Liễu Bích 154

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 154

Chức Vị Thứ 3

—–—–—Xong ngày 14/1/2016–—–—–

Liễu Bích 145

Các nàng ơi, truyện chương sau có khi lời văn ko giống nhau 1 chút các nàng đừng buồn nhé, vì có 2 người thay nhau edit, nên tên của nhân vật với những tên tiếng Anh khi bị convert ra có khi thành Phiên Âm như Mercury thành Sư Thủy Tiên, ta sẽ soạn lại nên tiến độ truyện sẽ ko chậm và cũng không quá nhanh được.

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 145

Nhất Chảo Thăng Thiên

~^.^~

Chả nhẽ nói ăn thịt rồng có thể có thần uy to thế sao, lại có thể thông hiểu ngôn ngữ nhân loại? con heo này bịa chuyện sao? Nhưng sao lại có chuyện này?

Đón tiếp ánh mắt nghi hoặc của Liễu Bích, Henry thật thà nói: “Vị mỹ nữ này, mặc dù ta là tù binh của ngươi, nhưng, xin cho ta sự kiêu hãnh thật sự ta đã ăn thịt rồng, xin không hoài nghi lời nói của ta, nếu không, ngươi chính là đang sỉ nhục Fiona nữ thần.”

Tinh Diện nói nhỏ: “Tiểu thư, trên người con sâm bỉ trư này nhất định xảy ra biến hóa kỳ diệu gì đó, nếu có thể xác định lời nó nói là thật, vậy có lẽ con ác long nó ăn, hồn tinh có gì đó đặc biệt, vì khi các loài thú ăn thịt lẫn nhau không thể hấp thụ uy lực của loài thú đó được.”

“Này quả thực ta đã ăn ác long, so với thịt bình thường cũng không có gì khác nhau, ngươi sao lại biết ta ăn thịt rồng lại không cổ quái gì xuất hiện, chẳng lẽ các người đã được nếm qua sao?” Henry kinh ngạc hỏi.

Hoán Cốt trừng mắt với nó: “Bởi vì ta và những người trong thánh hội đã từng ăn thịt rồng, và nói cho ngươi loài rồng đó là Kim Chúc Long Cự(Rồng có da như thép)! Nhưng ngoại trừ thân thể có chút ít cường hóa, nhưng không có gì hơn nữa”.

“Cái gì? Ngươi đã từng ăn thịt rồng sao?”

Trong lúc này, ngoài thức ăn ra thì đối với bất kỳ chuyện gì Henry cũng không quan tâm đến, hắn có vẻ đần độn, ít lâu sau, nó đột nhiên phát hiện nhóm mạo hiểm này có chút bất đồng với các nhóm khác “Trời ạ, vừa rồi là chuyện gì nhỉ? Lục cấp ngoài có thấy ta cũng run rẩy bỏ chạy, nhân loại thất cấp cũng không dám nhìn mặt ta “vậy hắn ít nhất cũng là bát cấp sao?.”

Còn có, tiểu tử rắm thúi vừa rồi hoàn tòan không bị cường đại khí thế uy áp, đánh bại mình, hắn cũng tuyệt đối không phải tiểu hài tử bình thường của nhân loại! Tiểu hài thật khủng bố, mặc dù khí lực của hắn dường như không có. Nhất, nhất là, nơi này còn có một Băng Tuyết Tộc, nhát gan như Băng Tuyết Tộc từ khi nào lại dám tiến vào rừng sương nơi chỉ có ngoài tứ cấp ma thú? Henry nhìn lại James, tiếp đó, nó lại nổi lên một ý niệm trong đầu.

Chuyện gì đây? Ta lúc trước, quả thật mơ hồ không minh bạch, nhưng giờ lại có suy tư trong đầu? Quên đi, không suy nghĩ nữa, mình có ý nghiệp lớn lao, không nên quan tâm việc nhỏ này. Mà vì ước mơ, ta không thể chết! Henry nhìn James, cười hề hề nói: “Băng Tuyết Tộc huynh đệ, chúng ta là hàng xóm cả ngàn năm, vốn sinh ra đã có họ hàng! Từ điểm này mà nói, chúng ta có thể xưng là đồng hương! Chẳng lẽ ngươi muốn thấy đồng hương của ngươi, bạn tốt của ngươi… cầu tình xin chủ nhân ngươi tha ta một mạng đượ không?”

“James, hắn và ngươi là có quan hệ?” Liễu Bích hỏi.

