Liễu Bích 120

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 120

Tứ đại bảo tiêu

~^^~

Người đi trên đường, thủy thủ, y sư, thủ gia, người hầu, còn có UNI ba mươi mấy người, vóc người đủ để cho vô số những lão nhân bất mãn nổi hứng muốn tìm những bảo tiểu hung hãn này, điều này khiến Liễu Bích lập tức ẩn thân quan sát.

UNI là một chuyên gia âm mưu, đồng thời hắn còn là một cao thủ đổ thuật, cho nên hắn cực kỳ am hiểu ám tóan lòng người. Vậy, hắn nhất định sẽ lại tìm tới mình, điểm này thì một người có thành tựu trong đổ nghiệp như Liễu Bích rất rõ, bởi vì cũng chỉ như vậy mới có thể càng hoàn mỹ che dấu mục đích chính thức của hắn. Cho nên Liễu Bích kêu Steven lưu tâm tới vị trí kiện thánh khí xong liền lập tức thu ánh mắt đang hướng vào kiện thánh khí kia.

Tiếp đó, Liễu Bích thấy được một con mắt hàm tình ở không xa, con mắt đẹp màu xanh màu da trời nhìn chăm chú vào nàng, là Loran. Hắn một mực nhìn chằm chằm vào nàng, thật là u óan, trong đó còn ẩn chứa vài phần tịch mịch.

Chậm rãi lắc đầu, Liễu Bích như đang bị một chiếc búa dùng thổ hệ đấu pháp mà dập lên người, nhức đầu quá, thật là phiền não quá đi a!

“Miện hạ thông minh, chẳng lẽ chuyện lần này rất khó giải quyết sao?”

Vẻ mặt Liễu Bích lọt vào mắt Steven khiến hắn trong lòng như bị một gáo nước lạnh tạt vào, tại sao sau khi Mercury thấy thánh khí này lại đổi sắc? Chẳng lẽ nàng ta phát hiện chuyện gì mà nàng khó giải quyết sao?

Steven tâm tư tinh tế lập tức theo ánh mắt Liễu Bích thấy được Loran, tâm can đang bị nước lạnh tạt lên lại bình lặng xuống. Chuyện Loran dây dưa với Mercury chính mình cũng nghe được, chẳng lẽ…

Nhiếp hồn thuật bí pháp này, trên thực tế tinh thần lực rất mạnh, ý thức mạnh mẽ của Emily dung hợp với một người khác có thể tu chỉnh được hành vi của người kia, hơn nữa còn có thể hoàn toàn không chế hết thảy hành vi của họ trong một đoạn thời gian, sau đó che dấu hoàn mỹ, cũng bởi vì chỉ là một đoạn thời gian trắng tinh mới không bị phụ thân giả phát hiện. Nhưng, chỗ này có một điểm xấu, đó là phải giải trừ đối với người bị thao túng, nếu người thụ túng này tinh thần lực có chút bất đồng với thụ khống, vậy, một bộ phận ấn tượng của chính bản thân sẽ có khả năng khắc sâu vào đầu đối phương, hơn nữa sinh ra một số ý thức ràng buộc trong tiềm thức.

Chẳng lẽ cha nói đúng, nhiếp hồn thuật của Emily cùng tinh thần lực của mình còn không có chính thức đạt đến nhiếp thần, có thể thật sự không cẩn thận khiến Loran lưu lại một chút “vật phẩm” rất đặc thù?

Nghĩ vậy, tim Steven đập thình thịch, Emily và mình là tộc vi tôn thượng tộc, đối với người có lực lượng cường hãn vô cùng trời sanh đã sùng bái, nếu Loran chịu loại tín ngưỡng sùng bái cường giả này, hơn nữa bằng vào tâm tư lại hiểu lầm loại cảm giác này thành tình yêu….

Thảm rồi, với thực lực cao thâm khó dò của Mercury thì không có khả năng nhìn không ra nhiếp hồn thuật, vậy nàng… Quên đi, Mercury không nói, chính mình cũng đừng đề cập đến, đừng có xúc nộ nàng ta.

Liễu Bích hồn nhiên chẳng biết Steven nghĩ gì, bóp trán, nàng còn đang suy tư làm sao để thoát khỏi Loran kia. Cuộc sống mà bị các suất ca dây dưa cũng rất là đau khổ.

Trong lúc này, Băng tuyết Tộc James chạy bán sống bán chết tới, thân hình mập mạp của hắn như một tuyết cầu:
“Tiểu thư, trong nhà có khách, xin ngài về ngay.”

“Khách nhân nào?” – Liễu Bích hỏi.

“Là đại ca cùng một đôi nam nữ thân cận của Buster tiên sinh!” – Băng tuyết Tộc cười hí hửng nói.

Hóan Cốt tên Buster, vậy đại ca hắn… A a, Liễu Bích trong lòng thở phào nhẹ nhõm, còn có hai người là Lư Mục cùng Tinh Diện chân quân cũng đã đến, thật là hảo a!

“Được, bọn họ tới sao, nhưng công việc của ta còn chưa làm xong, ta thân là tổ trưởng không thể bỏ lại công việc cho tổ viên. James, ngươi thay ta làm xong công việc ở đây.”

Nói xong, Liễu Bích vỗ vào hông của James, nói với Steven:
“Người hầu của ta – James, ta hoàn toàn tín nhiệm hắn.”

“Hiểu rồi!”

Steven mang theo vô tận nghi hoặc gật đầu. Cư nhiên tín nhiệm một Băng tuyết Tộc? Mercury quả nhiên cao thâm khó lường.

Bác Bì, Lư Mục, Tinh Diện đang ở trong phòng khách, họ ngồi diện đối diện với Hóan Cốt. Hóan Cốt hai tay nắm lại, hình dáng có vẻ bất đắc dĩ, mà Bác Bì hai tay lại ôm trước ngực, ngược lại cười đánh giá Hóan Cốt, mà lúc này có tới ba Mercury trước mặt Hoán Cốt.

Eros ở giữa bốn người giống như một tiểu phục vụ sinh pha trà rót nước.

“Mercury, lần trước ta có một vài vấn đề nhỏ nên quên mất cái sàng trẻ con của bối bối, gây cho ngươi không ít phiền toái nha.”

Sau đó, Tinh Diện cùng Lư Mục hiện thân mang theo vài đạo hàn khí, rõ ràng thực lực của hai người họ đã được hòan lại bảy tám phần.

