nhiên mũi nàng ngửi thấy một mùi rất cổ quái, cụ thể là mùi gì thì Liễu Bích còn đoán không ra, nhưng là mùi của rất nhiều hoa cỏ, sau đó hỗn hợp bay tới chỗ này. Có chút thơm, có chút mùi của người.

Liễu Bích phồng má lên, vừa định nói chuyện thì ngay lúc này, trên đường vang lên tiếng pháo nổ “đùng đùng”.

Đây là tiêu chí cho biết có thuyền từ ngoài tiến vào Huyền vũ đảo. Liễu Bích theo tiếng nhìn lại, một chiến hạm ba buồn màu đen nhập vào cảng nước sâu, từ ngoài nhìn vào cũng giống hệt con thuyền màu đen mà Liễu Bích thắng được UNI, bất quá nhìn tỷ mỷ có nhiều điểm bất đồng, ví dụ như: Con thuyền này có rất nhiều pháo chiến lắp đặt xung quanh hông tàu.

Steven giả mạo đệ tử hội, đồng dạng làm công tác trên đường nhanh chóng chạy tới:
“Mercury đồng học, phiền ngươi theo ta một chút, giúp ta một việc nhỏ!”

Liễu Bích cùng hắn rời đi. Steven thấp giọng nói:
“UNI tới rồi!”

Liễu Bích gật đầu, nàng lặng lẽ đánh giá con thuyền kia. Chỉ chốc lát, UNI cùng người hầu cường tráng từ trên thuyền mang xuống một cái rương thật lớn.

“Đó chính là thánh khí của UNI!”

Steven giải thích khiến Liễu Bích cả kinh, nàng biết thánh khí của UNI bên trong có thể giấu được một người vậy nên không cười. Nhưng kiện thánh khí này cũng quá không bình thường, nhìn hai mươi mấy người hầu bê rương, bọn họ mỗi bước đi, giáp khải đều rung lên leng keng.

“Bảo vệ của UNI với thánh khí này vô cùng nghiêm mật!”

Steven bất đắc dĩ lắc đầu:
“Hai mươi mấy cao thủ luân phiên ở bên chống đỡ đấu khí thủ hộ , bên cạnh thánh khí phát sinh dị dạng gì đều khiến cho bọn họ cảnh giác.”

Thật không? Không biết khí tức của bách sắc thần công có thể tới gần thánh khí không? Trong lúc nhất thời, Liễu Bích đối với thánh khí này cảm thấy hứng thú.

Liễu Bích C85

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 85

Dã Tổ Thánh Giáo

>.<

“Ai nha nha, tiểu mỹ nhân ngươi rốt cục cũng đến, Iva ngươi mau đến bái phỏng Mercury.”

Iva đã thấy Liễu Bích liền khoát tay với Robin ở phía sau:
“Không vẽ, ta không có hứng thú vẽ nữa!”

“Thế sao được? Không ai có thể cắt đứt hội họa của ta!” – Robin khẩn trương đứng lên giữ chặt Iva.

“Làm gì vậy? Định giở trò lưu manh với lão nương hả?” – Iva hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó liền kéo váy đi theo Shin và Liễu Bích hướng tới Thuỷ Tinh Lâu.

“Tiểu mỹ nhân, đừng khẩn trương, lần này tìm ngươi là có sự tình nghiêm chỉnh.”

“Thật sự là có sự tình đứng đắn sao?” – Liễu Bích quay đầu nhìn thoáng qua hai “hộ vệ giữ cửa” cười nói.

“Về việc lần trước ngươi hỏi ta về dã tổ hắc ám hình nhục, hôm nay ta mời Iva đến để nói cho ngươi nghe.”

Trong lòng Liễu Bích vừa động, không hề nhiều lời, nàng cũng không để ý tới hai vị “hộ vệ” kia đang ở cửa mà theo Shin tới Thố Cầm thành khu, tiến vào tửu quán “Sồi Chín”.

Chính vẫn là cái gian nhỏ lần trước, sau khi Shin gọi “lão hạc” mang rượu tới, vị ‘lão hạc’ mà Liễu Bích đã gặp mặt liền bưng khay đến, nó được phủ giấu bởi một lớp vải đỏ. Lão vén mặt trước của vải đỏ lên cười nói:
“Đại ca, tư liệu người cần đều ở đây.”

Shin tiếp nhận tư liệu trước mặt Liễu Bích, xoay qua gật đầu với Iva, Iva nói:
“Ta biết hệ thống tình báo của giáo đình có khả năng tra ra được, nghi thức có quan hệ tới lột da nghi thức đều có ở chỗ này. Bất quá thứ này không thể có phó bản nên ngươi ở chỗ này tra duyệt đi.”

Liễu Bích sửng sốt:
“Đa tạ!” – Nàng cầm lấy tư liệu bắt đầu xem xét.

Thời gian từng chút trôi qua, Shin một mặt nhìn Liễu Bích duyệt tư liệu, một mặt lẳng lặng thưởng thức rượu cùng Iva.

“Yết đế nhĩ lô đế!”

Liễu Bích trong một tư liệu thấy được những lời này, theo Ann Max nói thì đây là một loại ngôn ngữ cổ xưa, tâm tình của Dyland đã cực kỳ kích động khi nói đến.