“Chủ nhân , sâm bỉ trư trong sâm tộc được xưng là Băng tuyết trư, giống như Băng Tuyết Tộc chúng ta, quả thật có từ một nhánh phát sinh, nhưng băng tuyết trư lại chia thành nhiều nhánh khác nhau, đến khi sâm bỉ trư xuất hiện, chúng sống ở các hồ nhỏ ở các ám nguyên, nhưng chúng ta có thể xưng là đồng hương.” Tiếp đó, James trừng mắt liếc nhìn Henry: “Nhưng chủ nhân, con sâm bỉ trư đáng chết này dám hù dọa người, chủ nhân cao quý, hắn đáng chết! Ngài không cần đối với ta. Ta chính là trung thần của chủ nhân suốt đời, ta tới diệt hắn…”

James lấy ra một cái chảo bạc, cầm cán chảo đi tới, sát khí có, hắn đi hướng đến con heo mập. ( Cái chảo bạc này chính là dụng cụ phòng thân, kiêm luôn việc làm cái vali chứa đồ của James) Không biết từ lúc nào, Băng Tuyết Tộc xấu xa cư nhiên lại dám giết một kẻ một người có khí thế của rồng.

“Này này, Băng Tuyết Tộc, ngươi muốn làm gì ta?” Henry nóng nảy, hắn phát hiện James lão đồng hương này căn bản là không xong rồi, vội vã quay đầu nhìn Liễu Bích, van nài : “Băng tuyết tộc hảo hữu, à không dũng sĩ các hạ, ngài không nên đối xử ta như bình thường như vậy chứ, ta là người đã từng ăn thịt rồng đó, ngài…”

“Câm mồm”. James quát lên.

Henry lập tức ngậm miệng, không dám chọc giận dũng sĩ Băng Tuyết Tộc “hung hãn”. Dũng sĩ Băng Tuyết Tộc “hung hãn” quay đầu lại, lè lưỡi nhìn Liễu Bích: “Chủ nhân, ta xin đợi chỉ thị của người”.

Liễu Bích hỏi Hoán Cốt: “ Phì trư này xử lý sao đây? Cho ta ý kiến?”

Hoán Cốt nghiêng mình nói: “Tiểu thư, khí tức của con phì trư này vô cùng quái dị, ta nghĩ, xương cốt nó rất có ích cho công việc của ta, người cho ta một cái đầu là đủ?”

“Cái gì? Ngươi? Không hay? Không nên..” Henry cuốn quít: “Ta là thần tộc trong trư tộc, ta không thể chết”.

“Hay là tiểu thư cho ta phô diễn kỷ năng lấy da mông chuyển lên miệng hắn nhỉ? Ta muốn xem sâm bỉ trư nhưng lại không có mõm heo thì thế nào?” Tinh Diện cười ha ha.

Liễu Bích lấy tay đặt lên gò má, trong lòng thầm nghĩ, “phì trư có thần uy, thú vị, dùng hắn làm đồ dọa trẻ con thật thú vị”.

Hai ngươi cho ta ý kiến về khí tức của nó.

Hoán Cốt hiển nhiên có ý tứ không tốt nói: “Chỉ nói về khí thế, hắn có uy long của thần long hắc ám tộc, hơn nữa là ác long màu đèn! Uy thế này rất cao, nếu có tập trung các thánh đồ ở đây, nó có thể tựa hồ bằng sức mạnh của Cư Nha và Bác Bì hợp tác, hơn nữa hết sức khí thế, vừa rồi nó có thể che đi nhãn lực của ta”

Tinh Diện bổ sung: “Bất quá, mặc dù hắn có uy thế của đỉnh phong cửu cấp thánh thú, nhưng thực lực chính thức… một chân của James cũng đủ giết hắn”.

Liễu Bích cười nhẹ, nụ cười nham hiểm xuất hiện. Tiến lên hỏi Henry: “Nếu ta không giết ngươi, ta hỏi ngươi ta nên làm gì?”

“Người không giết ta, ta sẽ cầu chúc lời tốt đến ngài với nữ thần Fiona”. Con mắt Henry sáng ngời, lớn tiếng nói.

“Con heo đần độn”. Liễu Bích lại thay đổi một loại phương phát tra vấn khác: “Ta không làm những chuyện không có mục đích có lợi. Thả ngươi, ta có chỗ tốt gì?”

Lúc này đây Henry xem như hiểu được: “Ngươi muốn sự trung thành của ta sao? A, không, ta là một sâm bỉ trư có khát vọng, sẽ không tùy tiện… cái gì cơ, Băng Tuyết Tộc, ta mới phát hiện, ngươi sao lại mặc trang phục quý tộc chứ? Chẳng lẽ ngươi không sợ nhân loại giết ngươi cướp tiền sao?” – Hắn đúng là đần độn.

“Trời ạ, thế giới bên ngoài nhất định rất loạn, Băng Tuyết Tộc lại đi chung với nhân loại, lại mặc trang phục quý tộc” Henry kêu to.

