Bán Trang Bị 16

Bán Hết Trang Bị Khắp Giang Hồ

Chương 16

Lại bị truy đuổi

~Quá tuyệt~

Đại trù sư kia sau khi chạy ra ngoài nhìn thấy Tần Tranh đang ngồi bên vạc rượu, miệng thì đang ngáp dài ngáp ngắn, vì thế hắn cười hớ hớ  đưa trong tay cầm  một quyển tập mỏng nhỏ nói với nàng : “Làm cho cô nương ngươi đợi lâu . Đây là nhà ta truyền  một quyển sách dạy nấu ăn 《 Cố Thị Dược Thiện 》, chắc chắn không dễ tìm ra, chính là hôm nay cùng cô nương tâm tri, lại thấy ngươi có thiên phú nấu nướng, tương lai nếu theo trù nghệ sẽ có thành tựu như ta, liền có chút động tâm, mong rằng cô nương không nghĩ ta là người quá đường đột.”

Tần Tranh nghe thấy lời nói này, ánh mắt dừng lại chỗ quyển tập mỏng kia, không biết sao đột nhiên liền liên tưởng tới La Tẩu kia《 La thị sách dạy nấu ăn 》 nhìn lại tình hình giống nhau như vậy,  《 Cố Thị Dược Thiện 》 ở trước mắt sáng ngời, vì thế trên trán nhất thời mồ hôi rơi xuống, cũng may nàng phản ứng coi như mau, song thủ vươn tay ra cầm lấy quyển sách, miệng liên tục nói : “Đa tạ, đa tạ.”

Đại sư trù cứ luyến tiếc kéo Tần Tranh đứng nói chuyện, Tần Tranh sợ Nhược Thiên Vô Vân chờ  lâu, chạy nhanh đi theo tên giữ cửa hướng phòng tú bà. Đến đó chỉ thấy tú bà cười đến vẻ mặt sáng lạn, tay phía dưới liếm môi đếm đếm mấy tờ ngân phiếu, mà Nhược Thiên Vô Vân ngồi ở một bên  ghế trên ngủ gà ngủ gật.

“Làm sao ngươi biết ta mượn bạc là muốn chuộc thân?” Tần Tranh đánh thức  Nhược Thiên Vô Vân.

“Hả?” Nhược Thiên Vô Vân mở mắt mờ mịt đột nhiên không biết làm sao  nhìn nàng, sửng sốt một hồi, mới kịp phản ứng Tần Tranh đang hỏi cái gì, lại vừa ngáp vừa nói: “Ở thanh lâu trừ khi nam nhân đến chơi bời cần tiền ra, thì nữ nhân vào đây làm gì, mà cần đến tiền, chỉ có chuộc thân kỹ nữ thôi? Ta đến nội quan xem tư trang của ngươi không có “phẩn mặt nam trang”, đã nghĩ ngươi phỏng chừng. . . . . .” Hắn nói còn chưa dứt lời, đột nhiên nhìn đến Tần Tranh sắc mặt buồn bã vô cùng, thế này mới kịp phản ứng cái từ “kỹ nữ” thật sự rất mất lòng, cho dù ở trong trò chơi danh dự không có nhưng kỳ thật, nữ hài tử trước mặt tốt nhất cũng không nên nói, vì thế hắn cười xấu hổ vài tiếng, sờ sờ đầu không nói.

“Tiền đủ số chứ?” Tần Tranh đương nhiên ngượng ngùng quay đầu nhìn tú bà đối hỏi, đang mệt nhưng nghe Nhược Thiên Vô Vân nói cũng phát hỏa, đành phải quay mặt đi cùng tú bà nói chuyện.

“Đủ, đủ rồi.” Tú bà vui tươi hớn hở , căn bản không đưa mắt lên nhìn nàng, tay cầm tiền đếm tới đếm lui, chính là tùy tiện vẫy vẫy tay nói : “Ngươi hiện tại muốn chạy trốn thì có thể đi được rồi.”

Nghe thấy có thể đi Tần Tranh đương nhiên một khắc cũng không nguyện ở trong này đợi thêm, nàng cũng chẳng quan tâm kiêng kị gì, cùng đứng dậy kéo tay Nhược Thiên Vô Vân bước nhanh ra ngoài.

“Số bạc của ngươi ta sẽ tìm tiền trả lại.” Ra Khoái Hồng Lâu, Tần Tranh mới rất lớn thở dài một hơi, cảm thấy tâm tình sảng khoái .

“Chút tiền ấy không cần phải để ở trong lòng.” Nhược Thiên Vô Vân khoát tay, lại ngáp một cái thật to.

Tần Tranh trong khoảng thời gian ngắn cổ họng có chút nghẹn ngào, không biết muốn nói gì mới tốt. Hành tẩu giang hồ bao năm, nàng sao lại không biết cái cảm giác tình nghĩa kết bái là thế nào? Nhưng là vẫn cho là mình là sát thủ liền nhất định cô đơn cả đời, ngay cả cái có thể nói chuyện với nhau cũng khá khó, lại không nghĩ rằng sau khi đi tới nơi địa phương kỳ quái này, lại có thể nhận thức Nhược Thiên Vô Vân là bằng hữu như vậy. Được rồi, nhiều ngày tại nơi này, nàng đã muốn xác định chính mình không có khả năng ở Minh giới Địa phủ hoặc là Tây Phương cực lạc rồi, lại như cũ không biết nơi này là chỗ nào.

Lúc này đúng là đêm khuya, xung quanh đen thủi , ngã tư đường hai bên cửa hàng trước cửa hai bên đèn lồng gió thổi rất nhiều, ánh sáng hào quang trên mặt đất khắp nơi, bóng hình của hai người kéo dài trên đường đi.

“Aaa cái gì ——” Nhược Thiên Vô Vân lại ngáp tiếp một cái, cuối cùng hắn hai mắt đều tràn đầy nước mắt, một bên lau mặt, bên hướng Tần Tranh nói : “Ta không được, muốn đi ngủ. Bất quá tiền của ta đều chuộc ngươi, hiện tại trên người một cái tiền đồng cũng không có, không thể nào ở khách sạn, ta đăng xuất ngủ, còn ngươi?”

