Liễu Bích C84

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 84

Lật Bài – Hạ

*[.]*

Liễu Bích trong lòng hô to vận khí mình tốt, Marvel cầm lệnh tiễn của Severos đến lấy nhân tình còn bị Sophie tìm cớ bố trí chướng ngại, rõ là không muốn giúp hắn. Vậy mà mình lại có thể tìm được trợ giúp của Sophie, vận khí quả không tệ chút nào.

Nhưng mà vì sao mụ lại giúp mình nhỉ? Chẳng lẽ hôm nay thực sự vì tâm tình mụ vui vẻ hay sao?

Liễu Bích trong lòng đưa ra một dấu hỏi lớn.

Vừa nghe điều kiện của Sophie, Gary bắt đầu cười:
“Sophie miện hạ, cha già của ta trước khi tiến vào Huyền Vũ Đảo đã được xưng là Đổ Thánh. Ngài thua chắc rồi!”

“Mercury, ngươi nếu thua thì lập tức sẽ có đại phiền toái đấy!” – Sophie uy hiếp Liễu Bích, sau đó mụ trở lại với đống cỏ sại nhắm mắt dưỡng thần, không hề nói nữa.

Marvel đi tới tảng đá gần chỗ Tio luyện công, ngoắc ngoắc tay với Liễu Bích, cười nói:
“Tiểu nữ nhi đến đây nào! Lần trước con trai ta chơi xúc xắc để thua ngươi, lần này chúng ta cũng sẽ dùng xúc xắc, thế nào? Gary, đem nó ra đây!”

Không tưởng được trên người Gary nhãi ranh này còn mang theo dụng cụ đánh bạc, hắn ta rất nhanh đã bố trí tảng đá thành một bàn đánh bạc, sau đó giương mắt hung hăng với Liễu Bích:
“Tiểu nữu xấu xí, sau khi thua đừng có khóc đấy!”

“Ba con xúc xắc, một ván định thắng thua, hạn chế duy nhất là không được dùng đấu khí!” – Nói đoạn, Marvel cầm lấy cốc xúc xắc bắt đầu lay động.

Hắn là một cao thủ! Liễu Bích bằng chính thính lực và nhãn lực của mình một chút cũng có thể cảm ứng được, Marvel chỉ dựa vào lực lượng cổ tay khiến toàn bộ xúc xắc bị đánh vỡ, không cần xem cũng có thể đoán được, khẳng định sau khi bị vỡ sẽ thành sáu mươi ba mặt xúc xắc, toàn bộ được lật lên.

Liễu Bích cũng lắc lắc cốc xúc xắc, thầm nghĩ, bằng vào thần công cũng có thể thắng hắn, chỉ cần phóng ra một đóa tiểu tường vi trúng vào tâm của con xúc xắc rồi đánh vỡ vài cái là được.

Nhưng mà Marvel là lão đại của lão đầu xã hội đen trên Huyền Vũ Đảo, mặc dù mình có Sophie làm chỗ dựa nhưng cũng không thể đắc tội với hắn, có lẽ không đắc tội thì tốt hơn.

Mà hắn bây giờ khẳng định là đang gặp chuyện phiền toái nên mới đến nhờ Sophie, mình giúp hắn chẳng phải là một việc thiện hay sao?

Nhưng mà, mình đem cái tình người này bán cho hắn nhưng phải khiến hắn biết mới được.

Nghĩ vậy, Liễu Bích mỉm cười, làm một ít tay chân sau đó buông cốc xúc xắc xuống.

“Marvel tiên sinh, chúng ta mở cốc ra thôi!”

“Không cần đâu! Ha ha ha!”

Marvel trong lòng thầm khen tiểu nữu nhi này quả biết làm người, hắn xoay người nói với Sophie:
“Miện hạ tôn quý, nếu chúng ta bằng nhau thì làm sao?”

Sophie ngáp ngáp miệng, vẫn nằm trên thảm cỏ hung hăng trừng mắt nhìn Liễu Bích:
“Tiểu nữu ngươi khá lắm, bằng điểm rồi, hai bên đều không có tội. Nói đi, có chuyện gì?”

Marvel tặng Liễu Bích một ánh mắt cảm kích, cười nói:
“Ngày ba tháng hai, xin miện hạ cùng ta đi xem Địa Cung Sơn!”

“Cái gì?” – Sophie nhíu mày – “Ngươi cũng muốn có chủ ý với đồ ở dưới chân Địa Cung Sơn?”