Dã Tổ Thánh Giáo. Tư liệu cho thấy, rất lâu trước kia có một giáo hội gọi là Yết Đế sử dụng loại ngôn ngữ này làm ngôn ngữ tế lễ, hơn nữa nghi thức xử phạt phản đồ, tù binh chính là Dã Tổ Hắc Ám Thánh nhục.

Bất quá giáo hội này đã biến mất trong lịch sử.

Liễu Bích lấy tư liệu của Dã Tổ Thánh Giáo đặt trước mặt Shin:
“Ta muốn tư liệu về nó.”

“Có thể, bất quá ngươi muốn làm gì?” – Ánh mắt Shin dừng trên người Liễu Bích.

Lần trước hắn biết Liễu Bích đối với Dã Tổ Hắc Ám Thánh nhục có hứng thú liền khổ tâm tìm kiếm tư liệu này, nhờ vậy mà đốc thúc Liễu Bích sớm trao đổi tin tức tình báo.

Liễu Bích cười cười:
“Luyện kim thực nghiệm thất của Dyland có mười tám tầng, nhưng còn có tầng mười chín không muốn cho ai biết…”

Hai tròng mắt Shin chợt lóe lệ quang, trầm giọng nói:
“Dã Tổ Thánh Giáo lần đầu xuất hiện là ở Thánh Thần chiến năm thứ 43, chủ yếu là do thương tàn lão binh trong thánh thần chiến địa, còn có vài vị phong hào đấu thần may mắn sống sót lập nên. Giáo nghị của họ chỉ là khôi phục vinh quang của thần, nhưng thần của bọn họ không phải là các phong hào đấu thần mà thánh giáo cung phụng, mà là một cái rất cổ quái, vị thần mà ta chưa bao giờ nghe qua, Yết Đế!”

“Mà kết cấu tổ chức của bọn họ hết sức nghiêm mật, trong đó sáu vị chấp hành Dã Tổ Hắc Ám Thánh nhục được xưng là Yết Đế thánh đồ, có địa vị cực cao, Yết Đế thánh đồ đời thứ nhất do sáu vị phong hào đấu thần và pháp thần đảm nhiệm.”

Nói đến đây Shin lại ngậm miệng, ý bảo Liễu Bích nói ra thêm tin tức.

“Gần đây nhất, Dyland từ trong tay Sophie có được một thực nghiệm phẩm vô cùng trọng yếu, mà sau khi có được hai thực nghiệm phẩm thì thực nghiệm của hắn sẽ nhanh chóng thành công!”

Trên thực tế, ngoại trừ Bob – cha của Steven và Hera – còn có thực nghiệm phẩm trọng yếu thứ ba, đó chính là bản thân Liễu Bích, nhưng nàng không có nói ra.

Ngoại trừ chuyện mình cùng Dyland, còn lại Liễu Bích biết gì nàng đều nói ra.

Shin trầm ngâm hồi lâu rồi vỗ mạnh cái bàn.
“Đấu khí truyền thừa, thay đổi thiên phú…. Đáng chết, thu được những thứ này thì xem ra lời đồn quả không sai! Mercury, ngươi lần này vì thánh giáo đã lập một công lớn, giáo hoàng bệ hạ sẽ trọng thưởng cho ngươi!”

Nói xong, Shin cười lên:
“Hi! Tiểu mỹ nhân, ca ca bây giờ nhìn ngươi càng ngày càng đáng yêu! Cảm tạ tin tức của ngươi, ca ca lần này thăng chức nhất định sẽ nhớ đến ngươi. Bất quá ngươi có thể nói cho ca ca biết tại sao ngươi lại cảm thấy hứng thú với Dã Tổ Thánh Giáo cổ xưa này không? Mặc dù người sáng lập ra nó cũng cung phụng phong hào đấu thần, cùng giáo đình đồng nguyên, nhưng giáo hoàng bệ hạ vốn không có thích loại tín ngưỡng với các vị thần kỳ diệu khó hiểu…”

“Kệ ta!”

Liễu Bích lạnh lùng quay đầu cự tuyệt vấn đề của Shin, lại hỏi:
“Trong tổ chức của Dã Tổ Thánh Giáo, sáu thánh đồ có đặc điểm gì? Tỷ như cá tính, tướng mạo, thực lực…”

“Không rõ lắm, dù sao nó cũng quá cổ xưa. A, đúng rồi, trong một cổ tịch có ghi lại, mỗi đời Dã Tổ Thánh Giáo nhất định phải có một thánh nữ. Mỗi khi cần trừng phạt phạm nhân đều là do thánh nữ tuyên bố hành hình, sau đó sáu người thủ hạ thực hiện hình pháp Lu mục , Bác Bì.”

Thánh nữ tuyên bố hành hình sao? Trong bút kí của Maya đích xác có ghi lại rất nhiều về phương diện đó, chẳng lẽ Maya chính là thánh nữ sao?

Từ đây đại khái mọi việc đều sáng tỏ, Dyland cho dù không phải là thành viên Dã Tổ Thánh Giáo thì nhất định cũng có quan hệ, sáu người thi hành án tử cùng Maya đều là thành viên của Dã Tổ Thánh Giáo.

Mà Dyland lại dùng thánh nữ của Dã Tổ Thánh Giáo làm thực nghiệm phẩm… vậy hắn là phản đồ của Dã Tổ Thánh Giáo, hoặc là địch nhân.