Đăng xuất? Đăng xuất rốt cuộc là ý gì? Tần Tranh không hiểu, vì thế lắc lắc đầu nói: “Ngươi đi đi, ta tùy tiện tìm một chỗ có thể ngủ qua đêm nay, mấy ngày nay đều là như vậy.”

“Ai, này làm sao có thể, ngươi là con gái kia mà. Cho dù đây là trò chơi, nhưng độ thực tế cao hơn 90% , ngươi ăn ngủ ở bên ngoài cũng sẽ ảnh hưởng sức khỏe, có thể bị cảm.” Nhược Thiên Vô Vân nói xong bắt đầu toàn thân  sờ soạng, nhưng là hiểu rõ xác thực thật là sờ nữa không ra một cái tiền đồng rồi, vì thế đứng ở nơi đó ngây người nửa ngày, đột nhiên vỗ đầu một cái, lớn tiếng vui vẻ nói: “Ta như thế nào quên cái này!”

“Cái gì?” Tần Tranh lại nghe được trò chơi, cứ nghĩ đến cái từ, trong lòng có ẩn ẩn  xúc động, nhưng vẫn là nói không nên lời cái gì như thế về sau, đang ở đau khổ suy tư, bị Nhược Thiên Vô Vân hét hoảng một cái, làm người giật bắn, đầu óc lung tung  các loại ý tưởng hết thảy đều tan thành mây khói .

“Hiệu cầm đồ! Hiệu cầm đồ thôi! Ta vừa nghĩ thế này.” Nhược Thiên Vô Vân nói xong liền kéo Tần Tranh nắm tay đi về hướng phố kia.

Tần Tranh nhìn nhìn tay của mình hơi nhíu dưới lông mày, cần nói cái gì đó, lại cảm thấy như vậy cũng rất tốt, nếu chỉ là vô ý, thì cũng chẳng nên nói ra, sẽ làm người khác chú ý, nên im lặng mà đi theo.

“Nơi này quả thật còn mở cửa buôn bán đêm khuya? ” Hai người đi tới cửa hàng phía trước, tần tranh lần nữa cảm thán nơi thành thị này quả thật quá phồn hoa, đại Tống trước kia mặc dù không có cấm cửa, nhưng như lúc nửa đêm cũng chả có ma nào ra đường dạo chơi?

“Đương nhiên rồi, ban đêm du hành mới thích, nếu bị cấm cửa thì trò chơi này sao câu khách được chứ. ” Nhược Thiên Vô Vân vừa nói vừa kéo Tần Tranh và cửa tiệm đằng trước, lúc này bên kia phố có một số quan binh đi tới, liền ngay lúc đó hô lớn: “Bắt nàng lại! Phải bắt ngay nàng! ”

Bởi vì trên đường hiện giờ rất vắng người, cho nên người người rất dễ bị hấp dẫn bởi một thanh âm lớn đang la hét, ngay lúc này nhất là người bên phố kia đang la hét, mọi người cứ y như rằng đều đột ngột răm rắp xoay hướng về Tần Tranh cùng Nhược Thiên Vô Vân.

“Sao lại vậy, có lẽ nào phượng nương kia vẫn chưa buông tha ta? ” chân mày nhăn nhăn lại, Tần Tranh nghĩ thế lực thanh lâu kia cũng rất lớn? Cư nhiên có thể cùng quan binh cấu kết.

“Phượng nương? ” Nhược Thiên Vô Vân nhất thời không nghĩ tới, dừng một chút chợt hiểu nói: “Ây da, ngươi đang nhắc tới lão bà thanh lâu kia, ả thu tiền như thế nào có thể không buông tha ngươi, ta xem là có nguyên nhân khác……Ai, đừng nói nữa, chạy mau a……”

Hai người vài lời đối thoại trì hoãn, vì trước mắt bên phố kia quan binh đang chạy đến rất nhanh. Nhược Thiên Vô Vân điên cuồng cùng Tần Tranh chạy hướng tới con hẽm trước, vừa chạy vừa kêu lớn: “Tránh đường tránh đường, nhường đường ra một chút, phía trước ai ngăn cản ta PK ngươi ! ”

Bên đường có không ít game thủ cười, cũng nhiều người từng thấy quan binh truy đuổi game thủ rồi, nhưng với Nhược Thiên Vô Vân dùng lời nói đùa trong lúc này thì không nhiều, vì thế không chút kiên kị há mồm trêu ghẹo hắn: “Oa, tiểu tử ngươi chạy trốn rất nhanh nha, tuy nhiên vẫn bị đàn bà bám đít nhỉ? ”

Chưa kịp xoay đầu chửi cho tên kia một tiếng thì “Thao” nhìn phía trước cũng đang có đội quan binh chạy tới, nhất thời không kịp ứng phó.

Advertisements

Liễu Bích 110

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 110

Đốt chưa hết

>.<

Mấy tên bị nhốt trong nước đều không cao, chỉ cao hơn eo Liễu Bích một chút. bọn họ cả người che kín mật vụ, hai chân ngắn ngủn nhưng chân trên lại dài, không có cổ, hai bờ vai như đầu cá, xung quanh thân người là vảy lân xanh.
James vừa nhìn thấy bọn họ đã sợ đến trốn sau trường bào Liễu Bích, bất quá trong lòng hắn cười trộm. Bọn người kia là Người Cá, chúng nó mới chính thức là chủng tộc vô sỉ.

Loài người trong lịch sử còn không thích họ hơn Băng Tuyết tộc, xưng bọn chúng là phản bội chính tộc mình. Nhưng, mặc kệ thế nào, từ cái tên “phản bội tộc” mà nhìn thì loài người ít nhất cũng thừa nhận Băng Tuyết tộc so với bọn chúng còn là chủng tộc trí tuệ hơn, chủng tộc này chỉ làm cho người ta chán ghét mà thôi.

Người Cá ngay cả danh tiếng phản bội tộc đều không khiến bọn chúng suy nghĩ, bọn chúng dã man, hung tàn, có thể lấy mọi chủng tộc làm thức ăn, còn thường xuyên kết thành đoàn đội cướp đoạt thôn trang duyên hải, ăn thịt người, bởi vậy loài ngươi coi chúng là một loại dã thú. Nhưng bọn chúng còn có trí tuệ nhất định.

Trên thế giới này có một câu tục ngữ – Băng Tuyết tộc đê tiện sở dĩ còn có mặt mũi để sống sót bởi vì còn có Người Cá so với bọn hắn càng đê tiện hơn.