“Ta không dám, cái đó ta không có phúc tiêu thụ, món đó sẽ làm cho môn nhân nhà ta phải gặp bất hạnh. Bất quá, ngày ba tháng hai có một vị bằng hữu hẹn ta gặp mặt tại Địa Cung Sơn, xin miện hạ giúp ta một phen! Mặt khác, trước ngày ba tháng hai ta còn muốn nhờ miện hạ chiếu cố dùm đứa con trai này!”

Sophie trầm ngâm một lát, kêu lên:
“Ngày ba tháng hai ta sẽ y lời tới Địa Cung Sơn, bất quá con trai ngươi ta mặc kệ, ta nhìn hắn ta không thuận mắt!”

Gary nghe vậy thì tức tối:
“Trời, ai thèm ở cái nơi rách rưới này, vừa hôi vừa thối!”

“Gary, câm miệng!” – Marvel quát con trai rồi lại cúi người nói – “Miện hạ có thể tới Địa Cung Sơn đã khiến ta cảm ân đại đức rồi, Gary sẽ không làm phiền miện hạ nữa, ta đưa nó tới Severos viện trưởng vậy.”

Liễu Bích đột nhiên có cảm giác Marvel đang an bài hậu sự cho mình.

“Đúng, đi hết đi, phiền chết đi được!” – Sophie phất tay tiễn khách. Đột nhiên, khuôn mặt dấu trong đám tóc rối bời lộ ra một tia thống khổ.

Marvel mau chóng hỏi:
“Miện hạ tôn quý, bệnh cũ của ngài…”

“Cút mau!”

Sophie hét to, quyền đập mạnh vào mặt đất, ‘Oanh’ một tiếng ngoại trừ Tio thì cha con Marvel cùng Liễu Bích đều bị chấn động văng ra xa.

“Vâng, vậy ta không quấy rầy miện hạ nữa!” – Marvel quơ lấy Liễu Bích và con trai rồi bay về phía thác nước.

Chẳng mấy chốc Hàn Đàm Tháp vang lên một trận gào rú phi nhân, Liễu Bích vội vã hỏi:
“Marvel tiên sinh, mụ làm sao vậy? Bằng hữu của ta vẫn còn tại Hàn Đàm Tháp!”

Marvel trong mắt toát ra một tia lo lắng, trong lòng hắn thầm nghĩ, ngày ba tháng hai cầu cho Sophie đừng có phát bệnh, nếu không sẽ phiền toái to.

“Ngươi yên tâm, đây là bệnh cũ của Sophie miện hạ thôi, bà ta sẽ không đả thương người!” – Nói rồi, hắn đổi thành tươi cười, nói – “Tiểu muội tử vừa rồi đa tạ ngươi.”

“Cảm ơn?” – Gary ngạc nhiên nói – “Bất quá tiểu hôi ngươi có thể đánh hòa với cha ta vậy so với ta lợi hại, lần trước ta thua không oan. Có cơ hội sẽ bàn luận tiếp!”

Marvel cùng Liễu Bích nhìn nhau cười, đều không nói cho Gary biết sự tình vừa rồi.

Marvel mang theo Liễu Bích bay tới bên ngoài túc xá Thuỷ Tinh Lâu, sau đó lão mang con trai chạy tới chỗ Severos đang dưỡng thương.

Liễu Bích lại một lần nữa được thể nghiệm cảm giác bay lượn, trong lòng cứ ngứa ngứa khó chịu. Rắm thối, lão nương ta phải nhanh làm thiện sự mới được, bằng không tới khi nào mới có thể bay?

Nhưng mà mỗi một lần đại thiện sự khai hoa đều tuyệt không phải dễ dàng gặp được.

Khi Liễu Bích theo con sông trở lại túc xá thì trước cửa phòng mười sáu của nàng đã có rất nhiều người vây quanh. Có sư phụ, cũng có học sinh, mà Băng Tuyết Tộc James đáng thương đang đứng trước đám đông, vẻ mặt bất lực.

Tại hai bên đại môn đã dựng lên hai căn lều nhỏ, trên cái rèm của căn lều bên phải có treo một chiêu bài – “Chiêm tinh tính mệnh”, còn bên kia thì treo một cái ‘đồ tảng’ vẫy khách màu trắng: “Chân dung hội hoạ, một hoàng xu một bức, mỹ nhân miễn phí!”

Hai căn lều này giống như hai môn thần giữ cửa, hơn nữa còn có sư phụ, học sinh tức khắc đã vây kín cửa phòng Liễu Bích, chật hơn cái chuồng heo.

“Tiểu thư, rốt cuộc ngài đã trở về!”