Cũng chính là địch nhân của Mercury.

“Trước mắt ta đã biết như vậy, ngươi kể cho ta nghe nhiều tin tình báo thì ta cũng có thể giúp ngươi tra tìm, nhưng phải đợi sau chuyện của Dyland. Gần đây ca ca rất bận, Spartzow lão đầu cũng sắp tới Huyền Vũ Đảo, tiểu mỹ nhân, ngươi cũng muốn làm khó tên Dyland đáng chết chứ?”

Liễu Bích cười nói:
“Tốt, ta không vội, bất quá ngươi có thể nói cho ta biết Dyland cuối cùng đã làm cái gì khiến cho giáo hoàng nổi giận? Mà, nếu là cơ mật thì ngươi có thể không nói.”

Shin nhún vai:
“Tiểu nữu kia, ngươi hiểu được hạng mục thực nghiệm của Dyland vậy suy nghĩ từ đó xem. Ngươi ở tầng mười đúng không? Ở tầng mười là thay đổi thiên phú, sau đó tới tầng mười một là dùng đấu khí chuyển dịch… ngươi không biết đây là một bộ đầy đủ sao? Ca ca lại nói cho ngươi một tin đồn từ miệng Severos, hắn nói sau khi thực nghiệm của Dyland thành công, loài người cùng chủng tộc trí tuệ sẽ không lo gắng gặp phải nguy hiểm diệt vong, bởi vì bọn họ có đủ hộ vệ nhân tạo.”

Liễu Bích há to miệng, theo ý tứ của Shin nói thì là…

“Nhân tạo cao cấp đấu thần sao?”

“Đúng vậy, ngươi thử nghĩ xem, giáo hoàng bệ hạ sở dĩ là giáo hoàng bệ hạ bởi vì nhiều tộc trên đại lục đều tín ngưỡng thần mà hắn đại biểu, nhưng Dyland lại tạo ra cao cấp đấu thần!”

Liễu Bích im lặng gật đầu, giải thích đúng lắm. Trong kiếp trước, nếu có một kẻ đánh một cú điện thoại cho giáo hoàng thông báo hắn muốn tạo ra Ki Tô Giáo thứ 2, thử nghĩ xem… như vậy cả giáo đình không nổi điên mới là lạ.

Shin tiếp tục nói:
“Thực nghiệm của Dyland là một trong những nguyên nhân gây xung đột quyết liệt giữa thánh giáo và Huyền Vũ Đảo, nếu ngươi tham dự vào kế hoạch của Dyland thì có tư cách biết một sự tình, Spartzow lão đầu định vào thời điểm quan trọng trong cuộc thực nghiệm của Dyland mà cắt đầu hắn. Theo lời ngươi thì tại Địa Cung Sơn hắn sẽ giải phẫu một thực nghiệm phẩm, cho nên ngươi cần tra ra thời gian hắn đi tới Địa Cung Sơn.”

Liễu Bích reo lên:
“Ngươi không muốn nói, thánh giáo định động thủ trên đường Dyland đi Địa Cung Sơn chứ?”

“Kế hoạch cuối cùng do lão đại quyết định, bất quá với kinh nghiệm của ta thì xem ra đấy là thời cơ xuống tay tốt nhất, lão đại cũng nhất định cho là như vậy.”

Liễu Bích cười. Dyland đáng thương, Steven muốn trên đường tới Địa Cung Sơn thu thập ngươi, thánh giáo cũng muốn trong lúc đó thu thập ngươi.

Được rồi, Marvel kia cùng Sophie ngày mồng ba tháng hai sẽ tới Địa Cung Sơn, dám Dyland cũng sẽ đi thực nghiệm vào ngày này, đúng là phi thường thuận lợi rồi.

Liễu Bích C72

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 72

Quá khứ bi thương – Hạ

QQQ

Steven không đợi Liễu Bích suy nghĩ, tiếp tục nói:
“Chuyện đó xảy ra trong một đêm, sau đó cha hắn mặc kệ thân thể trọng thương ôm hai đứa nhỏ chạy trốn khỏi cừu nhân đang truy sát. Cuộc chạy trốn này cứ diễn ra suốt bảy tám năm, mỗi một ngày trôi qua đó đều là vượt qua đuổi giết cùng tìm kiếm sự sống, cha hắn vẫn tận tâm bảo vệ hai đứa con mình, không để cả hai phải chịu một điểm thương tổn. Đến một ngày, cha hắn mang theo cả hai chạy trốn đến một địa phương, địa phương này có rất nhiều cao thủ nhưng bọn họ vẫn phải tiếp tục chạy. Bất quá, vị thiếu niên kia phát hiện chỗ này có dược phẩm có thể trị thương cho cha hắn, vì vậy hắn tiện tay ăn trộm một ít…”

Steven cười cười, hình dáng rất bình thản.
“Kết quả… thật là, sau đó vị thiếu niên kia mới biết được hắn đã trộm thứ không nên trộm khiến vài vị tuyệt đỉnh cao thủ truy giết ba cha con họ hàng nghìn dặm. Một mặt chạy trốn, một mặt ứng phó cao thủ truy tới, cuối cùng tại một cảng hàng hải, cha hắn để cho hai con thánh thú bảo vệ hai đứa nhỏ đó rồi ông một mình đánh lạc hướng truy binh.”