“Câm mồm!” James tức giận đánh ngã Henry: “Ngươi đang sỉ nhục ta sao? Sỉ nhục một quản gia của chủ nhân tôn quý”.
Henry bị cái chảo bạc đánh lên đầu mơ hồ: “Cái gì? Ngươi có thể làm quản gia cho quý tộc… à đương nhiên đối với ngài thì rất đúng phải vậy, thưa dũng sĩ”.

James đắc ý bĩu môi, chân run lên, đưa cái cán chảo qua khỏi đầu: “Phì trư, chú ý ngữ khí của ngươi, ta không có phải Băng Tuyết Tộc bình thường, ta là một quản gia quý tộc mỗi tháng lương của ta là một hồng xu, chủ nhân đối đãi với ta rất tốt”.

( hồng ngọc – hồng xu – hoàng xu – bạch xu – tỉ lệ là 1:100 ta nhắc cho các nàng nhớ

Bạch xu là loại xu cho người ăn mày hay giai cấp nghèo hèn nhất

Hoàng xu là dành cho trao đổi thương phẩm nhanh gọn đc gọi là kim tiền

Còn hồng xu là giai cấp trung lưu thường dùng.

Cúi cùng là hồng ngọc, giá trị cao nhất, thường dùng cho quý tộc )

“Một… là… ây da… là một trăm hoàng xu? Vậy có thể mua bao nhiêu thủy thố và a nặc ngư cơ chứ?” Henry đời này còn chưa cầm qua mười hoàng xu, thật là hết cả hồn.

“Phì trư, ngươi lại sỉ nhục ta sao?! Thức ăn thấp kém đó sao có thể đưa lên bàn cho một vị quý tộc ăn chứ!? Ta bây giờ một ngày ăn ba buổi, ban đêm cũng có thể ăn một lần tráng miệng, là tiêu chuẩn phú gia đặc cách theo quy cách quý tộc. Làm quản gia của chủ nhân thánh lương, cường đại vô cùng, thiên sứ đại thiện, ta không thể ăn thức ăn hạ đẳng, loại mùi vị đó quá ti tiện”.

Ực, phì trư nuốt nước bọt hai cái: “Ngươi một ngày ăn ba lần, còn có một bữa đêm sao?”

“Ừ như vậy cũng chưa chắc, thường mỗi ngày, trong lúc ăn, ta ăn tương đối ít, bởi vì bữa ăn chính của quý tộc là bò nướng là thịt của Mẫu Ngưu Cao (vú bò mẹ), ta nếu ăn nhiều cơm quá thì không thể thưởng thức bò nướng! vậy thì không phải là quý tộc chân chính.” James nói rất chăm chú.

“Fiona tại thượng, từ lúc nào Băng Tuyết Tộc các ngươi có thể được sống trong mộng ước của ta như thế chứ? Ta cũng muốn như dũng sĩ Băng Tuyết Tộc ngài thụ hưởng cuộc sống đó.” Henry chảy nước miếng, nhìn lên nhìn xuống James mấy lần, Băng Tuyết Tộc đang giơ lên cán chảo, hình dáng cường đại, Băng Tuyết tộc nhút nhát là đây sao?

“Rất đơn giản, bởi vì chủ nhân ta là đại thiện thiên sứ trong truyền thuyết”. James quay về phía Liễu Bích nghiêm mình nói: “Chủ nhân của ta huân tước nữ thần, là phú hộ đứng hàng thứ ba trên thế giới, hơn nữa theo dòng máu nàng là thần duệ của Hỏa thánh! Đã là một người của chủ nhân, ta tư cách là một quản gia một ngày sử dụng mười kim tiền để mua đồ sinh hoạt, cũng gọi là ít rồi! Nhưng nếu dùng quá ít, chủ nhân sẽ rất rất đau lòng và trừng phạt ta.”

Nghe được lời nói xu nịnh này trước mặt của chủ nhân kia, Henry có thể xác định, kẻ trước mặt này chắc chắn là Băng Tuyết Tộc. Chỉ có Băng Tuyết Tộc mới có thể nói những lời nhột nhạt như thế, nhưng theo lời Băng Tuyết Tộc, thiếu chút nữa Henry choáng ngộp, đầu hắn cứ lùng bùng lên.

“Chủ nhân của ngươi buộc ngươi mỗi ngày phải xài hơn mười kim tiền sao?” Henry cận hồ rống to lên “Trời ơi là trời?”

“Bằng chừng đó ta có thể ăn thịt thỏ cả ngày? À không, cả tháng”. Nước miếng Henry chảy dài xuống đất.