James bò tới, ôm oán hận nói:
“Sáng nay ngài cho Robin giáo thụ chỗ ở, nhưng mà hắn lại dùng tiền của ngài mua hai căn lều rồi dựng ở trước cửa túc xá, hắn lại còn kiếm thêm một gã lừa đảo gọi là Hoen đến ở cùng một chỗ nữa.”

Hai gã hỗn đản này muốn làm gì? Liễu Bích muốn tức giận, nhưng cẩn thận cân nhắc lại thì hết lần này tới lần khác cũng không tức giận nổi. Hai gã này quả thực có tiềm năng bệnh thần kinh siêu cấp!

“Chư vị xin nhường đường một chút, đây là phòng của ta!”

Liễu Bích chen vào giữa đám người rồi đi tới trước lều của Robin, con bạc này đang vẽ một bức họa cho một vị mỹ nữ Lang Nha Tộc rất tinh xảo, vị Lang Nha mỹ nữ đi cùng với một nam Lang Shin giáo sư của chúng ta.

Advertisements

Liễu bích là ta!Chính ta! c3

Liễu Bích là ta!Chính ta!

Chương 3

Việc thiện đại lục Rusiten

==[o]==

 

“Ồ! Mikael tổ tiên trên cao, muội muội thân yêu của ta hóa thành thông minh rồi!”

Toya phản ứng sớm nhất, hắn chạy đến dưới bức tượng giữa quảng trường rồi đối mặt với bức tượng kỵ sĩ lạy như sùng cuồng tín đồ. Đó là tổ tiên gia tộc M.Jeans, thánh huy chiến thần thập cấp – Michael.

“Ngươi…”
Phụ thân Browny muốn nói lại thôi, nhìn Liễu Bích từ trên xuống dưới, nói:
“Ừm, biết rồi!”

Lão đưa mắt qua chỗ Miya:
“Mercury đã không chết, thần trí cũng bình thường rồi, ngươi cũng không cần đi nữa hãy ở lại dạy nó đọc sách.”

Miya còn đắm chìm trong vui mừng vì thần trí Mercury đã trở lại bình thường, liên tục gật đầu:
“Vâng, ta nhất định dạy Tiểu thư thành một vị quý tộc xuất sắc.”

“Được rồi, Toya, Carlos, Rena, chúng ta về thôi!”

Browny gọi ba đứa con. Lão nhìn lên trời, dường như với việc đứa con ngốc nghếch trở nên thông minh không có chút phản ứng nào.

Liễu Bích cảm thấy kỳ quái, bước tới trước cười:
“Phụ thân, con thông minh rồi, chẳng lẽ người không cao hứng sao?”

“Có gì mà cao hứng?” – Browny không muốn trả lời Liễu Bích quay người đi vào trang viên.

Nhị ca Carlos liếc nhìn Liễu Bích cười lạnh:
“Ngươi không còn là ả ngốc tam tiểu thư của thành M.Jeans nữa, nhưng ngươi vẫn còn là sự nhục nhã của gia tộc M.Jeans. Bọn quý tộc vẫn nói: Trời ạ, hậu duệ của vũ huy chiến thần Michael không ngờ lại không thể tu luyện chiến khí hay pháp khí, đúng là chuyện đáng cười nhất trên đại lục Rusiten.”

Hắn bực tức nhìn Liễu Bích, rồi chắp tay hướng về bức tượng giữa quảng trường:
“Gia tộc M.Jeans đứng vững ngàn năm chẳng ngờ lại sinh ra cái thứ như ngươi, đúng là sự sỉ nhục! Ngươi biết bọn pháp thần hay đấu thần nói thế nào không?” – Hắn tiếp lời – “Có biết không? Michael tóc hồng có một đứa hậu duệ tóc vàng, mà hậu duệ đó lại không thể tu luyện chiến khí hay pháp khí.”

Nói xong, hắn đuổi theo Browny cùng vào trang viên.

Liễu Bích ngây người đứng im tại chỗ, nàng muốn phát hỏa, nhưng tình cảm của Mercury lại khiến hắn cực kỳ thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng. Một đứa con ngốc sau khi chết sống lại, lại còn thông minh ra nhưng Browny chẳng có chút vui mừng nào, thậm chí còn có chút căm ghét. Nàng ta làm sao không chết luôn cho rồi?

Liễu Bích lại càng thêm nghi hoặc, cái gọi là chiến khí và pháp khí, hay đấu thần là thứ gì?

Trước đây Mercury là một ả ngốc, nàng ta có thể để lại cho Liễu Bích ngôn ngữ và những thứ cơ bản nhất của thế giới này đã không tồi rồi, nhiều thứ khác cũng không cần phải hy vọng.