Mặc dù James rất muốn lớn tiếng cười nhạo Người Cá tựa như đồng bào hắn thường làm, nhưng hắn là một Băng Tuyết tộc có quy củ, hắn kéo thân thể béo tròn chạy tới bên người Liễu Bích hô lớn:

“Đại tiểu thư, thứ đáng chết này, hung tàn, vô sỉ, vô nhân, hạ tiện dám chắc là giám thị Peneloperos. Nếu người muốn thu thập chúng xin hãy để cho James động thủ.”

“Ngươi trước tiên đứng qua một bên. Đạo sư, Người Cá này…”

Severos lạnh lẽo nhìn Người Cá đứng yên trong nước biển, lạnh nhạt nói:
“Băng Tuyết tộc kia nói đúng, ta vừa lên thuyền đã phát hiện bọn họ ẩn dưới thuyền. Bọn họ đang theo dõi Peneloperos!”

“Đạo sư, xảy ra chuyện gì? Ta mới có Peneloperos không lâu sao lại có Người Cá theo dõi? Chẳng lẽ là Unicorn tiên sinh muốn thu hồi con thuyền này? Hắn không cần phải làm vậy, ta có thể lập tức giao con thuyền này cho hắn!”

“Không! Tuyệt không có khả năng là Unicorn phái người theo dõi con thuyền này, tài phú của hắn nhiều đến mức ngươi không sao tưởng tượng nổi, căn bản sẽ không để ý đến một con thuyền. Với thân phận của hắn tuyệt đối không có khả năng nguyện ý thu giữ Người Cá đốn mạt này làm việc cho hắn.”

“Vậy… có thể là ai? Con cho tới giờ không có đắc tội với người nào mà!”

Liễu Bích rất “vô tội” nhìn Severos, trong lòng lại nghĩ nhất định là những người để ý mình làm ra.

“Làm chuyện này nhất định là một tổ chức rất cường đại!”

Severos ôm tiểu bối bối đi tới trước mấy Người Cá, lạnh lùng đánh giá bọn họ:

“Khi ngươi sống ở St. Lubin thành có quen biết chủng tộc hải dương nào không? Khí tức của Người Cá bình thường không có khác biệt, có thể dấu diếm nhiều cao cấp pháp thần, bởi vậy bọn họ bị người huấn luyện thành gián điệp, chuyên môn phụ trách theo dõi trên hải dương. Nhưng Người Cá cực kỳ khó thuần hóa, có thể huấn luyện mấy Người Cá đến bậc này thì tổ chức kia nhất định không tầm thường.”

Tiểu bối bối vỗ tay cười nói:
“Nhưng gia gia lợi hại hơn! Gia gia thật giỏi, gia gia bắt được bọn họ!”

Severos cười hiền lành:
“Bởi vì gia gia là thủy hệ phong hào pháp thần, trong hải dương không có gì có thể dấu diếm gia gia!”

“Phong hào? Phong hào đấu thần là cái gì vậy? Có thể ăn không? Ăn ngon chứ?” – Tiểu tử kia mơ hồ nghiêng đầu.

Severos thật sự có chút khóc cười không được, giao tiểu nha đầu cho Liễu Bích, lão nói:
“Bình thường thám tử thụ qua huấn luyện nghiêm mật đều có thủ đoạn sau khi bị phát hiện liền tự sát. Ta trước tiên xử lý bọn họ rồi cùng các ngươi nói chuyện.”

Nói xong, Severos vươn năm ngón tay phải, lăng thiên phóng lên, theo động tác của lão nước biển đang bao vây lấy Người Cá biến thành màu trắng, rót vào thân thể Người Cá, lại thấy mấy Người Cá như bị người hủy đi xương đầu, thân thể mềm ra ngã quỵ trên sàn thuyền. Tiếp đó, Severos vung tay đánh ra hóa khí màu trắng sữa, như là một đám mây trong đêm.

Trong chốc lát thì có người từ trên đường chạy tới, mang Người Cá đi.

Sau khi xử lý xong, Severos xoay người nhìn lại Liễu Bích nói:
“Ta từng nói với Dyland, nếu ngươi là trợ thủ của Dyland, vậy cho dù không rõ mục tiêu cuối cùng của thực nghiệm nhưng cũng có thể có hiểu một ít về thực nghiệm của Dyland.”

Liễu Bích gật đầu:
“Đúng vậy, ta hiểu rõ một số hạng mục thí nghiệm, hơn nữa còn tham dự trong đó về thay đổi thiên phú…”

Liễu Bích kể lại chuyện một lần nói chuyện với Dyland, đương nhiên, về phần Maya, thánh linh cấp A, còn có sự việc liên quan đến Địa Nguyệt Cung Sơn nàng đều che dấu.

“A, không thể tưởng tượng được ngươi đã tham gia kế hoạch thay đổi thiên phú!” – Severos thở dài.

“Hai, kỳ thật… ta trước kia bị Dyland lừa, hắn lừa ta thật thảm. Lần này thu dọn phế khu của thực nghiệm thất ta mới phát hiện một chút đầu mối, Dyland trước kia một mực lừa gạt ta, lợi dụng ta!” – Severos cười khổ lắc đầu.

“Thực nghiệm thất của Dyland có rất nhiều tầng, trong các tầng này tiến hành các thực nghiệm thường quy. Nhưng cơ hồ không ai biết dưới mấy tầng đó hắn đang tiến hành một thực nghiệm tà ác hạng nhất, hơn nữa chính là hắn cư nhiên dùng cơ thể sống để làm thực nghiệm phẩm!”

Trong lòng Liễu Bích cả kinh, “mặt mày trắng bệt” nói:
“Điều này… điều này sao có thể? Dyland đạo sư sao lại làm như vậy? Điều này… điều này thật quá mức đáng sợ! hai da, đáng tiếc ta chỉ thấy qua tầng thực nghiệm thất thứ mười, không biết phía dưới còn nhiều chuyện như vậy, nếu không… Chính là bất luận với lí do gì cũng không nên dùng người sống để làm thí nghiệm!”