“Phì trư, ta lập lại một lần nữa, một vị thân tính quý tộc, khinh thường dùng thủy thố làm thức ăn! Nhưng, nếu ngươi muốn biết, ta nói cho ngươi rõ, nếu dụng mười kim tiền có thể mua được ngàn con Hỏa thố (thỏ lửa – loài có thịt như thỏ bình thường mình thấy) ăn như thế cũng gọi tạm là thức ăn”.

James nhéo nhéo hai bên hông mỡ, thở dài: “Chủ nhân tôn quý, xin tha thứ cho ta, nhưng quản gia của ngài cho rằng, gần đây James gặp khó khăn di chuyển trên đường. Chờ sau chuyến du học này chấm dứt, chúng ta ăn lãnh đạm một chút có được không ạ?” Hắn nhìn Liễu Bích không có ý phản đối, đề nghị: “Băng lưu yến tử nấu với tuyết nhĩ thấy được không ạ?”

“Ừ, ta thấy dùng Băng ngân của yến tử nấu cháo là thích hợp cho sức khỏe”. Liễu Bích bâng quơ nói.

“Hỏa thố, là hỏa thố tam cấp, thịt rất dai, rất là ngon… hỏa thố” Henry thì thào nói thầm. đột nhiên, hắn tiến tới trước mặt Liễu Bích, trịnh trọng gật gật đầu: “Ta Henry Nicolas, đứa con cưng chiều nhất của nữ thần Fiona, nguyện ý trở thành sủng thú của ngươi, bất quá thức ăn của ta mỗi ngày là mười lăm con hỏa thố.”

“Tư cách ngươi là gì mà ra lệnh cho ta chiều ý ngươi? Ngươi chỉ có hai con đường: một là chết hai là làm theo” Liễu Bích vuốt vuốt gò má, kéo lỗ tai heo nó xuống nói: “Trước tiên làm công cho James, từ hôm nay trở đi, ngươi làm nô bộc cho James, nghe lời James chỉ bảo”.

James mừng rỡ: “Hắc hắc, ta có nô bộc rồi! Chủ nhân yên tâm, James nhất định dạy dỗ hắn thật tốt”.

Liễu Bích lạnh nhạt : “Tùy ngươi nhưng nó nếu không nghe lời ngươi thì cứ giết nhanh nó. Không cần hạ thủ lưu tình! Đi, tiếp tục đi thêm nửa ngày chúng ta có thể tới nơi hội họp rồi”.

Trong lúc này, ở nơi nào đó trong bác vụ sâm lâm, Britany cùng Odin ngây ngốc đứng trước một hang động đổ nát, hồi lâu không nói gì.

“Britany đại nhân, nhân sĩ trong khu vực thám sát “ngũ sú” đã chết hết”. Odin nhìn thi thể trên mặt đất, còn có dấu vết trên vách tường, kinh hãi nói: “Dấu vết này, không giống loài người hạ thủ, rất có thể, rất chắc chắn là Long tộc, và thuộc loại rồng cao cấp nhất”.

“Đáng chết”. Britany dậm chân, cả giận nói: “ “Thần uy” ở đâu? “Linh mẫn” trong tay Mercury, “ngũ sú” lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, sao có thể chứ?”

Odin cúi đầu nhìn Britany đang bạo nộ, chờ khi lửa giận của hắn hạ xuống một chút, lúc này mới nói: “Đại nhân, “Siêu thú dị hợp” của Dyland tổng cộng có bảy khối hồn tinh thạch, trong đó chủ đạo là “Bạo nhục” hiện tại trong tay Dyland, còn lại sáu khối tinh thạch đều là phụ trợ, cuối cùng tại lễ đàn thánh hội ở thảo nguyên jxRubic, Dyland đại nhân dụng sáu khối Sú thạch hấp thu đặc tính của sáu loại dị thú, toàn bộ hội tụ tới “Bạo Nhục”, như vậy, bên trong bản thể sẽ tụ hợp các loại đặc tính của dị thú, siêu thú tổ hợp này vô cùng mạnh…phi thường cường đại vô cùng.”

“Odin câm miệng, việc ngươi nói chả nhẽ ta không biết sao?” Britany đầu bốc hỏa.

Hai da! Ta không phải thấy người đang tức giận quá, cho nên dùng lời lẽ dịu ngọt khuyên ngươi! Odin ủy khuất không dám nói ra, hắn nói: “Ta muốn nói là, kiện thực nghiệm số 0, “bạo nhục” chính là Hồn Thú Ma Vương Uuri, dù sao con quái vật đó mới chính xác là chủ thể của sú thạch, cho nên số 5 cùng số 6 mặc dù thất lạc, nhưng kế hoạch của tổ chức không phải là không thể tiếp nhận, thực nghiệm của đại nhân Dyland cũng không có chịu nhiều tổn thất, dù sao “Linh mẫn” và “Thần uy” cũng chỉ là vỏ bọc, số 7 và số 2 không mất là tốt rồi”.