Bác Bì cười cười, cũng không có giải thích gì thêm hắn đã gặp tình huống gì mới sơ xuất làm như thế.

“Bác Bì tiên sinh, thương thế của ngươi đã khỏi hẳn chưa?”

Liễu Bích cũng không hỏi tới, nàng cười cười lại ôm lấy con trai, không nghĩ tiểu tử kia nhíu mày, cả giận nói:
“Má má, quần áo ngươi bẩn thối, quần áo của má má cao thủ sao lại có thể bẩn như vậy. Mau cởi ra, ta đi giặt!”

“Tiểu tử kia thật thú vị! Không tưởng được ta lúc ấy chỉ xem qua, Penelope cùng Eros đều rất không tầm thường mà!”

Bác Bì buồn cười liếc mắt nhìn Hóan Cốt bị tiểu bối bối ký khế ước, đột nhiên thần sắc nghiêm nghị nói:
“Mercury, ta có tin tức của mẫu thân ngươi! Ngươi nếu đã có sự trung thành của Hóan Cốt, vậy chờ khi thực lực ngươi đủ hãy làm nghĩa vụ của một người con. Ngươi bây giờ hẳn sẽ rời khỏi Học viện Đấu Pháp tìm mẫu thân của ngươi chứ?”

“Ta hiểu, ta cũng khát vọng nhìn thấy mẫu thân của ta!” – Liễu Bích ngưng trọng gật gật đầu – “Đưa tin tức đây?”

“Phần mộ Maya!” – Bác Bì không nói nhiều lời, ý bảo hắn cũng chỉ biết như vậy.

“Mộ sao? Tin tức chẳng lẽ không phải trên người tiểu bối bối sao?”

Trong lòng Liễu Bích có vài phần kỳ quái, bất quá tiểu bối bối bây giờ mặc dù không hề tìm kiếm được tin tức của Maya nhưng Liễu Bích không thể tin không liên quan hai hài tử siêu cấp “đáng yêu” này.

“Ta lập tức sẽ đi du học, vậy trạm thứ nhất chính là mộ phần của mẫu thân! Bất quá Bác Bì tiên sinh, chuyện của tả trưởng lão, Hóan Cốt hẳn là đã nói cho ngươi biết, ngươi đánh giá thế nào?”

“UNI là tả trưởng lão đích xác rất thú vị! Chúng ta phải từ trên người hắn tìm được tin tức của đại giáo chủ lão nhân gia. Vậy, lợi dụng Steven kia thế nào?” – Bác bì cười nói.

Liễu Bích cũng cười:
“Tuyệt đối không có chuyện gì. Vậy đã quyết định xong. Ngoại trừ chuyện của mẫu thân cùng ngoại công thì hình như bây giờ có người để ý ta, đầu mối là ả Ruby mập kia ở cách vách, còn có ngư nhân gián điệp bị Severos bắt được nữa.”

“Ngư nhân không cần phải xen vào, trên người dã thú này có thể tìm ra cái gì sao? Bọn đê tiện đó không có khả năng biết nhiều bí mật. Bất quá Ruby kia … Yết đế nhĩ lô đế! Ta sẽ chậm rãi tiếp ả ta!”
Thần quang tụ khí rốt cục đã bắt đầu. Dựa theo lịch trình, các vị cao cấp đấu thần sẽ ở tại đại điện đấu thần trên Bạch Song Pha cử hành hội nghị trao đổi học thuật, sau đó ngày cuối cùng của hội nghị UNI sẽ xuất hiện cùng các vị đấu thần gặp mặt.

Nhưng cũng trong cuộc gặp mặt này, UNI sẽ lợi dụng thánh khí của hắn để giết tất cả cao cấp đấu thần.

Căn cứ tình báo của Steven, kiện thánh khí này hết sức thú vị. Thí nghiệm phòng của Dyland, hôm nay, khu phế khu đó được thu dọn thành cấm địa của Huyền vũ đảo, được bảo vệ nghiêm mật, người thường căn bản không thể tới gần.

“Khảo hạch đáng chết trong năm đã dừng!”

Liễu Bích cùng các đệ tử giống nhau, cùng thu họn tất cả thư tịch trong túc xá, sau đó nàng ôm bối bối hôn hai cái, Băng tuyết Tộc ở bên cũng chúc mừng.

“Mercury ở chỗ này sao?” – Ngoài cửa vang đến một âm thanh rất lớn.

“James, đi ra mở cửa!” – Liễu Bích cười nói.

“Tiểu thư, James đi ngay!”

Băng tuyết Tộc một mặt chạy ra ngoài, một mặt lại ngửi mùi trong không khí.

Người đến là một tráng hán mặc quần thủy thủ, thân trên cởi trần, tóc rối bời màu tím tán loạn, nhìn qua có vài phần kiêu ngạo.

Là người hầu của UNI, Iraviat.

Hắn tới rồi, Liễu Bích cười cười:
“UNI tiên sinh tìm ta có chuyện gì?”

Iraviat lạnh lùng nhìn Liễu Bích, trong lòng còn nhớ kỹ sự cuồng vọng của tiểu nương này trong đổ đấu lần trước, hắn gật đầu nói:
“Chủ nhân ta mời ngươi tới đại bản doanh đổ tràng gặp mặt.”

“Sao? Lại đánh cuộc à?” – Liễu Bích lạnh nhạt nói – “UNI tiên sinh ngày mai không tham gia tụ hội sao? Sao lại còn tâm tình tìm ta?”

“Hừ, chẳng lẽ ngươi không muốn đi?” – Iraviat lạnh nhạt nói.

“Này nhá, ta chưa nói nhất định không đi, UNI tiên sinh lần này chuẩn bị bao nhiều tiền? Ngươi xác định có thể đụng đến ta sao?” – Liễu Bích băng lãnh nói.

“Chủ nhân ta từ khi giao thủ với ngươi lần trước đã kiếm được nhiều hơn, tuyết đối là một con số khổng lồ!” – Iraviat trên mặt lộ ra thần sắc ngạo nghễ.

Trong lúc này tiểu bối bối vỗ tay cười nói:
“Má má, bối bối cũng đi, giúp người thắng tiền!”