Liễu Bích lẳng lặng nghe, trong lòng thầm suy nghĩ nếu Steven nói chính là chuyện xưa của gả, vậy trận động đất và thủy tai ở cảng Dan chính là do ba cha con hắn gây ra. Còn cái địa phương có rất nhiều cao thủ kia nhất định là Học viện Đấu Pháp.

Dược trị… Phòng thí nghiệm giả kim thuật của Dyland!

Tất cả dược phẩm của Huyền Vũ Đảo đều có xuất xứ ở đó.

Steven nói tiếp:
“Tiếp đó cha hắn bị bắt, cặp song sinh kia cũng bị bắt, nhưng vị cao thủ truy bắt tiểu song sinh đó cũng gặp phiền toái – để tù nhân của hắn trốn thoát và mất cả Hộ khí bảo vệ. Mercury, bạn đoán mọi chuyện sẽ tiếp diễn thế nào?”

Liễu Bích thầm lắc đầu, trả lời:
“Tiểu song sinh kia nhất định phải tìm mọi biện pháp để cứu cha nàng.”

Steven nở nụ cười.
“Đúng vậy, mẫu thân bọn họ đã vì họ mà chết, nếu hắn không cứu cha thì hắn sẽ ân hận cả đời!”

Tên nhãi kia là vì cứu cha, vậy thì chuyện hắn gây ra cũng không quá đáng. Nếu đổi lại là ta vì mẫu thân mình sợ rằng ta còn làm ra chuyện kinh khủng hơn.

Ác ý của Liễu Bích với Steven đã hoàn toàn biến mất.

Nhưng cái này tuyệt đối không thể là lý do để giúp Steven, Liễu Bích vẫn chưa muốn tìm đến cửa địa ngục!

Ngẩng đầu nhìn trăng Steven thấp giọng nói:
“Chuyện xưa này mình chỉ biết như vậy, Mercury, bạn có thể nói cho mình kết cục của câu chuyện này được không?”

Liễu Bích cười nhẹ, sau đó dùng ngữ khí băng lãnh nói:
“Ta đối với cố sự này không có hứng thú, không muốn biết kết cục của nó.”

Nói xong, Liễu Bích tăng tốc tiến về phía trước.

Steven sững sờ đứng lại, cũng không đi theo Liễu Bích. Sau khi Liễu Bích đi được một đoạn thì một nhện màu đỏ bò ra từ ống tay áo của hắn, từ từ bò lên vai, nó dùng độc ngữ nói:
“Thiếu chủ, câu nói cuối cùng của nàng ta có ý gì vậy?”

Steven cũng dùng độc ngữ đáp:
“Ả nói, ả sẽ không giúp chúng ta cứu cha nhưng ả cũng sẽ không ngăn cản, tốt nhất từ giờ trở đi ta đừng có xuất hiện trước mặt ả!”

Con tri thủ màu đỏ phun ra độc ngữ:
“Ngôn ngữ của loài người…. Chết tiệt! Loài nhện chúng ra nghe chả hiểu gì cả!”

Steven nhìn chằm chằm vào lưng Liễu Bích, nhăn mặt nói:
“Ann, chúng ta thật sự phải tự lực cánh sinh rồi, hãy nói cho Max và đồng bào của ngươi chuẩn bị bắt đầu đi.”

Rời khỏi Steven, Liễu Bích cau mày đi lên Hắc bạch Pha, không ngừng cảm thán.

Nghe được ý tứ của Steven thì phụ tử các nàng vì ở giả kim thất của Dyland trộm cái gì đó nên mới bị truy giết, nếu không thành phần lãnh đạo của Huyền Vũ Đảo sẽ mắt nhắm mắt mở với họ.

Cuối cùng thì gả trộm cái gì quan trọng của Dyland?

Còn có Maya, đấu thần bí ẩn, bí pháp tàng y, Tony…

Chết tiệt, hình như mọi chuyện gần đây đều liên quan đến giả kim thất của Dyland.

Đỉnh Hắc bạch Pha là hạch tâm của Học viện Đấu Pháp, ở trung ương có một suối nước nóng, xung quanh suối nước nóng, chia làm Hắc thuỷ pha và Bạch thuỷ pha, một dòng thác hắc bạch mỗi một bên, tập trung hầu hết các bộ môn trọng yếu của học viện, mà ở bên ngoài những công trình đó là một mảnh sân rộng.

Những người mới gia nhập sẽ gặp nhau tại phòng họp trong tòa nhà ba tầng của giáo viên. Khi Liễu Bích tới nơi này thì bên trong đã có rất nhiều người, nàng vừa vào cửa thì Ruby ụt ịt đã thân thiết ra đón.

“Mercury, tới đây nhanh nào, ta sẽ giới thiệu với bạn về Đệ Tử Viện.”

Ả dẫn Liễu Bích đến vị trí gần cửa nhất, vị trí của học sinh mới, rồi cười nói:
“Vị này là chủ tịch của Đệ Tử Viện, Isabela. Vị này là… ai, đây là thủ lĩnh!” – Ả chỉ vào một thiếu niên tóc tím ngắn, cười nói – “Quên nói cho ngươi biết, chúng ta được phân tới giám sát bộ (đội sao đỏ như thời cấp 2), đây là đội trưởng Lisa, trưởng nhóm của chúng ta.”