Britany gật gật: “Ta hiểu ý của ngươi, tình huống bây giờ còn chưa tới lúc không thể làm gì, ta không cần phải lo lắng. Rất tốt, Odin, ngươi nghĩ biện pháp liên lạc với tổ chức, để cho Unicorn phái người tìm kiếm “Thần uy”, sau đó chúng ta tiếp tục đuổi theo Mercury! Dù sao Mercury và “Linh mẫn” với ả cũng chẳng có thể biết gì nhiều”.

“Ai, ta có đôi khi lo lắng, với quan hệ tốt đẹp của ta cùng Mercury, nếu ta yêu cầu, chắc chắn nàng ta sẽ cho ta” Odin đứng đồng ý gật đầu. Hai người nói chuyện, cũng không ai phát hiện ra.

Xa xa có ba nữ nhân đi tới, là ba mụ đàn bà vô cùng xấu xí, Diện Phấn, Đại Ti và Cự Nữ, đang đi đến. “Đại tỷ, có kẻ xâm nhập vào lãnh địa của ta.” Diện Phấn nói qua Cự Nữ. “Chúng có hai người” Đại Ti đang dẫn theo vài tên tù binh phía sau. “Vậy còn không mau lên đó bắt chúng”. Cự Nữ phẩn nộ.

Tại một nơi khác….

“Trời ơi, ta tính ra rồi, tiền lương một tháng của quản gia James, có thể mua hơn một vạn con thủy thố”. Henry nói ra những lời này, thời gian đã qua mười giờ đồng hồ.

Liễu Bích bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Henry đang ung dung chậm rãi đi ở phía sau, nói: “James, theo bản đồ chúng ta đã tới nơi hội họp, ngươi ngửi một chút, xem có thấy mùi của bọn người Robin không?”

“Vâng, chủ nhân!” James đi một vòng xung quanh, nghi hoặc nói: “Chủ nhân, không có một chút mùi vị gì của bọn Robin và Hoen… có lẽ họ không từng ở đây”.

{Thủy thố là một ma thú nhất cấp, hệ thủy, sinh trưởng ở các vùng hồ nước, thân thể không có mạch máu, trong suốt như nước, không có hai tai và mũi, có thể nhảy như thỏ.

Tủy phi là ma thú nhất cấp, thổ hệ, sinh trưởng ở các nơi có bụi cây ẩm ướt, thân thể được vụn xương tạo thành, không có cánh, di chuyển bằng hai chân.

Tiểu lưu yến tử là ma thú nhị cấp, ánh sáng hệ, sinh trưởng ở vách núi cao, nơi thoáng đãng, thường di chuyển thành đàn từ năm đến mười con, trứng của loài thú này có thể giúp trị thương khá công hiệu.

A nặc là ma thú nhất cấp, thủy hệ, sinh trưởng nhiều ở các sông hồ nhỏ, là bữa ăn của các nhà dân nghèo, thường đi thành đàn hơn ba mươi con, thân hình bé nhỏ, nhưng lại rất nhanh nhẹn}( sẵn tiện giới thiệu 2 loài kia luôn 🙂 )

{ Băng tuyết tộc là dị thú nhất cấp, thủy hệ, có thể đi bằng hai chân, sinh trưởng ở băng địa cực cao nguyên, là tộc ti tiện nhất thế giới, được xem là loài chỉ nghĩ cho bản thân, chúng không có khả năng gì, nhưng lại được một chiếc mũi rất thính, dùng để chạy trốn khi gặp kẻ thù.

Sâm bỉ trư là dị thú nhất cấp, ám hệ, có thể di chuyển bằng bốn chân, sinh trưởng ở Ám hồ, là tộc tự kiêu, chúng cũng không có khả năng gì ngoài thuộc tính nhanh nhẹn của bản thân}

Liễu Bích 134

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 134

Lăng mộ

~^^~

Bảo bối nhi thân ái, để má má hôn con một cái!

Liễu Bích ngồi trên ghế mềm trong xe hung hăng hôn tiểu Bối Nhi mấy cái, tiểu bảo bối nhi quá khủng bố, nha đầu chẳng những ăn được Eros mà còn khế ước được Hoán Cốt cùng James, điều này khiến Liễu Bích càng thích nữ nhi này. Mà hôm nay, nha đầu kia lại ẩn hiện lộ ra năng lực tra nguy cơ còn muốn nhạy cảm hơn Tinh Diện.

Quả thực là một ra đa mini! Không đúng, hẳn là một cái “siêu cấp” khủng bố radar.