“Ngươi là đệ tử tốt, mỗi người đều biết! Ta tin ngươi cũng không cho phép tiếp tục tiến hành thực nghiệm tà ác đó!” – Severos cười cười, tiếp tục nói – “Nhưng lúc sửa lại phế khu, công nhân đào móc tầng thứ mười chín phát hiện một vài vật rất thú vị… như là có phòng ngủ và võng đưa của hài nhi, mặt trên còn có dụng phẩm của trẻ con, điều này cho thấy trong thực nghiệm thất của Dyland có một hài tử.”

Đáng chết, Bác Bì hỗn đản! Ngươi sao lại làm việc như vậy? Đốt lửa mà không thiêu hủy tầng mười chín, thiêu hủy sàng của trẻ con trên vách thạch ngọc sao?

Trong lòng Liễu Bích khẩn trương, Bác Bì sao lại lưu lại dấu vết?

Severos nói:
“Ta nghĩ ngươi hẳn là hiểu được ta nói cái gì? Thực nghiệm thất của Dyland bị hủy, nhưng bên trong lại lộ ra tiểu sàng không bị cháy, trong thực nghiệm thất không có thi thể trẻ con… Hết lần này tới lần khác, ngươi là trợ thủ duy nhất còn sống của Dyland, lại đột nhiên thu dưỡng một nữ nhi!”

Liễu Bích cười khổ:
“Thật sự là quá dễ để người khác liên tưởng, nhưng đạo sư… ta nguyện ý phát thệ lời thề đấu thần chứng minh ta trong sạch!”

“Tốt lắm, tốt lắm, Mercury, chúng ta đã là thầy trò, ta nên tin ngươi!” – Severos cười nói.

“Nói thật, ta hôm nay tự mình tới xem bối bối quả thật có ý thử ngươi. Nhưng sự thật chứng minh ngươi là một đứa trẻ tốt, sự trong sạch của ngươi không cần phải nghi ngờ!”

Ngươi làm sao có thể nhìn được? Ta là như vậy sao?

Mặc dù tựa hồ là “sự thật”, Liễu Bích nhìn Severos một cách cổ quái.

Severos giải thích:
“Ta tự kiểm tra dụng phẩm của trẻ con, có vài món còn lưu lại khí tức cường đại, điều này cho thấy hài tử này mặc dù tuổi không lớn nhưng nhất định có thực lực cực kỳ cường đại, thậm chí kinh nhân.”

Hắn một mặt nói, một mặt nhìn thấu qua cửa tinh thạch xem tiểu bối bối chơi đùa.

“Nó là một tiểu cô nương bình thường, hơn nữa còn rất đáng yêu, ta rất thích nó! Hơn nữa nó là do ngươi nhặt được từ bên sông, vậy, tiểu bối bối không có khả năng đến từ thực nghiệm thất của Dyland.”

Severos đã kiến thức qua Liễu Bích tại cảng Dan, bây giờ, hắn lại một lần nữa kiến thức. Bất quá, Liễu Bích cười thầm, hiểu lầm thật tốt, tiểu bối bối là hài tử bình thường… giỏi thật, nữ nhi sao lại ngụy trang được? Cũng khiến Severos không hề phát hiện sự bất thường trên người nó.

Liễu Bích hỏi:
“Vậy đạo sư, người tìm kiếm đứa nhỏ kia sao? Người định xử lý như thế nào?”

Severos hừ lạnh, nói:
“Hài tử kia mặc dù tuổi không lớn nhưng hắn là ác ma được sáng tạo từ thực nghiệm thất của Dyland. Phải giết chết! Ta không thể cho phép một ma đầu từ Huyền vũ Đảo thoát ra ngoài, đây đúng là vũ nhục lớn nhất của học viện.”

Rắm thối mà, lão già này quá ngoan cố, tại sao ngay cả đứa nhỏ cũng muốn giết? Liễu Bích trong lòng cảm thấy bất mãn, đồng thời lại cảm thấy may mắn vì đã tránh thoát khỏi một kiếp nạn.

“Tốt lắm, chuyện của bối bối cứ như vậy. Sau này nàng chính là cháu gái của ta!” – Lão nhân gia nở nụ cười hiền lành. Lại nói – “Bất quá Mercury, gần đây ngươi phải coi chừng một chút, bởi vì lúc phát hiện giường trẻ con trong mật thất có rất nhiều người, tin tức này dám chắc đã truyền ra ngoài. Như vậy mặc dù ta hiểu được ngươi trong sạch nhưng khó bảo toàn đối với “người có ý”, đối với ngươi sẽ bất lợi! Người Cá giám thị Peneloperos chính là minh chứng tốt nhất.

“Đa tạ đạo sư nhắc nhở, ta sẽ cẩn thận!”

Severos gật đầu:
“Bất quá ngươi cũng không cần quá lo lắng, bây giờ ngươi là đệ tử thân truyền của ta, còn có cháu gái yêu của ta, bất luận kẻ nào muốn thương tổn đến ngươi trước tiên cũng phải lo đến thực lực của ta. Này, ngươi cứ tiếp tục cuộc sống bình thường, gặp người khác nói gì thì nói cho ta là được!”

Liễu Bích lại cảm tạ.

“Tốt lắm. Ta đi trước, ba tháng sau Huyền vũ Đảo sẽ có một lần thịnh hội đấu thần tụ hội, gần đây ta rất đau đầu!” – Severos cười ha hả rời đi.

Chờ hắn đi xa Liễu Bích mới lau mồ hôi lạnh trên đầu, hô lớn:
“James, ôm tiểu thư tới đây!”

Tiểu bối bối ngặm vú giả về tới trong lòng Liễu Bích, cười xấu hắc hắc:
“Mụ mụ, bối bối cái lỗ tai dụng tốt đều nghe được hết! Bối bối biết phải làm như thế nào!”

“Ừ, bối bối ngoan!”

Liễu Bích nhìn hình dáng tinh quái của nữ nhi, trong lòng lại cười rộ. Tiểu nha đầu này thật sự cổ quái, có đôi khi tinh minh khiến mình không nắm được nó, có đôi khi lại ngây thơ khờ khạo như một tiểu hài tử không hiểu thế sự.

Nói thế nào đây, Liễu Bích suy nghĩ một chút, cấp cho tiểu bối bối một khái niệm chính xác – nàng có trí tuệ cực cao cùng năng lực thần bí khó lường, nhưng bởi vì do thực nghiệm của Dyland mà trí nhớ của tiểu nữu kia cùng năng lực đã bị ảnh hưởng, cho nên mới có biểu hiện không bình thường như vậy.