Nói xong Ruby cố ý đề cao thanh âm.
“Nàng cũng chính là cháu của giám thị Odlins!”

“Ca ngợi Odlins đấu thần, sau này xin đội trưởng chiếu cố nhiều hơn.” – Liễu Bích tiến lên tỏ ý muốn bắt tay với Lisa.

Lisa cũng rất ngạo nghễ gật đầu tựa hồ không thấy Liễu Bích tiến đến, ả đưa mu tay trái ra.

“Ngồi xuống đi, về sau đừng đem giám sát bộ ra dọa người nữa!” – Nói xong ả quay đầu đi không hề để ý đến Liễu Bích.

Đồ rắm thối cuồng vọng!

Liễu Bích thu tay lại, ghé mắt đánh giá Lisa và nói chuyện với mọi người. Nha đầu Lisa này khoảng mười bảy, mười tám tuổi, mái tóc màu tía, mặt trắng, thân mình là võ sĩ lục giáp cấp ba, nhìn qua có vẻ là nữ hiệp nhưng khí chất của ả làm người ta hết sức chán ghét.

Cao ngạo, mục hạ vô nhân* (nhìn nguời từ trên xuống).

Ruby cũng đồng dạng bị Lisa bỏ qua, bất quá ả vẫn mỉm cười như thường, ả giải thích khẽ với Liễu Bích:
“Tính tình của Lisa bình thường vẫn vậy, ả là người ở Tiểu thủ Đảo, là nữ bá tước được công nhận trên cả toàn đại lục.”

Khó trách nha đầu này lại cao ngạo như thế, được ban tặng tước vị bá tước trên cả đại lục, ý nghĩa là mặt trời chiếu sáng ở đâu thì ả được hưởng độc quyền bá tước tại đó, bất kể người khác ra sao, trừ khi đối phương cũng được ban tặng tước vị.

Đơn giản mà nói, ả là quý tộc trong quý tộc. Trong mắt ả, Mercury là hậu duệ của thần nên thân phận tương đồng với ả, quý tộc bình thường và bình dân ngay cả tư cách nói chuyện với ả cũng không có.

Ở dưới một thượng cấp như vậy thật là đen đủi! Liễu Bích thấp giọng hỏi:
“Ruby, giám sát bộ có nhiệm vụ làm gì vậy?”

“Nói đơn giản, tất cả đệ tử có ba phần, giống khảo thí lúc nhập học giống nhau, ngoài văn võ và thể trạng, còn có nhân phẩm, đấy là nhiệm vụ của chúng ta, giám sát nhân phẩm chúng đệ tử.” – Ruby thì thầm bên tai Liễu Bích, cười hì hì rồi nói tiếp – “Quyền lợi lớn đấy chứ?”

“Hả? Thật à?” – Liễu Bích cũng cười theo.

Không lâu sau Steven cũng tới hội trường, mọi người vui vẻ tiến hành lễ gặp mặt, sau đó các bộ trưởng mang theo tân sinh đến chỗ của mình.

Lisa liếc mắt nhìn mười mấy người, trong đó chú trọng đến Liễu Bích.
“Công tác thường này của chúng ta rất phức tạp, ta không muốn nói nhiều lời, bây giờ ta đưa các ngươi đi làm nhiệm vụ thứ nhất, các ngươi làm qua một lần sẽ biết!” – Ánh mắt ả lại dừng lại trên người Liễu Bích – “Với người của giám sát bộ chúng ta điều quan trọng nhất phải nhớ là không được lạm dụng chức quyền. Nhớ kỹ điều này cho ta, nếu không ta sẽ không khách khí đâu!”

Ả nhìn mình làm cái quái gì thế? Liễu Bích nghi hoặc trong lòng.

Lúc này Lisa lại nói:
“Severos viện trưởng quy định, đệ tử trên đảo tuyệt đối không được chơi bời và đánh bạc, nhưng ta vừa nhận được tin tức có vài học sinh mới tại Tịnh Hoả Cung trong ngày đầu tiên sau lễ khai học, cũng chính là ngày hôm nay, đã đến kỹ viện.”

Tịnh Hoả Cung… đến kỹ viện…ả Lisa nhìn mình chằm chằm.

Ặc, loại chuyện này chắc chắn là do Toya đại ca gây ra rồi!