“Hihi! Má má khen Bối Nhi, Bối Nhi vui lắm!”
Tiểu nha đầu cười ngọt ngào.
Liễu Bích nắm lấy chóp mũi nhỏ của nha đầu, cười cười:
“Bảo bối nhi, hôm nay ngươi phát hiện địch nhân, làm phi thường tốt, muốn cái gì mụ mụ đều thưởng cho ngươi.

“Á? Tưởng thưởng? Không cần đâu ạ? Được rồi, má má hình như chưa có ăn cơm nha!”

Nha đầu kia nghiêng đầu, cầm lấy hai cái bện tóc kéo lên cao lên suy nghĩ một chút, cười ngọt ngào nói:
“Má má cho Bối Nhi đánh lâm miêu”.

“Ngươi muốn mèo rừng”

Yêu cầu thật cổ quái, bất quá Liễu Bích đương nhiên sẽ không cự tuyệt tâm nguyện nho nhỏ này của con gái thân yêu: “Được, đợi lát nữa má má tự mình đi bắt lâm miêu cho ngươi! Bất quá bảo bối nhi, ngươi muốn lâm miêu làm gì?”

Nha đầu kia chăm chú nhìn Liễu Bích, nói:
“Má má đánh mau đi, luy, Bối Nhi muốn lâm miêu rồi đưa cho má ăn thịt, giúp má má bồi bổ thân thể”.

Trong lòng Liễu Bích nổi lên một cảm giác dễ chịu, xúc động lạ kỳ, khó trách mọi người đều nói nữ nhi thì ba mẹ nó yêu mến lo lắng, nữ nhi hiểu chuyện hiếu thuận như vậy, ai có thể không thích cơ chứ?

Nhưng…

Liễu Bích, Hoán Cốt, Tinh Diện, James bốn người lại một lần nữa đồng thời nhìn về phía xe ngựa, hắng giọng nói… “tiểu nữu nhi cái gì cũng tốt, nhưng trù nghệ… quên đi, nữ nhi hiếu thuận, là kẻ làm cha mẹ sao có thể cự tuyệt tâm nguyện của con chứ?”

Liễu Bích rất nhanh từ trong rừng bắt được một con lâm miêu nhỏ, giao cho James… tiểu Bối Nhi bắt đầu chuyện nấu ăn.

“Lửa”.

Nha đầu bắt đầu phóng lửa nướng thịt trên mặt đất, sau đó vân vê cái yếm trước ngực, nói thầm: “Nướng thịt, phải có muối! Phóng bao nhiêu… toàn bộ đi! Ah! Hình như là đường.. kia là cái gì? Không xong rồi, Bối Nhi không tìm được muối”.

Nha đầu nhìn lên trời, rốt cục tiện tay ném tất cả gia vị vào “nguyên liệu” nhỏ.

“Di? Gia vị đã thả nhiều rồi, không có muối có sao không? Hắc hihi, má má, mùi vị thật là thơm, nhìn bên ngoài cơ bản đã không thể biết là thịt gì rồi.”
Nó ngẩng đầu nhìn sắc mặt quái dị của Liễu Bích:
“Chẳng lẽ.. chẳng lẽ mụ mụ đã ăn…?”

Nó uể oải cúi đầu:
“Để cho ta chết đi, loại cao thủ như ta sao lại có một người mẹ ngu ngốc như vậy! Trời ạ, má má của cao thủ lại ăn thứ bại hoại loại này, sau này ta không muốn cho người khác biết.”

Eros cầm lấy phần thịt còn lại, trong chốc lát lại trở thành một thứ thịt khác. “Đây mới phải là cái mà cao thủ ăn! Không có gia vị, ăn như thế này mới lạ ăn thịt mèo rừng”.

Liễu Bích cầm lấy miếng thịt, đặt trong miệng thưởng thức:
“Trời ạ, quá sức tưởng tượng, thứ ngon thế này ta không được ăn thì biết ra sao đây.”

Liễu Bích trước kia chỉ biết con trai “Cao thủ” Eros của mình trù nghệ hết sức tinh thâm, nhưng không nghĩ tới hôm nay thịt ăn lại càng có vị! Liễu Bích vô cùng kích động ,không nhịn được khen:

“Con yêu, con đúng là nhi tử thân yêu của má má. Món ăn ngươi nấu thật sự quá ngon, sau này mỗi ngày làm thịt cho má má có được không?”

Phốc, Liễu Bích không có lưu tâm lại kêu ra tiểu Bối Nhi.

Tiểu nha đầu nghe được nửa câu sau của Liễu Bích, vui vẻ nói:
“Tốt lắm, Bối Nhi mỗi ngày cho Má má ăn thịt… nướng à nha!”.