Trong lúc này James đột nhiên “giựt mình” quỳ xuống, ai oán nói:
“Chủ nhân, James có tội, James không có phát hiện ra Người Cá đáng chết. Mùi của bọn họ cùng cá quá giống nhau!”

“Tốt lắm, chuyện này ta không trách ngươi!” – Liễu Bích để James đứng lên, cười nói – “Trước kia ngươi là một Băng Tuyết tộc nên ta không thể tín nhiệm ngươi, bất quá bây giờ ngươi có ý niệm thần giao, có thể giúp ta làm nhiều chuyện. Bây giờ ta giao cho ngươi một nhiệm vụ.”

“Chủ nhân xin ngài cứ nói!”

James mừng rỡ chờ mong, chính mình rốt cục cũng thu được sự tín nhiệm của chủ nhân. Quá mỹ diệu! Với thiên tính của Băng Tuyết tộc khiến hắn bỏ thêm một câu:

“Nhiệm vụ này nguy hiểm không? Ách, ý ta muốn nói là với thực lực của James không tốt, sợ chậm trễ chuyện của ngài…”

“Được, ngươi không thể hoàn thành nhiệm vụ ta cũng sẽ không giao cho ngươi. Nhiệm vụ này đối với ngươi rất đơn giản, chính là đi chung quanh tuyên dương ta, nói bối bối đã trải qua kiểm tra của Severos miện hạ, được chứng minh là một tiểu hài tử bình thường. Đại khái chính là ý này, cụ thể làm sao thì bằng trí tuệ của ngươi hẳn là nghĩ ra.”

James hưng phấn đi chấp hành nhiệm vụ. Trong lòng Liễu Bích thầm nghĩ, biện pháp này không có tác dụng lớn nhưng có thể giảm bớt người “có ý kiến” chú ý tới mình một trình độ nhất định.

“Chờ một chút, ngươi đừng vội đi!” – Liễu Bích đi qua vỗ đầu James.

“Từ sau khi ngươi theo ta, làm việc nói chuyện đều khiến ta vô cùng hài lòng, bây giờ lòng trung thành của ngươi đã có sự bảo chứng, vậy ta cũng không thể đối xử tồi với ngươi. Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là quản gia của ta!”

“Tiểu thư, tiểu thư làm cho ta thật sự muốn ca ngợi người!”

James ngoác cái miệng rộng nở nụ cười, mặt trắng như tuyết lộ ra một mảnh hồng hưng phấn. Mặc dù trước kia hắn vẫn làm công tác quản gia nhưng là với cái thân phận gọi là vô sỉ nhất, đê tiện nhất. Bây giờ tốt lắm, công tác đã là chính thức rồi!

“A, chủ nhân của ngươi là đại phú hào sao có thể đối xử tệ với quản gia của mình được chứ. Đi tới quỹ tiền ở túc xá lấy ra mười hồng pha lê, ngươi tự mình chăm sóc cho tốt, phải làm sao chỉnh chu cho thật ra dáng quản gia, đừng cho chủ nhân ngươi mất thể diện!”

“Vâng! Tiểu thư yên tâm, James tuyệt sẽ không làm người mất thể diện!” – Hắn béo tròn chạy như điên, chút là vấp ngã.

Nhìn tư thế chạy buồn cười của James, tiểu bối bối cười khanh khách không ngừng. Liễu Bích ôm nữ nhi đứng ở trên sàn thuyền nhìn ra ngoài khơi xa, trong lòng thầm tính toán chuyện chính mình.

Nàng bây giờ có ba việc chủ yếu: Đầu tiên là tìm Maya, đầu mối là bối bối cùng di sản của Dyland. Thứ hai, ông ngoại mất tích, đầu mối là Unicorn. Thứ ba, ứng phó với những người có ý đồ với bối nhi.

Chuyện thứ ba mặc dù khó nhất nhưng là gấp gáp nhất, trước mắt chỉ có mụ Ruby, chẳng biết là có thể là đầu mối chính xác không.

Được rồi, còn một việc trọng yếu là mình phải tự nghĩ ra chiến kỹ độc môn. Gần đây bằng hữu Renoa Thất minh tộc Lục Lạc với cái tuyệt kĩ “Viêm Hỏa” huyền diệu của nhóc tì… Rắm thối! Không thể để cho cái tên rắm thối đó tiếp tục.

Liễu Bích đang nghĩ. Đột nhiên, một thân ảnh từ trên trời giáng xuống, hạ xuống phía sau lưng nàng sau đó vỗ vỗ lên lưng nàng.

Liễu Bích cả kinh quay đầu nhìn lại, vóc người, tóc màu đen huyền, khuôn mặt tuấn lãng, còn có y phục cực kỳ bó sát từng thớ thịt cơ bắp – Chính xác là Shin.

“Hảo, Mercury, nghe nói ngươi gần đây phát tài, đại phát tài, ca ca tới xin chút đỉnh!” – Shin ôm lấy tiểu bối bối, rồi kiss nó một cái.

“Hum… tiểu nha đầu thật đáng yêu!”

Liễu Bích nhức đầu sờ trán:
“Sồi Chín ca ca, có nhiệm vụ thì nói đi, bối bối của ta ở đây phiền ngươi thu liễm một chút, đừng có dạy xấu nàng!”

“Gì! Ngươi còn dám nói đùa với ca ca!”

Shin lại kiss tiểu nữu kia một cái, đặt nàng trên sàn để nàng tự chơi, sau đó kéo Liễu Bích đi tới một bên, thấp giọng nói:

“Thánh giáo có một nhiệm vụ giao cho ngươi và chắc chắn ngươi sẽ thấy thú vị, chính là Unicorn.”

Liễu Bích C82

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 82

Khẩn cầu từ Robin

{}

Robin nhìn Liễu Bích đầy hy vọng.

“Ta là nữ nhi…” – Liễu Bích nói – “Ta sẽ giúp ngài lấy lại những thứ đã mất, được chưa?”

Nếu đổi lại là người khác, Liễu Bích tuyệt sẽ không để ý đến. Nhưng Robin này quả thật cổ quái, Liễu Bích nhớ đến lần trước giúp hắn tại đổ trường, sau đó ngực có chút cảm giác tê tê.