Thiên thượng Hồng Phi c4

Thiên Thượng Hồng Phi

Chương 4

[Thượng]

~~~/o/~~~

Hồng Phi đến thợ rèn tuyệt nhiên phá hư Athena chi vũ cùng quần áo, bộ trang phục mấy ngàn nhân dân tệ bị nàng phá hủy toàn bộ.

[Thế Giới]Hồng Phi: Trang bị đã quy cố chủ, và cũng chỉ Thiên Thượng Hồng Phi sở hữu, nay bị bại nhân làm dở bẩn, phải hủy đi tất cả.

Nàng đem cái này lên diễn đàn, nhất thời diễn đàn lại sôi sục.

Có người nói nàng quá kiêu ngạo.

Có người nói nàng thật tiêu sái.

Có người lại nói, không biết trò tiếp theo mà nàng sẽ chơi là gì?Đến làm hạ nhân, chiêm ngưỡng thần tượng.

Đương nhiên, cũng có người tiếc sáo trang Athena này toàn phục gồm 1 kiên gồm 3 loại cấp trang, đều là cực phẩm, khi không lại bị hủy, đúng là người giàu đập đổ cơm niêu mà,làm người ta phẫn nộ, phi thường phẫn nộ.

Mà thất vọng nhất là không ai tra được kế tiếp nàng sẽ chơi game gì? Căn bản là vì nàng thực sự không muốn tiếp tục chơi game mới, nàng thực sự hiểu rõ, nàng không muốn đối phó Hách Lạp mà là trả thù hắn.

Mà nàng thực sự đau đầu không biết phải thủ danh là gì? Dùng nick Thiên thượng Hồng Phi thực sự không thể đối phó với hắn ngay bây giờ.

Vì vậy hướng về tỷ muội phòng trọ mà hỏi

“Ê, ta nên dùng tên nào cho tốt đây?”

“Thì là Thiên thượng Hồng Phi”

“Nhưng ta đã thực chơi lại game, không thể dùng lại danh xưng này được”.

“Cùng, cùng 1 trò chơi sao?”

Tam tỷ: “Nhìn không ra ngươi? Ngươi là người có mới nới cũ thuộc dạng có trình độ, giờ lại muốn tái tạo trò chơi à?”

Hồng Phi: Đừng nói nữa, các ngươi chưa từng bị khi phụ trở về phải trả thù, nếu không thì làm sao xứng mặt lão tứ ta”.

“Dựa vào ai? Nhân vật cỡ nào lại có thể khi phụ được ngươi?”

Hồng Phi: Tiền nhiệm phu quân”

Nhị Tỷ: Sao lại thế này?

Thật nàng không thể đem chuyện mất mặt mà kể ra, nhưng lại nhịn không nổi, bị các tỷ muội bức chịu không được đành kể từ đầu đến cuối

Đại tỷ: Dựa vào cái gì chứ? Dám khi phụ lão tứ, không thể về trả thù thực không đáng mặt nữ nhi.

Nhị tỷ: Lão tứ ngươi yên tâm, an tâm ta sẽ tìm cho ngươi một cái tên tốt, để nam nhân đều phải mê mẫn đến chết.

Trời ạ,… thật ta không cần nam nhân mê ta, ta không thuộc dạng đi lừa tình.

Tam tỷ: Được rồi lão tứ, mau cấp tỷ tỷ ta đồ ăn, ta sẽ thưởng cho ngươi một cái tên tốt.

Đại tỷ: Tỷ tỷ ta muốn Đùi gà chiên giòn, một ít xiên que + thêm vài miếng khoai tây chiên giòn. (hình như cái này là loại Lotteria hay KFC nè)

Nhị tỷ: Ta thực đơn giản hơn nhiều, xúc xích chiên, cá hồng chiên xốt loại nhỏ 5 con, một ít đồ chua, một chén súp nước cốt gà, thêm 1 ly hàn băng tảo tráng miệng là được rồi. (nước sâm lạnh ấy =-=)

Cái, cái này mà đơn giản sao… người… ngươi xảo… xảo thật mà…

Tam tỷ: Đi nhanh về nhanh, tỷ tỷ ta thì đang giảm cân, không ăn được nhiều, chỉ là bất quá khi trở về ta cấp cho ít xiêm y, một ít bài tập, nếu được cùng tỷ tỷ ta làm chung, thật tốt a~!

Nếu như ai mà biết trong game, nàng diễu võ dương oai bao nhiêu, ngoài đời lại thâm lâm cùng cực, ai lại có thể để hạng võ lâm bậc nhất bị hành hạ như nàng thế chứ, thật kinh ngạc mà.

Hồng Phi ánh mắt phức tạp: Chỉ, chỉ là một cái tên, sao lại khó dễ với ta…

Tam tỷ: “Đương nhiên, các tỷ tỷ ngươi đều là hạng thông minh,sẽ giúp ngươi kế hoạch trả thù, bồi thường tiện nghi, thôi ngươi đi nhanh về  nhanh”. Nói xong lập tức đẩy Hồng Phi ra ngoài.

Hồng Phi: “Ta…”

Tưởng có thể vào cửa, nào ngờ đã bị khóa, lại không mang theo chìa khóa.

Hồng Phi: Cho ta đi vào, ta quên đem ví.

“Dùng mỹ nhân kế đi”.

Hồng Phi rơi lệ đầy mặt, chỉ có thể là bước ra căn tin mà mua cơm về. (HP xinh lắm chờ lúc sau sẽ rõ =p~ )

Sau khi mua cơm về, nàng vào làm vệ sinh nhà tắm, giặt sạch đống đồ rồi lại làm hết đống bài tập được ba hảo tỷ tỷ giao cho, 3 hảo tỷ tỷ hy sinh chất xám cùng nhau nghĩ ra một cái tên hay cho nàng.

“Đến rồi! Đến rồi”

… 1 danh từ chói lòa đặt trên mặt bàn trước mặt Hồng Phi.

Hồng Phi: Cái, cái gì mà … “Tiểu Tước sầu thương”.

Đây là cái tên gì chứ? Thực chả có khí độ gì cả.

Nàng ngẩn đầu, miệng run run: “ Tên này, tại sao ?

Đại tỷ: Ta nghĩ ngươi bị lão công bỏ rơi, nhất định rất đau khổ. Đầu đại tỷ nâng lên 45 độ, làm nét mặt cùng bộ dáng rất ưu thương.

Tại sao mình sầu thương nhỉ?

Hồng phi: “ Còn chim nhỏ là sao?”

Nhị tỷ: “Là tự do! Biểu tượng của sự tự do” . Hai tay của lão nhị dang ra như Đức Chúa, rồi lại chạy lao ra ngoài.

Tam tỷ lập tức đá vào bộ mông hậu cần của lão nhị: Tự do cái rắm, không phải lúc trước ngươi bị con quạ ị lên đầu, bị lão tứ thấy, cười nhạo ngươi, nên ghen ghét đến giờ à?

Nhị tỷ vẫn tỉnh như không: Ta vốn thích tên “ Ô Điểu Đau đớn” bất quá hai ngừoi này không cho ta…

Hồng Phi rơi lệ đầy mặt.

Vậy thì được thôi … “Tiểu tước sầu thương” thì thế, vì vốn là nàng không dám phản đối ý kiến, nếu đứng lên khởi nghĩa phản bác có khi “Ô Điểu đau đớn” hóa thành “ Quạ Đen táo bón”thì nàng còn mặt mũi gì.

Vì thế khuôn mặt Hồng Phi chuyển sang ánh mắt cảm tạ: “Các tỷ tỷ thật vất vả, nhanh dùng cơm, ăn cơm thôi!”.

Thiên thượng Hồng Phi c3 Trung

phần này dài tán loạn

Thiên Thượng Hồng Phi

Chương 3

[Trung]