Liễu Bích nở nụ cười, thân nữ nhi một cái, sau đó nói:
“Thắng, đương nhiên thắng rất dễ dàng. Được rồi, nếu ta không đi thì xem hình dáng của ngươi chắc cũng không chịu, ta đây đi xem sao.”

Nói xong, Liễu Bích ôm lấy nữ nhi, thu thập quần áo một chút rồi đi theo Iraviat ra cửa. Bọn họ vừa mới đi, đột nhiên trong sảnh lại đi ra một Liễu Bích, Hóan Cốt, Lư Mục, Tinh Diện cùng Steven, Emily đi theo bên người nàng.

“Steven, thuật dịch dung của bằng hữu ta ngươi thấy ra sao?” – Liễu Bích cười nói.

“Hơn xa thuật dịch dung của Steven!” – Steven cúi đầu nói – “Hắn nhất định có thể lừa được UNI.”

Trong lòng hơi có chút đắc ý, Liễu Bích liếc mắt nhìn cửa, đột nhiên xuất ra một đóa Chung Hoa:
“Chúng ta nhiều nhất chỉ có thời gian nửa giờ nghiên cứu kiện thánh khí kia, làm nhanh một chút, hiểu không?”

Sáu người lên Chung Hoa, hoa chuông đột nhiên nhỏ đi, bay ra ngoài…

Giả kim phòng của Dyland mặc dù bị hủy bởi một mồi lửa lớn, nhưng kiến trúc cơ bản cũng không có tổn thất bao nhiêu. Liễu Bích ngựa quen đường cũ vượt qua các thủ hộ giả cao cấp bên ngòai, đi tới tầng mười chín.

Nhưng tầng thực nghiệm thất thứ mười chín trống rỗng, ở giữa chỉ có một cái rương lớn, còn có bốn người hầu của UNI bảo vệ.

Cái sàng nhỏ của tiểu bối bối, còn có vách tường bằng bạch ngọc vẫn còn tồn tại, hình như không có ai động đến nó.

Ánh mắt Liễu Bích chuyển hướng Hóan Cốt:
“Bắt đầu đi!”

Thân hình Hóan Cốt hóa thành một bóng đen từ trong hoa chuông lao ra ngoài, hai thủ vệ còn không kịp phản ứng đã ngã xuống, hai thủ vệ phía sau phát hiện có chút không đúng, một người định kêu to nhưng Tinh Diện cùng Lư Mục, mục quang lóe sang, tên ấy chỉ có thể nằm bẹp xuống sàn. Người kia mở miệng mà đột nhiên phát hiện cổ như có vật gì chẹn lại, nhìn lại, trời ạ, là một con cự  xà.
Đảo mắt, bốn thủ hộ giả đã bị đánh ngã, không phải thực lực bọn hắn không đủ mà là Lư Mục cùng Ann quá mức…., một người so với Sophie đệ nhất cao thủ đương thời kém hơn một bậc, mà người kia cả người kịch độc.

“Tốt lắm, không có kinh động đến thủ vệ tầng trên.”

Liễu Bích từ trong Chung Hoa nhảy ra, phân phó:
“Emily, dùng nhiếp hồn thuật đối phó mấy người này.”

Nói xong, Liễu Bích đi tới trước cự kiện rương thánh khí, kéo rớt vải che…

 

Advertisements

Liễu Bích C92

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 92

Phân phó

~.~

Mang theo niềm vui sướng vì thực lực được đề cao một bước, Liễu Bích đi tới “Sồi Chín” tửu quán.

Lúc này bọn người Blossom và Spartzow đang ở trong phòng dưới đất của tửu quán, mở ra bản đồ thương nghị cái gì đó. Blossom thấy Liễu Bích đến liền đưa miệng cười, nụ cười của ả vẫn thần bí, thâm thúy như trước.

“Mercury chấp sự phó giáo, ngươi nhất định là mang đến cho ta một tin tức tốt.”

“Ngài nói đúng!”

Liễu Bích đi tới bên bản đồ, nhìn thoáng qua một đảo cách Huyền Vũ đảo hai mươi dặm về phía nam – là Địa Cung Sơn, cũng là phụ chúc đảo thuộc Học viện Đấu Pháp.

“Ta cùng với “đao và móng” thương lượng qua, hắn nguyện ý dốc toàn lực giúp thánh giáo, cũng hứa hẹn sau đó sẽ không hỏi tới ai đã giúp đỡ hắn.”

“Móng?” Blossom ngạc nhiên: “Còn có một vị đấu thần cường đại đến giúp ngươi sao?”

Liễu Bích cúi người nhìn bản đồ Địa Cung Sơn, trầm giọng nói:
“Bất quá, hắn muốn giúp ma đầu bị nhốt kia, các ngươi cũng không thể hỏi hắn là ai.”

Nói đến đây trong lòng Liễu Bích kêu khổ, nàng vì giả mạo cao thủ nên không có hỏi qua thực lực của Steven là gì, cho nên chỉ có thể tiếp tục nói hàm hồ.

“Ngoại trừ bản thân hắn, hắn còn hứa có thể cung cấp hai thần sủng thú, dị năng là trao đổi cùng khống chế tinh thần hệ.’

“Trao đổi cùng thao túng tinh thần? Thật sự là một tin tức rất tốt. Như vậy tại hải vực của Huyền Vũ đảo có rất nhiều thần sủng có thể làm hình nhân cho chúng ta sai khiến. Spartzow huynh đệ thân ái, ngươi nghĩ xem, Severos thấy tình hình như vậy thì sẽ có vẻ mặt như thế nào?”

Spartzow cũng cười nhẹ hắc hắc:
“Lão ngoan cố dám chắc sẽ mất rất nhiều thời gian mới thoát ra được.”

Liễu Bích nhìn bộ dáng mừng rỡ của bọn họ, đột nhiên nhàn nhạt nói:
“Ta đã gặp vị bằng hữu của ta, hắn cũng đáp ứng giúp ta. Đương nhiên, giúp ta là giúp… thánh giáo. Bất quá nếu có người nào cố gắng tìm hiểu về hắn… nha nha, vậy chỉ có thể là “trời xui đất khiến”.”

Đôi mắt sắc bén của Blossom nhanh chóng nhìn Liễu Bích.

“Hắn không muốn cái gì chứ?”

“Chúng ta là bằng hữu, không phải sao? Huống chi ta cũng là chấp sự phó giáo của thánh giáo.”