Tất cả mọi người đều quay về, nhưng lão Tiaa,lão nương Miya, Tio và đại ca Toya bốn người tối thân cận nhất vẫn còn ở đó.

Toya bước tới gần vỗ vai Liễu Bích, an ủi:
“Đừng nghe Carlos nói linh tinh, ngươi tuy không thể tu luyện chiến khí hay pháp khí, nhưng đọc sách nhiều sau này làm bá tước phu nhân cũng được, cũng đừng để ý đến con bé Rena nó tuy là thiên tài pháp khí bảy tuổi nhưng từ nhỏ không dạy dỗ gì hư rồi.”

Liễu Bích cảm giác được Toya quan tâm nàng,nhưng cũng đâu cần đề cập đến tứ muội chứ, phào , gật đầu cười:
“Đại ca, muội không sao, nhưng hiện tại muội có rất nhiều việc không biết, huynh chỉ cho muội được không?”

“Được, chúng ta về phòng của ngươi đi!”

Từ miệng của Toya và lão nương Miya, Liễu Bích biết đây là một nơi gần giống Châu Âu thời trung cổ.

Thế giới này có năm đại lục, giữa biển lớn vô tận hình thành một hình ngũ giác, Liễu Bích đang ở đại lục phía nam bắc Rusiten, thành Saint.Lubin thuộc P’Linding đế quốc.

Trên đại lục Rusiten có rất nhiều quốc gia, tuy thế đây là một xã hội thần quyền, tất cả nhân loại đều tín ngưỡng một tông giáo – chiến thần thánh giáo.

Địa vị của híao hội giống như địa vị của đạo Kito tại Châu Âu, thần thánh là chí cao vô thượng. Nhưng tông giáo này không tín ngưỡng những thần tiên hư vô mà là những nhân vật đã từng tồn tại trong lịch sử, những kẻ mạnh đã từng có cống hiến lớn cho nhân loại, bọn họ đều có một danh xưng thống nhất – phong hiệu chiến thần.

Tổ tiên Michael của gia tộc M.Jeans chính là một trong những vị phong hiệu chiến thần được thánh giáo thờ phụng.

Hiện tại năm khối đại lục có rất nhiều người mạnh mẽ, bọn họ cũng xưng là đấu thần. Đấu thần phân làm ma chiến thần,ma pháp thần và võ chiến thần, tổng cộng có mười cấp, năm cấp đầu chỉ có thể gọi là đấu sĩ hay pháp sư, tới cấp sáu mới được gọi là đấu thần.

Nếu có người thực lực vượt qua đấu thần cấp chín, lại thêm vì nhân loại có cống hiến lớn thì sẽ được ban chiến thần phong hiệu, đồng thời tượng của người đó cũng được đưa đến thánh điện trong đấu thần thánh giáo, trở thành tín ngưỡng của nhân loại.

Còn hậu duệ của bọn họ là phong hiệu chiến thần hậu duệ, sinh ra đã làm quí tộc, dưới sự trợ giúp của Đấu Thần thánh giáo được hưởng rất nhiều đặc quyền.

Toya nói xong, Liễu Bích vội hỏi:
“Vậy ta vì sao lại không tu luyện được chiến khí hay pháp khí?”

Tuy cũng chẳng hiểu rõ mấy, nhưng nàng cũng thấy đấu thần chính là chủ nhân của thế giới này, là tầng lớp tinh anh trong xã hội. Muốn đứng đầu tại thế giới này phải thành đấu thần.

Toya thấy muội muội biến thành thông mình rồi thì tâm tình cực tốt, đùa:
“Sức mạnh của đấu thần tới từ tự nhiên pháp lực. Muội muội, ngươi trời sinh không cảm nhận được tự nhiên nguyên lực, vì thế, hắc hắc, ngươi phải đi đường khác thôi. Ví như khuôn mặt này…” – Hắn nâng cằm Liễu Bích đùa – “Bằng bộ dạng của ngươi muốn làm điêu đứng một quân vương chắc chắn không cần nói, lúc đó không chừng lại còn thành nữ vương đấy.”

Nói xong hắn chép miệng nhìn Liễu Bích.

“Ta càng thấy huynh mới thích hợp đi dụ dỗ nữ vương hơn.” – Liễu Bích cười khổ trong lòng, có gì mà ngươi lại đi đề cập nam tử chứ. Không biết muội muội của ngươi luyện trinh nữ công à?

Lúc Liễu Bích và Toya nói chuyện, vô luận là trào phúng hay đùa cợt đều rất tự nhiên không có cảm giác sợ sệt và ghét như với phụ thân, nhị ca và tứ muội. Xem ra trước đây Toya và Mercury tình cảm rất tốt.