~~~oo~~~

Lời thề của Hồng Phi là:”Chinh phục trò chơi, tuyệt không chơi lại”.

Thiên hạ Huyền Ca cấp bậc được xếp hạng thứ 8, Pk xếp hạng thứ nhất, nick của hắn được như vậy cũng do một tay Hồng Phi bồi dưỡng ra, hao phí rất nhiều tinh lực. Huyền Ca lên thẳng cấp 65 từ tân nhân thành dị sĩ, sau khi Hồng Phi kiểm chứng ra, đây được gọi là mãn tân cấp nên những năng lực lưu lại đều được bổ sung rất cao, bởi vì tân nhân (người chơi mới), nếu tăng cấp thuộc cấp bậc chưa mãn (chưa đến mức giới hạn của người chơi) thì chỉ phân phối 1 ít nhanh nhẹn cùng công kích, dị sĩ được chọn thì sẽ tăng một ít thể lực và trí lực, nếu là một dị sĩ theo hướng Pk mà nói, thể lực và trí lực không giúp ít được gì mà còn là dư thừa, nhưng Nhanh nhẹn và Sát thương công kích mới là bá đạo, nên lúc trước Hồng Phi vẫn đem nick của Huyền Ca trong trạng thái tân nhân đi luyện ( sống có tình có nghĩa vậy mà thèn cha này), cũng vì Huyền Ca là tân nhân chưa mãn nên cũng chẳng có kỹ năng gì ngoài những kĩ năng cơ bản của môt tân nhân. Bởi vì có những khi Hồng Phi không trực tiếp kéo hắn, thì nàng đưa nick của mình đưa cho hắn luyện cấp.

Nay nàng thân một thân Bạch sắc(trang phục của tân nhân) căn bản không thể đối địch với hắn.

Thứ nhất, nàng không nghĩ mình sẽ phá lời thề – làm người 2 lời.

Thứ hai, dù là làm người 2 lời thì trang bị cùng cấp bậc có sự chênh lệch quá nhiều.

Vì thế, có thù phải trả thứ nhất của nàng chính là Hách Lạp, nếu đã là nàng muốn báo thù thì chắc chắn không ai có thể thoát được, chỉ một là thôi, cứ từ từ, nàng sẽ cho bọn chúng nếm mùi đau khổ.

Hồng Phi mở tài khoản cấp nhỏ của mình, dùng tiền, nguyên liệu, chỉ trong chốc lát, chính mình mua được một kiện trang phục cấp 50 khảm ngay 1 khối Hồng Ngọc cấp 4 lên áo giáp, lại không biết tốc độ mua bán ra sao lại đồng cấp vũ khí 50, càng kinh ngạc Hồng Phi liền khảm 1 Thanh Đồng cấp 4 vào “Nhật Nguyệt Song Huy Kiếm”.

Nàng chờ đợi thời cơ, chờ Huyền Ca đăng xuất, mở nick nhỏ, tìm kiếm nơi Hách Lạp luyện cấp.

Hách Lạp cũng là dị sĩ, bất quá là tân nhân chưa mãn đã trực tiếp chuyển cấp nên thiên tư so với Huyền Ca còn thấp hơn, nên so với Huyền Ca vẫn thua gấp 50 lần công kích và nhanh nhẹn. Nga … , mà Hách Lạp đúng là ngu xuẫn, dị sĩ là PK chuyên dụng, vốn nên theo Thợ rèn Bạo kích sát thương hay  Cung Thủ sát chiêu Tinh nguyệt như hắn, nàng ta lại chọn Pháp Sư Cầm, vì vậy cấp độ luyện cấp có nhanh hơn nhưng PK lại không thể cản nổi, vì cớ sự dị sĩ chưa mãn được hệ thống nâng thể lực và trí lực nàng theo Pháp sư chắc chắn trí lực rất cao, thể trạng vô cùng tệ hại, bất quá trong luyện cấp với sát chiêu phạm vi rộng nàng là nhân vật luyện cấp nhanh nhưng với Pk nàng là phế vật. Huống hồ nàng lại uổng cả một bộ Athena sáo tra..n..g …Nga, Athena là trang phục gia tăng sát thương công kích bá vương, pháp sư thật không cần đến, vì họ chỉ Sát thương ma thuật mà thôi, không hiểu Hách Lạp nàng ta muốn có bộ Athena để làm gi.