Liễu Bích nói một cách cực kỳ thân thiết.

“Giao dịch sao? Nó làm rạn nứt tình hảo hữu đấy!.“

“Đúng vậy, chúng ta là bằng hữu, vĩnh viễn là bằng hữu!”

Blossom nói hết sức chân thành, bất quá chỉ có trời mới biết lời ả nói có thể tin được mấy phần, Liễu Bích cũng tiếp tục nói hàm hồ:
“Thực nghiệm của Dyland phải hoàn toàn bị hủy diệt, đây là yêu cầu của thánh giáo, mà yêu cầu của bằng hữu của ta là, thực nghiệm phẩm của Dyland.”

“Bằng hữu của ngươi cũng yêu thích luyện kim thuật?’

Trong mắt Blossom toát lên một vẻ bất an, ả sợ sau khi trừ khử Dyland lại xuất hiện một tên điên luyện kim còn cường đại hơn.

“Làm sao lại như thế được Blossom các hạ tôn quý, chỉ là thực nghiệm phẩm. Cái này bao hàm nhiều thực nghiệm phẩm là kỳ bảo, chúng ngoại trừ là luyện kim còn có rất nhiều tác dụng, không phải sao?”

Blossom quay đầu nhìn một trong mười sáu thủ hộ đấu thần, người nọ tiến lên cúi đầu nói:
“Blossom các hạ tôn quý, căn cứ vào nghiên cứu của ta đối với luyện kim thuật thì nếu chỉ lấy thực nghiệm phẩm cũng sẽ không dẫn tới kết quả khiến ngài lo lắng. Nhưng Dyland cùng trợ thủ của hắn phải chết! Vấn đề mấu chốt là không thể lưu lại chứng cứ.”

Nhận được đáp án của chuyên gia, Blossom hài lòng gật đầu.

“Mercury, ta đáp ứng yêu cầu của bằng hữu của ngươi. Bây giờ, ngươi nói kế hoạch của ngươi đi!”

“Tốt, kế hoạch của ta rất đơn giản, đầu tiên thánh giáo dùng danh nghĩa của giáo hoàng bệ hạ tùy tiện tìm một lý do dẫn khai cao thủ của học viện đi, cao thủ lúc này đã ở ngoài, vậy có thể giảm bớt khá nhiều lực cản đối với chúng ta. Sau đó, ngày ba tháng hai…”

Liễu Bích nói tỉ mỉ, nụ cười trên mặt Blossom càng ngày càng nhiều.

“Đại khái là như thế này, bất quá theo bằng hữu của ta nói, bên người của Dyland rất có thể có hai nhân vật phi thường cường đại bảo vệ hắn, thực lực thậm chí có thể so với bằng hữu của ta!”

Hai người kia đương nhiên là Cư Nha cùng Hủ Thi bên người Dyland.

“Cái gì?”

Blossom vỗ mạnh cái bàn, nhíu mày, cắn răng nói:
“Nếu thật sự có hai người như vậy tồn tại thì kế hoạch của ngươi tuyệt không có khả năng thành công.”

Liễu Bích cười thần bí:
“Đừng nóng vội, ta còn có hai vị bằng hữu khác, bọn họ có thể đối phó với một trong hai người kia.”

“Ngươi còn có bằng hữu khác ngoài “Móng”?”

Nụ cười của Liễu Bích lộ ra vẻ thần bí.

“Đúng vậy, ta có rất nhiều bằng hữu là pháp thần.”

Ngày ba tháng hai, túc xá của Steven, chủ phó bốn người đang ngồi thương lượng gì đó.

“Thiếu chủ, ta chỉ kiếm được tư liệu này, ngài xem có thể đánh động Mercury không?”

“Max, ta không biết, thật sự không biết! Nhưng cũng chỉ có thể thử một lần!”

Quỷ thần ơi! Liễu Bích lại từ hư không xuất hiện trước mặt Steven.

“Tư liệu gì? Đưa đây ta xem!”

Liễu Bích lạnh như băng ngồi trên ghế, Steven cùng Max ở đối diện mặc dù có kinh nghiệm lần trước nhưng cũng lấy làm kinh hãi. Nếu lần trước còn có thể xem là ngoài ý muốn thì lần này bọn họ đã có đề phòng nhất định, nhưng kết quả vẫn giống lần trước, không có phát hiện ra điều gì.

“Miện hạ, tư liệu đều ở đây, Dyland bắt Maya tiến hành một thực nghiệm tên là ‘Thánh Linh’!”

Steven giao cho Liễu Bích tư liệu, sau đó đứng một bên.

Liễu Bích vừa nhìn, trong lòng thầm kinh ngạc, chết tiệt, Dyland quả thật là một thiên tài!

Vì Thánh Linh thực nghiệm là bắt người làm cây cỏ, trên loại lá cỏ này Dyland lại phát minh ra một loại Thánh Linh gì đó, sau đó Dyland dùng một chút thủ đoạn bình thường. Trước tiên bồi dưỡng tốt cho cái cây, tiếp theo đó Thánh Linh bên trong cơ thể con người khai hoa kết quả, hấp thụ hết tất cả trên cơ thể người chủ.

Bước cuối cùng, chính là Dyland đợi sau khi khai hoa kết quả tới hái quả. Ăn Thánh Linh này, Dyland sẽ có hết thảy năng lực của người chủ đã bị cây hoa ký sinh, không chỉ có đấu khí, mà là hết thảy.

Mục đích cuối cùng của thực nghiệm này là thu được huyết mạch của Maya, cũng là thu được huyết mạch của ngoại công Mercury, như vậy hắn có cơ hội nhận được siêu phàm thần lực của Yết Đế thần.

Xem đến đây Liễu Bích đã giải thích được hết thảy hành vi của Dyland, nàng âm thầm lấy làm buồn cười, cái gì mà chuyển khí đấu thần, thay đổi thiên phú? Bất quá là một loại thủ đoạn khiến cho “cây cỏ” tốt hơn thôi! Nực cười, thánh giáo cũng nghĩ hắn sáng tạo ra thần.

Bất quá như thế rất tốt, bằng không chính mình cũng không thể lơi dụng bọn họ.

Steven khiếp sợ nói:
“Miện hạ, tư liệu này có làm ngài vừa lòng không?”

Liễu Bích không trả lời hắn mà vỗ vỗ tay.