Liễu Bích tiu nghỉu cúi đầu, đây là thiên đường cùng địa ngục đang xen à. Nhưng nếu đơn giản là thiên đường cùng địa ngục thì mới cảm nhận được sự cảm nhận của thiên đường, lập tức lại trải qua sự đau khổ của địa ngục, chúng tại sao có thể tiếp tục đây. Thần thượng ơi, help me ta với.

Đây chỉ là một chuyện nhỏ mà đoàn người trải qua, ba người thích thú mỹ thực của Eros. James một mặt nhấm nháp trù nghệ của Eros, một mặt đánh xe, trong lòng lại nói thầm, “trù nghệ của tiểu thiếu gia càng ngày càng cao thâm! Mình dùng cái mũi kiêu hãnh là thứ đáng giá nhất của Băng tuyết tộc lập thệ, mùi vị món thịt nướng của thiếu gia…”

“Quên đi, không nên nhắc tới chuyện này với chủ nhân, nếu muốn thưởng thức trù nghệ của thiếu gia thì điều kiện tiên quyết là phải gặp “đại” tiểu thư đầu tiên, tiểu thư đáng yêu sẽ trở nên rất “ma nữ”, dù sao, cho dù loại sự việc gì thật sự… còn có đại nhân Buster, Lucy pháp thần cùng hơn một trăm nữ thần bên cạnh, mình sợ cái gì cơ?”

Thật sự khó có thể tưởng tượng, nửa năm trước mình là một tên trấn lột, nhưng nửa năm sau, mình đã là một quản gia của siêu cấp nữ phú hào của đại lục Rusiten, kẻ tuyệt đối thân tín của chủ nhân và đại tiểu thư, có thể mặc vào phục sức quý tộc… Tương lai, chờ chủ nhân tốt nghiệp, bằng bản lãnh của nàng nhất định có thể trở thành một vị trưởng giả quyền quý, đến lúc đó chính mình là quản gia của một doanh nhân của đại lục, nói không chừng, chính mình còn có thể trở thành Băng tuyết tộc đầu tiên của tam đại lục có được tước vị! Không, không phải là nói không chừng, mà nhất định có thể trở thành sự thật, ha ha.”
Băng tuyết tộc đắm chìm trong ảo tưởng về tương lai huy hoàng của mình, phát lực đánh xe.

Phương hướng đến đại lục Rubick, địa hình duyên hải của P’Linding nhìn qua có hơi giống một cái bướu lạc đà, Liễu Bích lần đầu tiên nhìn thấy biển rộng tại đấu thần thế giới là tại mũi cảng Dan, sau đó là cảng Ziline, mà lăng tổ tiên của gia tộc St. Mikael lại ở tại vùng biên duyên hải của nó. Trải qua mười ngày đường, Liễu Bích đã tới tẩm lăng của Jeans Micheal tại tỉnh Rick.

Trên một mảnh đất, mấy trăm tòa kiến trúc màu trắng tạo thành quần thể kiến trúc giống như một tiểu thành thị đẹp đẽ. Bây giờ đã là giữa đêm, chung quanh quần thể kiến trúc có một vòng lửa chiếu rọi có vẻ rất thần thánh, nhất là tại trung tâm nơi pho tượng Mikael cao hơn ba mươi tấc, rất sống động như có hồn, thánh quang chiếu rọi, xa xa khiến người ta cảm nhận được uy thế của “Chiến vũ thánh” Mikael năm đó.

Liễu Bích y theo lễ nghi quý tộc, dừng xe ngựa cách ba trăm thước, sau đó ôn nhu ôm nữ nhi cùng mọi người đi bộ hướng đến võ sĩ gác lăng. Mà Beryl cùng Moldavite cũng đi theo bên người Liễu Bích “dù sao nơi này là lăng mộ của đầu thuyền ca ca Mikael mà các nàng ngưỡng mộ, tới nơi này không hiện thân tế bái một chút căn bản là không thể. Hiện tại đang buổi đêm, các nàng cũng không biến thành hình thái âm liinh dữ tợn”.

Moldavite liếc mắc nhìn hai võ sĩ thủ vệ trước cửa, đột nhiên “Ối” một tiếng, ngăn cản:
“Thành viên của Viêm Hỏa Thánh Kỵ Binh đòan, năm đó, ta cùng tổ tiên bọn họ sóng vai tác chiến”.

Nguyên lai bọn họ không phải đấu sĩ bình thường! Liễu Bích trong lòng phát lạnh, hừ, Browny chưa bao giờ nói cho mình làm sao để phân biệt các thành đoàn đại binh của gia tộc, còn đại ca Toya lại ngại gia quy cũng không nói rõ cho ta.

“Ta là Mercury, đến đây tế bái Lăng mộ tổ.”
Liễu Bích tiến lên nói.