Sự thật, Liễu Bích hoàn toàn hy vọng Robin thua bạc thêm vài lần nữa và nàng sẽ giúp, kẻ này đúng là người cung cấp việc thiện mà.

Robin cuống quýt lắc đầu:
“Vài ngày trước Marvel đại lão đầu chẳng biết có chuyện gì đã đóng cửa sòng bạc, ta muốn lấy lại tiền cũng không được nữa” – Hắn nắm chặt lấy tay Liễu Bích, rung cánh tay cầu khẩn – “Ta bây giờ không thể tìm được Marvel và Gary nữa, Mercury, hãy cho ta ở đây vài ngày đi.”

“Ngài không còn chỗ nào nữa sao? Ta quả thật là không thể cho ngài ở lại đây.”

Robin bối rối nhìn Liễu Bích, cười nói:
“Không ai nguyện ý lưu ta cả… không ai hiểu tình yêu nghệ thuật của ta cả.”

Nói xong, hắn cả người chỉ độc chiếc khố đứng tại cửa, ngửa mặt lên nói lớn:
“Chuyện là như thế, Mercury học trò, ngươi trả lời đi!”

“Ây da, giáo sư, ta giúp ngươi thuê một gian túc xá là được chứ gì.”

Đối với vị giáo sư thần kinh này Liễu Bích thực sự dở khóc dở cười, nhưng Robin quả thật không thể giữ bên người, dù sao gần đây vấn đề của nàng đã quá nhiều.

Nàng từ trên người xuất ra một hồng xu đưa cho Robin, nói:
“Để ta bảo James đưa cho ngài vài món quần áo, sau đó ngài tìm chỗ nào thích hợp để ở nhé.”

Robin cảm kích rơi nước mắt, hết sức cuống quýt cảm tạ, lại vừa nhìn chằm chằm vào lễ vật mà Liễu Bích mang theo, hỏi:
“Thân ái Mercury đồng học, ngươi muốn bái phỏng ai vậy?”

Liễu Bích tâm niệm khẽ động, vội nói:
“Đúng vậy, ta muốn đi gặp sư phụ bằng hữu của ta là Sophie. Giáo sư, ngài có biết người đó không?”

“Sophie? Ta không quen con điên đó, có điều lão thầy bói bạn ta có gieo cho gã vài quẻ, bọn họ có quan hệ không tồi.” – Robin thuận tay mở nắp quà hé nhìn lễ vật, hắn nở nụ cười – “Hắc, người nào chuẩn bị lễ vật này đấy? Đoán đúng thứ Sophie thích rồi đấy.”

Sophie và Hoen rất thân nhau, Robin cùng Hoen càng là đôi bạn tốt, Liễu Bích trong ngực đánh thum một tiếng, vừa rồi hắn khinh thường Robin quá, ngưu tầm ngưu mã tầm mã, nói không chừng Robin cũng là một cao nhân!

Nghĩ đến đây, Liễu Bích hiểu được kim tệ kia quả là một món đầu tư lớn.

“Thật Không? Sophie tiên sinh thích lễ vật này à? Thật tốt quá giáo sư, mời ngài đi trước James sẽ chuẩn bị quần áo cho người, ta có việc phải đi bây giờ.”

Liễu Bích trở lại trong phòng để tẩy những vệt sáng bị dính trên trường bào, thay đổi y phục thành pháp bào của pháp sĩ tiêu chuẩn, lúc nàng đi ra thì thấy Robin đang đứng ở trong sân dùng nước tẩy rửa các vệt màu trên người.

Nhìn Liễu Bích thay trường bào, Robin lắc đầu nói:
“Nữ nhân như ngươi thật không có điểm hấp dẫn nào, ngươi còn cần đặc điểm nữa thì mới giống với bằng hữu của ta.”

Nói xong, hắn đi đến rồi dùng đôi tay bẩn tại cặp đùi Liễu Bích vẽ quệt vài đường:
“Đấy, như vậy nhìn thuận mắt hơn.”

Liễu Bích cúi đầu nhìn, đồ án Robin vừa vẽ ở cặp đùi nàng trông hết sức cổ quái, giống như là cái lưỡi lam dùng để rọc túi ở kiếp trước, bất quá cái vật này có hai mũi nên với Liễu Bích trông vừa lạ, vừa quen.

Bất quá nhìn lại Robin quả nhiên là một nghệ thuật gia, hắn khắc đồ án ở dưới chân trường bào khiến pháp bào màu tử tím càng bí ẩn huyền diệu, nhưng cũng không thấy có gì gượng ép ở đó.

“Ôi, cảm tạ Robin giáo sư chỉ điểm, trang phục trông đã thuận mắt hơn, vậy ngài cứ tiếp tục đi, ta xin đi trước.”

Sophie ở tại phía nam Huyền Vũ Đảo,gần đó hàn tháp, cũng là nơi cửa sông Hắc Bạch Pha.

Liễu Bích dọc theo bờ sông về phía nam, núi sông có nhiều chỗ cấm nhưng cũng phải tránh vài nơi bí mật của học viện, đến trưa nàng mới đến hàn đàm. Đi lại gian nan thế này làm nàng rất hâm mộ các vị đấu thần, pháp thần có thể bay, cũng như có thánh thú dùng chuyên chở.

Xào xào!

Cạnh bích đàm có một thác nước không ngừng chảy đem lại âm thanh quái dị, Liễu Bích đi đến gần. Đã nhiều ngày không nhìn thấy Tio, lúc này nàng ta đang mặc một chiếc áo mỏng không ngừng đánh quyền vào một tảng đá màu rêu lớn, nhìn mỗi động tác của nàng, cặp ngực đồ sộ cứ lúc lắc liên tiếp, tảng đá này cũng phát ra các tia sáng kỳ dị, hiển nhiên đã bị Sophie cống nạp thêm nhiều phép màu trong đó.

Cách Tio không xa, Sophie đang nhắm mắt, nằm phơi nắng trên cỏ.

“Hắc, tiểu thư đến xem ta à?” – Tio bỏ tảng đá chạy đến.

Liễu Bích cảm thấy trong lòng ấm áp, vô luận là nàng thừa kế tình cảm của Mercury hay không đều cảm thấy Tio vô cùng thân thiết, như thể tỷ muội ruột thịt.