“Bập bập”, vách tường trước mặt Steven hiện ra một bóng đen, nó từ từ lộ ra khỏi vách tường – móng vuốt của Lư Mục. Chủ phó bốn người cảm thấy nhiệt độ trong phòng nháy mắt đã giảm xuống tới điểm đóng băng, hai chân dường như không đi được.

“Nữ thần, chờ ngài phân phó!”

Lư Mục dựa theo kế hoạch phối hợp với Liễu Bích, hắn khom người chào.

Phòng tuyến trong lòng Steven Hera cùng Max và Ann hoàn toàn bị phá hỏng: “Đây là bằng hữu của Mercury sao? Khí thế của hắn quá mạnh mẽ, cho dù là cha mạnh nhất cũng chỉ như thế. Không, mặc dù không muốn thừa nhận nhưng người này… hẳn còn mạnh hơn so với cha.”

Nhân vật cường đại như thế cũng hướng Mercury cúc cung, dùng khiêm nhường đáp lại, còn dùng ngữ khí của người hầu hỏi có gì phân phó.

Trời ơi! Mercury rốt cục cường đại tới bậc nào?

Liễu Bích rất lạnh nhạt nhìn phản ứng của Steven và Hera, không để ý tới Lư Mục.

“Ngày mốt còn có mấy tên nhãi kia, cụ thể như thế nào hắn sẽ nói cho ngươi biết. Nhưng, con mắt ngươi nên nhìn xa một chút, không nên hỏi, hiểu không? Bằng hữu của ta tính tình không có dễ nói chuyện như ta đâu!”

Steven dùng sức gật dầu, vui vẻ nói:

“Người an tâm, ta chỉ cần cha ta bình an, tuyệt sẽ không nói nhảm một câu.”

Liễu Bích C58

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 58

Hàng xóm có đôi mắt đẹp

-+-+-+-

Chỉ trong nháy mắt hai con mắt Liễu Bích mở to, cái vị mỹ nữ bạn học Loran cũng tiếp tục hướng đến những người khác gật đầu chào hỏi.

Quái lạ, nhất định mình đã gặp qua đôi mắt này rồi!

Liễu Bích lẳng lặng đánh giá Loran, ngoại trừ cặp mắt màu lam kia thì cả dung mạo lẫn khí chất của Loran đều cho nàng cảm giác lạ lẫm.

Chính mình cũng chưa thấy qua người này bao giờ, vì sao lại thấy cặp mắt của hắn quen thuộc được nhỉ?

Không, trong cái cảm giác quen thuộc này còn có một loại sinh cảm khác, tựa như…

Liễu Bích suy nghĩ thật lâu cũng không thể tìm ra từ ngữ để có thể hình dung loại cảm giác này.

Lúc này mọi người đều đã ngồi xuống, Robin ngồi ở chính giữa vị trí cửa sổ, Ruby và Loran lần lượt ngồi hai bên cạnh Robin, còn Liễu Bích vừa hay lại ngồi đối diện với Loran.

Vừa thấy Loran, đôi mắt nhỏ ti hí của Ruby trở nên to hơn một ít, cười nói:
“Robin giáo sư, ngài thật sự khiến ta kinh ngạc quá, học viên Loran thực sự là quá đẹp, chàng có phải là đệ tử của ngài không?”

“Đúng đó! Loran là tân học sinh thứ bảy mươi bảy, sắp tiến vào Thuỷ Tinh Lầu chúng ta học tập.”

Robin và Loran cùng cười rồi hắn tiếp tục giải thích:
“Báo cáo ngày hôm qua về Loran rất là tốt, “chàng” cũng giúp ta phụ trách rất nhiều báo cáo. Ôi Ruby, ngươi biết mà, ta là một nghệ thuật gia mà sự xinh đẹp của Loran làm cho ta vừa thấy “chàng” đã sinh ra cảm xúc muốn vẽ hắn rồi.”

Robin đứng lên rồi quay về phía Loran cúc cung hành lễ, cảm thán nói:
“Thật sự là “chàng” quá anh tuấn, xin cho phép ta đưa ra một thỉnh cầu. Loran, “chàng” thế nào cũng phải đáp ứng nha! Ta cũng cần phải cảm tạ chúng thần trên trời cao, bọn họ đã cho ta cơ hội được vẽ một người con trai soái dật nhất toàn đại lục!”

“Robin giáo sư, ngài quá khách khí rồi.” – Loran cười nói – “Thực sự là vinh hạnh của ta mới đúng vì đã được một nghệ thuật gia chân chính như ngài dùng hội họa để thể hiện.”

Thanh âm của hắn đôi phần rất thuận tai. Nhưng tai Liễu Bích lại cảm thấy thập phần kỳ lạ.

Tửu yến bắt đầu trở lại, Ruby nhiệt tình nói chuyện cùng Robin, các đệ tử khác thì như mèo hoang ngửi thấy cá đều hướng đến Loran để mời rượu. Bất quá có hơi chút đáng tiếc, Loran hình như chỉ nói được ngôn ngữ của Rusiten đại lục, điều này làm cho các “mỹ nhân” từ nơi khác đến rất là buồn bực.

“Giả sử chính mình không có tu luyện ‘Bách Sắc Thần Công’ sợ rằng cũng sẽ giống như các xú nha đầu kia, lại bám theo đuôi Loran.”

Ý nghĩ này làm cho Liễu Bích khá buồn cười khi đưa chén trà lên miệng. Vừa hay lúc này Loran cũng nhìn sang Liễu Bích, hai người cùng nhìn nhau cười. Loran nhấc chén rượu đi tới bên người Liễu Bích, ra hiệu bảo vị “mỹ nữ” đang ngồi bên cạnh Liễu Bích tránh sang một bên, sau đó ngồi ở bên tay trái Liễu Bích.

“Xin chào, ta là Loran đến từ vương quốc Honey của Rusiten đại lục.”

Rusiten đại lục cũng có rất nhiều vương quốc nhỏ trong đó, Liễu Bích cũng chưa bao giờ nghe qua cái gì là vương quốc Honey, nàng nâng chén trà trên tay nói:
“Mercury, P’Linding đế quốc!”

“Không phải chứ, thật sự là trùng hợp à, P’Linding đế quốc là tông chủ quốc của vương quốc Honey, vậy chúng ta có thể coi là đồng hương rồi.”