Hai thành viên kỵ sĩ liếc nhau, đột nhiên nói:
“nữ tước các hạ, xin thứ cho chúng ta vô lễ, nhưng là chúng ta phải chuyển lại mệnh lệnh của đại công tước Browny!”

Bọn họ không có xưng hô tam tiểu thư, mà là xưng hô “Nữ tước”.

“Cha có mệnh lệnh gì?”
Liễu Bích lạnh nhạt nói.

“Toya thiếu gia đã nói mọi việc mà ngài đã trải qua trong đấu thần học viện cho công tước đại nhân, mà mệnh lệnh của công tước đại nhân là nếu ngài đã trở thành đấu sĩ, hơn nữa tự lập sản nghiệp trong thành St. Lubin, vậy, ngài không hề thuộc trang viên St. Mikael, mà thuộc họ hàng xa của Browny công tước thôi!”

Liễu Bích trong lòng thoảng nổi lên một cỗ tức giận, “Browny, ngươi điên rồi! Trực tiếp trục xuất lão bản nương ra khỏi nhà sao”.

Rắm thối, ngươi đối với thánh linh cấp A có nghe qua, hoài nghi Mercury là yêu nữ, không phải con ruột của ngươi sao? Bất quá quên đi, chính mình dù sao cũng tự lập nhà cửa, nhưng bản thân tự lập đăng ký hộ nhà, trong tình huống này là chuyện khác rồi, lão tử nhớ kỹ ngươi.”

“Họ hàng thì sao?” Liễu Bích băng lãnh nhìn bọn họ, lạnh lùng hỏi.

Thánh viêm kỵ sĩ đoàn nọ dĩ nhiên không hề e ngại mà đối mắt với Liễu Bích, thanh âm cũng trở nên buốt lạnh:
“St. Mikael gia quy, họ hàng muốn đến vấn bái, phải có phép từ gia chủ mới được bái tế.”

Một cái quy củ này không thể thay đổi, dù sao Mikael nhất mạch truyền lưu ngàn năm, họ hàng ít nhiều cũng không thể đếm được, nếu bọn hắn đều có thể tùy ý tế bái lăng mộ tổ, vậy nơi này không phải là cái “siêu thị” sao? Nhưng quy củ này lại khiến hỏa khí của Liễu Bích càng lớn.

“Nói như vậy, ta muốn vào tổ lăng, trước hết phải tới thành Saint Lubin thỉnh công tước đồng ý sao?”

“Đúng vậy!” Hai thủ lĩnh võ sĩ đột nhiên bước lên, đứng giữa đường, thân thể ngăn cản phương hướng Liễu Bích đi tới. Tiếp đó, cửa lớn phía sau có mấy vị võ sĩ đi ra. bọn họ một chữ không nói, chặn giữa đường.

“Các ngươi dám!”.
Hoán Cốt tiến lên một bước.

“Buster trở về”. Liễu Bích lạnh lùng nhìn chằm chằm bọn võ sĩ trước cửa lớn lăng mộ tổ tiên, dựa vào Hoán Cốt, hắn hoàn toàn có thể xông vào, nhưng sau đó? Mercury tự thân đem ra giáo đường vì tội công nhiên tư không “đá” vào tổ phần, một cái tội danh đủ để cho nàng trọn đời bị thê giới chê cười! Hơn nữa lão tổ mẫu cũng sẽ không cho phép phần mộ đại ca các nàng bị kinh chê như thế!.

“Mercury các hạ huân tước, xin trở về đi, không có mệnh lệnh của công tước đại nhân, chúng ta tuyệt sẽ không cho phép ngươi tiến vào lăng tổ.”

Beryl có chút nhíu mày, nhìn võ sĩ trước của không nói, mà Moldavite lại nhanh miệng, thay Liễu Bích bất bình:
“Quá mức phận rồi, Mercury tế bái mẫu thân mình cũng phải trải qua người khác phê chuẩn sao? Mikael… hậu duệ của thần sao có thể biến thành thế này?”

Nàng nhìn thấy ánh mắt ám chỉ của Beryl thì không tiếp tục nói nữa.

Hắc, hắc! Thú vị, câu nói của Moldavite lão tổ mẫu khiến trong lòng Liễu Bích nảy ra một ý nghĩ, muốn tiến tổ lăng không phải không có biện pháp, cũng rất dễ dàng, nhưng, chiêu lãm các lão tổ mẫu khó hơn nhiều, trước mắt, đúng là một cơ hội tốt.

Liễu Bích buồn bã cúi dầu:
“Không thể tưởng được, mẫu thân có mắt nhìn thấy ta chắc cũng không quá đáng khác, ta thực sự muốn đến thăm lăng mẫu thân, nhưng lại phải nhờ người khác phê chuẩn, ta…”