Vừa chạy nàng ta vừa khóc rống lên:
“Tiểu thư, tưởng người quên mất Tio rồi!”

Tâm trạng Liễu Bích máy động, cũng có chút tiếc hận, đứa nhỏ này cái gì cũng tốt chỉ là đầu óc có chút ngu ngốc, đã mười sáu tuổi mà chỉ như đứa bé ba bốn tuổi.

Trong lòng đang nghĩ như vậy, Sophie đã quát lên chào hỏi nàng ấy lạnh lùng:
“Bài học hôm nay đã xong chưa? Quay lại đấm tảng đá mau!”

Tio hoảng sợ lùi bước, Liễu Bích vội đưa tay lên, cười nói:
“Sophie tiên sinh, ta là Mercury…”

“Đi đi, ta không có hứng thú nhìn thấy ngươi.”

Liễu Bích gõ vào cái hộp trên tay, không tỏ ra hoảng sợ mà tiếp tục cười nói:
“Đệ tử mang theo lễ vật nhỏ, là một bộ cờ đấu thú, không biết ngài có hứng thú không?”

“Đấu thú kỳ?”

Sophie đang nằm ở bờ cỏ đột nhiên mở mắt, phất tay nóng nảy nói:
“Vậy ngươi với Tio nói chuyện với nhau đi, sau này đừng nói là ta không có nhân tình, không có việc gì thì đừng quấy rầy chúng ta! Chờ khi ngươi tốt nghiệp ta đưa ngươi một võ thần tuỳ tùng là được.”

Liễu Bích trong lòng thầm khen, Băng Tuyết Tộc so với con người làm việc tinh tế hơn nhiều, chẳng biết làm sao mà hắn lại nghĩ ra lễ vật cổ quái như vậy, dĩ nhiên đã làm Sophie hứng thú.

Hàn huyên với Tio một lúc, Liễu Bích mang thịt nướng ra cho nàng ta ăn, rồi đi đến trước mặt Sophie:
“Miện hạ tôn quý, ta còn có một điều muốn thỉnh cầu với ngài.”

“Đi đi, có nghe không?” – Sophie phát điên kêu to.

Sau đó mụ nhảy lên chụp lấy kỳ thú trong tay Liễu Bích rồi chỉ vào Liễu Bích lạnh lùng nói:
“Tiểu nữu, ngươi tin không, lão nương ném ngươi xuống tắm bây giờ!”

“Xin ngài đừng nổi nóng.”

Liễu Bích khẩn trương, nàng đến đây hôm nay là có mục đích, tuyệt không thể đi như vậy. Hoàn hảo là trên đường nàng đã nghĩ đến đối sách với kẻ điên này:
“Tiên sinh, ta có thể rời đi, nhưng có điều ta đang mang đến luật chơi không giống với các bộ khác… ngài…”

“Luật mới à? Lão nương không hứng thú! Lão nương thích luật cũ hơn.”

Sophie đã muốn đuổi Liễu Bích đi, đúng lúc này mắt hắn liếc đến đùi trái của Liễu Bích (LB của chúng ta mặc jíp ấy mà :” > có mấy chàng kia ở đây chắc xịt máu cam mất , hắc hắc ), dừng lại tại cặp thiết câu kia rồi nhanh chóng xoay người lại nằm xuống bờ cỏ:
“Hôm nay ta thật là đang rất hưng phấn.”

Liễu Bích C30

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 30

Điểm tối đa

*(~~~)*

 

Cuối cùng kết quả điều tra đã rõ ràng, chứng cứ đầy đủ, là tùy tùng của Kat cho ả ăn thức ăn không sạch sẽ khiến ả ngã ngay trong trận đấu. Còn Liễu Bích và Tio cơ bản không hề rời khỏi trướng bồng, có mấy vị giáo sĩ canh đêm làm chứng.

Dựa vào uy tín chí cao vô thượng của thánh giáo, các thí sinh dễ dàng tin tưởng bản báo cáo điều tra.

Hơn nữa trong thực tế, đấu khí cấp hai còn chưa có tác dụng bách bệnh bất xâm, võ đấu sĩ xuất hiện việc ngộ độc cũng chẳng phải chưa từng có.

Đương nhiên, cũng có người không tin như phụ thân của Kat, Kalentine bản thân là một trong những vị chủ khảo, nhưng khi hắn muốn lật lại hồ sơ vụ án thì Poder trừng mắt:
“Kalentine, ngươi nghi ngờ uy tín của thánh giáo ư?”

Bộ luật đại thần ngoan ngoãn ngậm miệng, chức chủ khảo này cũng chẳng có quyền gì, trong lúc khảo thí thì giúp đỡ thánh giáo, còn những sự việc khác không thể quyết.

Đáng thương là con mụ Kat, vừa mới vòng đầu đã gặp tai ương, hơn nữa do ả trúng độc hơi nặng nên đành rút lui, chờ năm sau thi lại.

Liễu Bích thành công vào vòng hai.

Trận đấu thứ hai tiến hành vào hôm sau, đối thủ của nàng là ai cũng không quan trọng, Liễu Bích cũng chẳng nhớ tên đối thủ, bởi vì tên tiểu tử đó đã bị thánh giáo mua rồi, sẽ tự động nhận thua.

Hắn từng bộc bạch rằng:
“Ta là người tu luyện đấu khí hệ hỏa, M.Jeans là tín ngưỡng của ta, ta tuyệt đối không đối đầu với hậu duệ của ngài.”

Vòng thứ ba, đối thủ của Liễu Bích trong lượt đấu trước bị đánh thành tàn phế, chống nạng lết lên lôi đài, Mercury tiểu thư không hề khách khí, chạy lại giựt cái nạng của đối thủ, sau đó thắng trận.

Vòng thứ tư, đối thủ là một tên nam nhân hơi có vấn đề ở thành St. Lubin, sau khi Liễu Bích cười với gả, gả liền nhảy xuống khỏi lôi đài thét lớn:
“Mercury cười với ta rồi, trời ạ, dung phẩm của ta có thể ngang ngửa với điện hạ Raven.”

Nhìn phía sau gả ta, Liễu Bích buồn bã không thốt nên lời, tuy đó là trò mà Poder an bài, nhưng hình như… ảo quá thì phải?