“Oh, thật là trùng hợp ha.” – Liễu Bích thuận miệng nói theo, cũng thuận mắt liếc liếc xem mọi người phản ứng thế nào. Quả nhiên ánh mắt các tỷ muội cùng lớp đều đã có chút mất tự nhiên.

“Ngươi là hậu duệ đấu thần M.Jeans hả? Vậy ngươi là đấu sĩ cấp mấy, hay là pháp sư rồi?” – Loran mặc kệ ánh mắt ai oán của các vị nữ bạn học tiếp tục hỏi dồn Liễu Bích.

Trời ạ, Mercury không hiểu sao lại để lại cho mình cái khuôn mặt này khiến cho người ta vừa yêu vừa hận, làm cho các vị nam nhân muốn dây dưa vào, đúng là không tốt mà.

Liễu Bích ảo não suy nghĩ, đồng thời nàng cũng cẩn thận nhớ lại các ký ức, tìm xem mình đã gặp qua đôi mắt màu lam đó ở đâu.

 

Trong lúc nàng suy nghĩ Loran đứng dậy và giới thiệu em gái của hắn, “Các vị đây là muội muội của ta cũng từ vương quốc Honey , Emily”.

 

“Xin chào các vị đồng học thân ái”. Các hoạt cảnh hiện giờ đã đỡ mất tự nhiên hơn nhờ vào xú nha đầu Emily này, tuy dáng dấp không giống Loran nhưng đôi mắt xanh biển cùng mái tóc đen thật làm cho Liễu Bích cũng hơi rung động.

Tuy nàng mới chuyển thế được có ba tháng nhưng trong thời gian này cũng gặp qua rất nhiều người có cặp mắt màu lam, vẻ ngoài của Loran rất lạ lùng, nàng trong lúc nhất thời cũng rất khó tìm ra manh mối.

Loran tựa hồ cảm thấy hứng thú với Liễu Bích, ngay cả đối với các vấn đề nhỏ cũng đều hỏi nàng, dần dần Liễu Bích cũng không thể nhịn được.

“Oa, nhìn xem, thật tuyệt vời!” – Robin đột nhiên chỉ vào hai người nói – “Ngoài biển có cặp uyên ương điểu, một đôi nam thanh nữ tú nói chuyện, ta nhất định phải vẽ thôi! Đây là thực sự là cảnh tượng tuyệt vời! Ruby, ta cần màu và bút!”

“Vâng!”

Ruby lập tức gọi người đưa công cụ tới, sau đó cười nói:
“Mercury, Loran, các ngươi không cử động có được không? Phối hợp một chút với kiệt xuất họa gia của học viện – Robin giáo sư đi nào!”

Liễu Bích cười khổ không nói gì, Loran cũng lại gần Liễu Bích thêm một ít.

Robin vừa vẽ vừa nói:
“Phải rồi Ruby, ngươi mời ta đến là muốn hỏi về cường hóa huấn luyện, ta không thể lộ ra nhiều lắm nhưng có thể cho ngươi một tin tức này. Ba ngày sau báo cáo về tân học sinh sẽ chấm dứt, đồng thời cường hóa huấn luyện cũng sẽ bắt đầu. Trong ba ngày này các ngươi nên uống nhiều nước, ăn nhiều thịt bò, nhất định phải ăn nhiều! Hơn nữa không nên vận động quá mức, phải tận lực duy trì thể lực.”

“Cường hóa huấn luyện này rốt cuộc là cái gì?” Liễu Bích cảm thấy tò mò, sao lại cần phải chuẩn bị ăn uống?

Ruby cũng đưa ra nghi vấn này, Robin nói:
“Hàng năm, nội dung cường hóa huấn luyện đều không giống nhau, bất quá lần này có chút thay đổi. Mục đích chính của lần huấn luyện này là bồi dưỡng cường độ thân thể các ngươi, cho nên trong lúc huấn luyện các ngươi không thể vận dụng đấu khí. Ôi, cứ tưởng tượng xem, các ngươi không dùng đấu khí khiêng mười cân cát chạy một vòng Huyền Vũ Đảo, hoặc là ba ngày không cho ăn cơm, hai ngày không cho uống nước.”

Khi Ruby phiên dịch lại câu này cho mọi người, các học sinh vừa rồi còn ghen ghét nhân duyên của Liễu Bích – lúc này đều khẩn trương nhìn giáo sư Robin.

Robin tiếp tục nói:
“Ta không muốn làm cho các ngươi sợ hãi, nhưng Ruby đã nhiệt tình như thế ta cũng không thể không đề tỉnh các ngươi. Năm ngoái, cái tên “Hắc Ám Ma Đầu” đáng chết đã cho các tân học sinh ba ngày không có ăn cơm, sau đó năm người một tổ khiêng một thiết đầu thánh khí lên trên Thụ nhũ sơn1. Lúc ấy có hai người đệ tử vì quá mệt nên đã vận chút đấu khí, ngay lập tức bị trực tiếp khai trừ!”
( 1 Núi bùn, lầy)
“Ôi, tên giáo viên đáng chết đó, khó trách sáng nay ta nghe mấy vị học sinh cũ đều gọi hắn là Hắc Ám Ma Đầu!” – Ruby liếc nhìn đống thịt béo trên người mình, sắc mặt có chút tái nhợt đi.

“Tốt rồi, đã vẽ xong!”

Robin ngửa mặt lên trời hít một hơi dài, tựa hồ đã hoàn thành công trình vĩ đại nhất.

“Bức họa này ta sẽ vĩnh viễn bảo tồn nó, Ruby, cảm tạ ngươi đã nhiệt tình chiêu đãi. Cuối cùng ta chỉ khuyên các ngươi, trước khi bắt đầu cường hóa huấn luyện phải ăn thật nhiều thịt bò, cái này là kinh nghiệm của các đệ tử khóa trước tổng kết ra.”

Ruby cảm tạ một tiếng. Robin đưa bức họa vừa xong cho Liễu Bích xem.
“Đây, ngươi xem đi!”

“Ca ngợi ngài, Robin giáo sư!” – Liễu Bích không kìm được phải cảm thán.

Tên bán nữ đúng là một nghệ thuật gia chân chánh. Trong bức họa, ngay cảnh biển phía trước cửa sổ có một đôi tuấn mỹ nam nữ mỉm cười ngồi đó. Cả hai đều có mái tóc hồng lam dài, quần áo trắng toát, đặc biệt là hai cặp mắt màu lam, trong đó như chứa biển cả bên trong.