Thiên Hạ Huyền Ca offline…

Hách Lạp mở một lúc 3 nick cùng tổ đội, chính mình lại lấy nick mình bái chính mình làm sư phụ (con này sợ con đệ tử khác cướp thằng chồng y như nó cướp chứ gì =-=),rồi lại dùng nick Huyền Ca đi dẫn quái.

Hồng Phi cười ha hả, mắt thấy ả lấy ôn thần đem đi dẫn quái, dùng nick nhỏ lặng lẽ xen lẫn đám quái, rồi chuyển sang trạng thái KS (Kill Steal: trong game này bật KS sẽ chuyển thành nick cam,nhưng nick nhỏ sẽ là nick trắng và người chơi khác có thể đánh lên người bọn họ), Hách Lạp lập tức sử dụng Cầm Sát Tinh Nguyêt.

Cầm sát là loại kĩ năng vô cùng hiếm thấy, công kích phạm vi rộng lớn, Tinh nguyệt là phạm vi lớn nhất trong cầm sát, thật sự sát thương vô cùng thấp, đúng thật là hiếm thấy.

Hồng Phi nở nụ cười, nhìn Hách Lạp trong nháy mắt biến thành nick đỏ.(con này bị dụ giết tân nhân nên thành nick đỏ hé hé trời có mắt mà =)) )

Vì thế tức tốc đem nick thật, hảo hữu nick nhỏ sau đó tổ đội, dùng một truyền tống phù nhanh chóng đến bên cạnh nick nhỏ đang nằm chết ở đó cười ha hả.

“Ngoan đồ nhi, hảo đồ đệ chúng ta lại gặp mặt”Hồng phi dùng tư thế vui vẻ chào hỏi … “ý, níck đỏ à, đẹp mắt lắm, cùng vi sư luận bàn nha”.

Câu nói vừa dứt, nàng dùng Thần Vương kiếm pháp phát ra.

Chuyển cấp sớm cũng có phần hay, thể lực cùng trí lực đuợc bổ sung, máu huyết thâm hậu, cho nên Hồng Phi không thể nhất chiêu sát ả.

Thấy vậy Hồng Phi có chút tư vị buồn chán, khiến cho tâm tình xao động, vi vậy Hách Lạp có thể dùng đơn dược để bồi bổ khí huyết.

Hách Lạp chạy lòng vòng một hồi lấy lại máu huyết, dùng ngay 3 lần niệm chú “Khởi Tử Hồi Sinh – Chúc Phúc” lên bản thân (khi dùng kĩ năng này khi bản thân chết sẽ được hồi sinh nếu còn trong thời gian hiệu lực).Do vậy Hồng Phi cũng không lập tức tấn công.

Nhìn Hồng Phi như thế, Hách Lạp dùng 1 icon đáng thương gõ chữ lên kênh [Thế Giới] : “Tên nhân yêu Thiên thượng Hồng Phi không biết xấu hổ, làm ta thành nick đỏ, lại còn đánh lén ta”.

[Thế Giới]Thị nhân 1 của Hồng Phi: Đồ đáng chết kia, không được phá hư thanh danh của thần tượng ta.

[Thế Giới]Heo con tắm mưa: Thần tượng là nhân yêu sao? Lấy ta, lấy ta làm vợ đi.

[Thế Giới]Heo con tắm nắng: Phu nhân, nàng xem phu quân nàng chết rồi à?

[Thế Giới]Người tuyết nũng nịu: Hai nữ nhân giành một nam nhân giờ đã tới lúc khai chiến à, báo tọa độ nhanh, bổn cô nương đến làm khán giả.

[Thế Giới]Ác quỷ vui vẻ: Báo tọa độ đi!

[Thế Giới]Ta là người mới: Nữ thần mở Pk giết người à, đừng làm vậy, hay là mang ta đi luyện cấp a!

[Thế Giới]Vô danh Ất: Ta đi ngang qua…

[Thế Giới]Vô danh Giáp: Ta cũng ngang qua… thấy Thiên thượng Hồng Phi tọa độ 731:521, Khắc Lý Đảo, mau thêm hảo hữu, mau lập tổ đội, dùng truyền tống cùng nhau đến xem kịch hay nè!

Kết quả là Vô danh Ất, Giáp , Bính … tổ đội hảo hữu lan tràn, sau đó người ngừoi truyền tống đến làm khán giả.

Khắc Lý đảo phía đông nhộn nhịp hẳn lên.

Dù gì thì gì, dù có náo nhiệt hay không, Hồng Phi cũng là người không để ý, Giết cũng giết nhiều người rồi, nhưng là người nổi danh nhờ tài năng PK nên được sùng bái.

Mà cũng chỉ 1 tháng là chưa PK thôi mà ! Hồng Phi ánh mắt sáng lên.