Toya dường như nghĩ ra điều gì đó, cười nói:
“Hắc! Muội muội, hiện tại bộ dạng của ngươi thông minh thế này, vậy thì mấy ngày nữa ta dẫn ngươi tới tham gia tửu yến của các công tử, tiểu thư quý tộc. Trời ạ, ngươi đã mười lăm tuổi rồi mà vẫn còn là xử nữ khuê các, thật chưa ra dáng người lớn gì cả, con bé Rena kia bảy tuổi đã có biết bao công tử chín mười tuổi để ý rồi đấy!”

Hắn đứng dậy:
“Quyết định thế nhé, đúng dịp mấy ngày nữa Hoàng tử Couraven tổ chức tửu yến, đến lúc đó ta dẫn muội tới. Thôi, ta đi gặp phụ thân đã, dù sao công tước phụ thân của chúng ta cũng đang lo làm sao đưa tin ngươi chưa chết với các quý tộc khác.”

Miya tiễn Toya đi, rồi quay lại ngồi cạnh Liễu Bích hòa ái cười nói:
“Tiểu thư, Thiếu gia Toya là người tốt, sau này ngài nên nghe lời ngài ấy.”

“Ừ!” – Liễu Bích gật đầu cười, một nhóc con mồ côi đột nhiên có cảm giác được đại ca quan tâm, cảm giác đó… dường như cũng không tồi.

Tio co người nằm bên Tiaa lão đầu gật gật đầu:
“Đúng rồi! Ta nghe nói, “Đấu thần thệ ngôn” của thiếu gia Toya lúc mới bước vào con đường đấu thần là sẽ bảo vệ Tiểu thư đấy.”

“Đấu thần thệ ngôn là cái gì?” – Liễu Bích hiếu kỳ hỏi.

Lão nương Miya cười:
“Đó là chuyện của đấu thần, Tiểu thư không cần hỏi nữa, chỉ cần biết là Toya không hại ngài là được rồi.”

Hại Liễu Bích? Ha ha, hắn hai mươi mấy năm làm nghề trộm cắp, trừ lúc bị cái lão “Kim Tệ” điên thần kinh thần khùng hại cho một lần còn thì chưa bao giờ chịu thiệt, đều là nàng hại người khác. Liễu Bích đứng dậy khỏi ghế:
“Tiaa bá bá,Miya lão lão, ta muốn đi ra ngoài dạo, xem thành Saint.Lubin thế nào.”

“Cũng hay, gọi Tio đi theo ngươi. Đến tối nhất định phải về ăn tối.”

Liễu Bích dẫn Tio nha hoàn ra khỏi trang viên. Trên đường, người hầu, võ sĩ nhìn dáng vẻ nàng đều lộ vẻ kỳ quái, dường như chưa thích ứng với việc tam Tiểu thư đột nhiên biến thông minh.

Liễu Bích cũng không để ý đến những người đó, ra khỏi cửa nhảy ngay lên bắp tay Tio, hỏi:
“Ngươi chạy nhanh không?”

“Ta có thể đuổi kịp cự hùng.”

“Vậy thì tốt, cõng ta chạy bừa đi, tới chỗ nào đông người ý.”

Tio đối với mệnh lệnh của Liễu Bích không hiểu mấy, Tio ngẩng cái đầu lên hỏi:
“Sao lại thế?”

“Bảo ngươi chạy thì cứ chạy, đến tối Tiểu thư mời ngươi ăn vú tươi.”

Nghe thấy vú tươi (một loại thực phẩm làm từ ngực của động vật =-=) mắt Tio sáng lên, tròn mắt rồi chạy.

Liễu Bích ra ngoài một mặt để hiểu thế giới này hơn, mặt kia là nàng không ngồi im được. ‘Bách Sắc Hoa’ lại dùng mấy chữ “thích thượng soái ca” không ngừng dụ hoặc nàng đi làm việc tốt.

Tio cắm đầu chạy, Liễu Bích cũng không nhàn hạ, nàng tập trung toàn bộ tinh thần lên bờ ngực bên dưới.

Trời không phụ người có lòng. Cuối cùng, lúc Tio từ khu quý tộc phía đông thành ẵm tới khu bình dân phía nam, ngực Liễu Bích truyền lại cảm giác ngứa ngứa.

Có việc tốt để làm rồi.

“Mau, Tio, chạy về hướng kia!” – Liễu Bích chỉ một con hẻm nhỏ hưng phấn hét lớn.