“Không cần cám ơn ta, là ta nên cảm tạ các ngươi mới đúng!” – Robin vẫy vẫy bức họa về phía Loran – “Học viên Loran, từ ngày hôm qua đến giờ ngươi một mực giúp ta vẽ tranh nên còn chưa có an bài nơi ở của ngươi. Ngươi muốn ở đâu? ta đi giúp ngươi làm nốt việc đó?”

“Uhm…” – Loran gật đầu, tư thế suy nghĩ rất đẹp, nghĩ nghĩ một lúc rồi cười nói – “Thuỷ Tinh Kỳ kí túc xá số mười bảy đi, ta nghe bạn học Mercury nói nơi đó phong cảnh hữu tình tốt lắm. Hơn nữa số mười bảy cũng chưa có ai ở cả, ta và tiểu muội có thể cùng ở đó.”

Liễu Bích đột nhiên rất muốn tát vào miệng mình mấy cái.

Chết tiệt, mình vừa rồi sao lại nói cho Loran biết cái này nhỉ!?

Thuỷ Tinh Kỳ phong cảnh đúng là ưu nhã, Loran chọn lựa túc xá số mười bảy cũng là ngay sát vách túc xá của Liễu Bích – số mười sáu.

Bọn họ trở thành hàng xóm rồi.

Liễu Bích C25

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 25

Ngài, xin thủ lễ

.o.O.o.

Chuyện liên quan đến sản nghiệp Liễu Bích nói thì hay lắm, nhưng đến khi động thủ thì hai mắt nàng tối sầm lại, không biết phải làm thế nào.

Dù sao kiếp trước nàng cũng chỉ là một tên ăn trộm chứ đã học qua kinh doanh bao giờ đâu. Cũng còn may, sản nghiệp của gia tộc St. Mikael vốn rất nhiều, lại có rất nhiều nhân tài kinh doanh. Thêm vào đó Toya dựa vào thân phận là trưởng tử tìm cho Liễu Bích mấy thương nhân có kinh nghiệm phong phú, thay nàng lo các phương hướng chuẩn bị.

Còn làm cái gì, Liễu Bích đối với tình hình kinh tế của đại lục không biết chút gì, cho nên dù không nhúng tay làm chưởng quỹ thì các việc còn lại cũng đều giao các con lái  khác làm. Dù sao sản nghiệp này cũng lấy danh nghĩa của bệ hạ Cou-Navy, lại có cổ phần của thủ tướng đế quốc trong đó, cho dù có người muốn mưu lợi cũng tuyệt đối không dám làm liều.

Cũng vì lý do đó, chính phủ St. Lubin đối với sản nghiệp của Liễu Bích đương nhiên phải trải thảm, cấp đất, miễn thuế, và quan trọng là đè bẹp đối thủ…. Trong vòng sáu ngày ngắn ngủi, quỹ từ thiện của Liễu Bích đã được khai trương.

Thần lịch, ngày 06 tháng 10 năm 1217, tại phía nam thành St. Lubin.

Rất nhiều ăn xin dân nghèo, có khi là người già tụ tập tại quảng trường, ước chừng khoảng chục nghìn người, người nào cũng mặt vàng xỉn, quần áo lam lũ. Lúc này, tất cả ánh mắt đều hướng vào trung tâm quảng trường nơi Liễu Bích đang đứng trên cao, bên cạnh nàng có rất nhiều bánh trắng(bánh mì trắng của Châu Âu… hơi cứng có nhiều ruột hơn bánh mì sài gòn )

“Xin chào mọi người. Ta là nữ huân tước Mercury.” – Liễu Bích đứng trên cao, hai tay giơ lên, chào đón đám bình dân.

“Tinh khiết, mỹ đức, dung hạnh, cao quý!” – Mọi người hô hét từng từ ca ngợi nàng.

Liễu Bích nhìn xuống dưới cười cười. nàng chuyển thế cũng được hơn một tháng rồi, trong một tháng này nàng liều mạng làm việc thiện, giúp đỡ được bao kẻ nghèo khổ thành Nam. Đồng thời, Bách Sắc Hoa cũng tiến triển cực tốt, duy có điểm này là Liễu Bích không ngờ tới.

Nàng tuyên thệ, làm việc tốt chẳng qua chỉ để cặp vú nở hoa (may là các chị em gái nên ghi cũng đỡ đỡ ngại … )

“Các vị huynh đệ tỷ muội, hương thân lão ấu thân ái, ta chỉ là một người bình thường không thể đương nổi cái danh hiệu “Sự tinh khiết thành St. Lubin” đâu. Hôm nay ta chỉ trợ giúp mọi người có được cuộc sống tốt hơn, quần áo để mặc và bánh trắng để ăn thôi.” – Liễu Bích đã sớm thấy mọi người nhìn chằm chằm vào bánh mì (bánh mì đi cho dễ ghi =.= ) mà chảy cả nước miếng nên vội nói ngắn gọn.

“Không cần nhiều lời nữa, ta tin tưởng rằng, trăm lời nói nhảm cũng không bằng được ổ bánh mì nóng hổi đằng sau.”

Mọi người cùng cười rộ, “Sự tinh khiết thành St. Lubin” “Sự tinh diệu thành St. Lubin”  quả nhiên thú vị. Nói một cách thành thực, trong giới quí tộc thành St. Lubin chỉ có Mercury là hiểu được những người nghèo cần gì.

Nếu như nàng mà làm thủ tướng, ngày tháng có khi sẽ tốt hơn nhiều.

Đương nhiên, ý nghĩ này thật hoang đường, dân nghèo nghĩ xong cũng quên luôn.

Liễu Bích giơ một lá cờ lớn màu hồng phấn, một mặt có thêu 2 chiếc lá đặt chéo nhau thành hình chữ X, 2 chiếc lá liễu màu xanh lục nhạt, mặt kia có danh tự của Cou-Navy – vua của đế quốc P’Linding.

“Mọi người xin nhìn rõ, sau này chỉ cần nhìn thấy cửa hàng nào có ký hiệu này là mọi người bao gồm người già, trẻ con, người tàn tật có thể vào bên trong ăn đến no thì thôi, mùa đông còn có thể có áo ấm. Ngoài ra những người khỏe mạnh có thể có cơ hội xin việc kiếm tiền.

Nhưng mà, ta cũng chỉ có một vài cửa hàng thôi, cho nên mỗi ngày chỉ có thể phát vài bộ áo ấm, chăn nệm và bánh mì. Nhưng sau này, chỉ cần các người làm chăm chỉ chịu khó, thì số lượng cửa hàng sẽ càng lúc càng nhiều, ngày càng nhiều người được giúp đỡ hơn. Cho nên mọi người phải cùng nhau tương trợ, cùng cố gắng giúp thêm nhiều người nữa.”

Liễu Bích nhổ cây cờ trên bàn ra, cười nói:
“Tốt lắm, mọi người xếp hàng nhận bánh mì nhé.”

“Nữ huân tước, Mercury! Mọi người đều ủng hộ người.” – Mọi người lớn tiếng ca ngợi Liễu Bích, đồng thời chuyền bánh mì cho nhau .

Tốc độ quá, ngực của Liễu Bích lúc này bắt đầu ngứa ngáy rồi. Bách Sắc Hoa Thần Công hình như đang nổi máu, điên cuồng phát triển, một luồng cảm giác nhồn nhột khiến Liễu Bích sướng đến toàn thân phiêu dạt.

Ai, kiếp trước sao lại không nghĩ ra cách này. Chỉ dựa vào một người thì có thể làm bao nhiêu việc tốt? Cứ như hiện tại, mỗi lần giúp đỡ bảy tám ngàn người. Hơn nữa chỉ cần quỹ từ thiện còn tồn tại, như thế sẽ không ngừng giúp đỡ người nghèo, lúc đó chẳng phải nằm trên giường “ngàn hoa đua sắc” cũng tiến bộ sao?

Nàng đã nghĩ kỹ rồi, sản nghiệp này không cần kiếm tiền, chỉ cầu tu luyện Bách Sắc Hoa.

Cùng với số lượng người nghèo được giúp đỡ càng lúc càng nhiều, đóa hoa thứ hai trên ngực Liễu Bích nhanh chóng phát triển, cuối cùng thì cũng nở ra.

Trong đầu Liễu Bích vang lên một tiếng “ong” giống như bị chuỳ gõ vào. Lúc này nàng đã nhận ra đóa hoa thứ hai đã  rahoa, lòng nghĩ lại có chuyện tốt rồi.

Nhanh tìm chỗ để xem ngực!

Liễu Bích ra lệnh cho đám thương nhân quản lý, còn nàng thì cáo lỗi mọi người, nhảy xuống rồi tiến vào một cái ngõ nhỏ.

Cầu tiêu, nhà tắm ở đâu ta? Liễu Bích cuống quít tìm kiếm thì đột nhiên nàng nghe có người nói đằng sau:
“Mercury, đã lâu không gặp nàng.”

Liễu Bích quay đầu lại nhìn. Một vị công tử mặc quần dài màu tía lam vũ đứng đó, mái tóc dài ánh vàng, dung nhan tiêu sái, mắt nhìn cười cười, bộ dạng thật anh tuấn.

Là Alviss.

Liễu Bích sững sờ tại chỗ, tự nói, sao thằng ải này cũng tới đây vậy?

“Ta vừa rồi thấy rất nhiều người ca ngợi nàng, nàng đã giúp rất nhiều người.” – Alviss hổ thẹn nói. Hắn trong lòng rất thẹn. Thân là một quý tộc,lại là con trai thủ tướng, lại không ra gì, tới gặp tiểu thư nhà người ta nói chuyện. Nếu chuyện này lộ ra ngoài, đúng là ngượng chết.

Ngày đó Mercury cứu em gái ta, ngay cả tên cũng không hỏi, thực sự rất ra dáng quý tộc, so với những kẻ vừa thấy hắn và em gái hắn đã tròn mắt nhìn thì chính trực hơn nhiều.

Mới vừa rồi, rất nhiều người nhiệt tình ca ngợi nàng như vậy, e rằng kể cả ông  nội  mình cũng không có uy lực như thế.

Một người tốt như vậy, sao không thể tu luyện đấu khí nhỉ? Nghe nói gia gia cũng làm gì nàng rồi. Ôi, nếu nàng có thể trở thành pháp thần thì ông nội gia gia chắc cũng không …

Nhìn Alviss lúc này đang nghĩ ngợi linh tinh, Liễu Bích nóng nảy hỏi ngay:
“Này ! có chuyện gì không đấy?”

Alviss cúi đầu, đúng rồi, chính mình cũng không có sự tình quan trọng gì, chỉ là mình muốn thấy nàng thôi.

“Ta, ta muốn…”

Nàng chần chờ một lúc khá lâu cũng không tìm được cái cớ thích hợp nào. Liễu Bích lúc này không nhịn được, đã muốn rời đi. Alviss lo lắng, lập tức nói:
“Ta, ta chỉ muốn gặp nàng một chút!”

Thằng nhải này đúng là để ý đến ta rồi sao? Trong lòng Liễu Bích cười khổ, âm thầm mắng Bách Sắc Hoa, ba chữ “Biến Thái Lão” cứ như đưa lưỡi lam kề trên cổ nàng mà rạch. Liễu Bích cắn răng nói:
“Ngài, xin thủ lễ ! Ta đã đáp ứng với thủ tướng Benedope là không gặp lại chàng rồi.”

Alviss không cam lòng, ngửng đầu lên hỏi:
“Vậy, lúc ở đêm yến tiệc hôm trước, sao người lại cười với ta?”

“Ta cũng cười với Raven điện hạ nữa mà. Cái này chỉ là lễ phép, không có hàm ý gì đâu!”

Lúc Liễu Bích giải thích, nàng không chỉ cảm thấy ngực tê tê, hơn nữa đầu não như đang phê phê, cứ như thuốc lắc hồi tiền kiếp, không chịu nổi.

Không thể dây dưa thêm với tên nhải này nữa, Liễu Bích nghiêm mặt lạnh lùng nói:
“Alviss thiếu gia, ta có chuyện quan trọng phải đi trước.”

Nói xong, nàng lập tức chuồn ngay.

“Ta khiến nàng ghét đến thế cơ à?” – Con ngõ nhỏ heo hút chỉ còn một mình Alviss với tâm trạng bi thương.