Còn may, sau đó Liễu Bích cũng nghe được là tên điên đó bình thường ở nhà cũng thế, nổi tiếng lâu rồi. Vì thế các thí sinh biết gả ta không hề có dị nghị với việc Liễu Bích vượt ải.

Vòng thứ sáu, đối thủ nhà có đám giỗ, lập tức rút lui, Liễu Bích vượt qua.

Vòng thứ tám, vòng này là Liễu Bích được miễn vì không có đối thủ.

Đến vòng thứ mười bốn, Liễu Bích trúng độc rồi, nguyên nhân là do Tio cho nàng ăn đồ ăn không vệ sinh, nhưng nàng cũng không thảm như Kat, sau khi tổ này đấu xong hết cũng đã khỏi.

Lần trúng độc này là Liễu Bích bố trí, dù gì nàng cũng có danh tiếng phế vật, nếu như đạt được hạng nhất, sợ là các thí sinh đều phản đối. Hơn nữa qua liên tục mấy vòng đấu cũng khoa trương lắm rồi, nếu dùng loại thủ đoạn này cho Liễu Bích lên hạng nhất… kẻ có đầu óc tuyệt đối không làm việc này.

Cuối cùng, đứng đầu tổ này là Thất minh tộc – Lục Lạc, khảo thí tiến hành tới ngày thứ mười, hắn và những người đứng đầu mười chín tổ khác tranh chức quán quân, không may bị thua. Người đánh bại hắn là nhị ca của Liễu Bích, Carlos.

Ngày tiếp theo, tất cả thí sinh lại tụ tập trước quảng trường St. Hoen, trường cung Couz, nghe giám khảo đọc điểm, và những người được chọn vào đại giáo đường St. Lubin.

So với lúc trước, số lượng thí sinh ít đi mấy trăm người, hơn nữa đa số đều bị thương nặng.

Số còn lại khoảng hơn ba nghìn người, đứng dày đặc trên quảng trường St. Hoen.

Liễu Bích được Tio ẵm, chăm chú tìm cho được đại ca, lau mồ hôi trên trán hỏi:
“Đại ca, lần này ngươi có cố ý thua mỹ nữ không?”

“Ồ, muội muội đáng thương của ta, ngươi chưa chết, đúng là hay quá rồi!” – Toya ôm Liễu Bích, hỏi – “Xem ra ngươi nhận thua rồi, đừng có sợ, về nhà ta giúp ngươi chống đỡ sự tức giận của cha.”

Liễu Bích cười.

Toya lại nói:
“Ài, đúng là tiếc, ta không gặp mỹ nữ, toàn là đàn ông, hắc hắc, thế nên ta không hạ thủ lưu tình, ta đứng thứ hai tổ sáu.” – Nói xong, hắn lo lắng – “Nhưng mà năm nay thi văn khó, sợ là thụt lùi.”

“Khó lắm à?” – Liễu Bích không thấy thế.

“Sao lại không khó? Trong phòng thi của ta, hơn hai chục người chưa làm hết. Lại nói đề bài, nó tự nhiên lại hỏi năm trăm năm trước giáo hoàng Zero kế vị lúc nào, tùy tùng là ai? Mẹ nó, sao không hỏi quần nhỏ của giáo hoàng màu gì luôn cho rồi?”

Lúc đó, cửa cung Couz mở ra, Kalentine nghiêm mặt bước ra, tay giơ lên một quyển sách.

“Phát thành tích rồi, thôi không nói nữa.” – Toya khẩn trương nhìn Kalentine.

Lúc Toya nghe thấy mình được bẩy mươi lăm điểm, hào hứng hét lớn:
“Được rồi, ta nhất định qua rồi.” – Hắn bế Liễu Bích, không ngừng chạy đông chạy tây phát tiết cảm xúc.

“Mercury St.M.Jeans Mikael, một trăm điểm.”

Ồ!

Toya quá kinh ngạc, không cẩn thận thả Liễu Bích ngã xuống đất:
“Tổ tiên à, Muội nhi, ngươi… không ngờ ngươi lại được điểm tối đa.”

Liễu Bích ngây thơ đứng bật dậy, phủi bụi trên người, nói:
“Chẳng có cách nào, đề thi dễ quá.”

Đúng thế, đề thi toàn bộ đều có đáp án, nhớ được là xong, trí nhớ của Liễu Bích hiện tại phi thường cực đại.

Toya ngây người nhìn nàng, lúc Kalentine báo Carlos chín mươi điểm cũng không thấy lạ nữa.

“Đại ca, bình tĩnh, muội muội ta kiến nghị ngươi nên bình tĩnh, vì ngươi sẽ còn kinh ngạc nữa.” – Liễu Bích nói.

“Vì sao?”

“Ừm, ta thi Võ Pháp qua được mười vòng, tuy đều là thắng không dùng võ, nhưng cộng vào cũng được bốn mươi hai điểm, thêm vào thi văn được điểm tuyệt đối, và giáo phụ ban phúc, ta… à, chắc là một trăm bảy mươi hai điểm.” – Nàng đưa vận may của mình nói một lượt, cuối cùng cười – “Tới vòng mười, ta không tin vận may còn tiếp tục, vì thế giả bệnh rút lui.”

“Ai!” – Toya thở dài một hơi – “Muội nhi, ngươi chắc là người đầu tiên trong lịch sử không có đấu khí, nhưng lại được vào Học Viện Đấu Pháp.”

“Không phải còn một vòng cuối cùng sao? Bên trong đại giáo đường thành St. Lubin còn có lần thi cuối, ta cũng chưa chắc đã đủ điểm.”

“Vòng cuối cùng không kiểm tra vũ lực, vòng đó chủ yếu kiểm tra phẩm hạnh, muội muội a, đại ca lưu manh của ngươi còn tin chắc sẽ qua, ngươi sợ cái gì?”

Không ngoài dự đoán, ba huynh đệ gia tộc St. Mikael đều vào đại giáo đường thành St. Lubin.

Các thí sinh khác tiến hành kiểm tra như thế nào Liễu Bích không rõ, lúc nàng tiến vào một căn phòng nhỏ, bên trong có mười giáo sĩ, còn có hai võ sĩ mặc giáp nặng, Poder cũng ở đó.

Bọn họ ngồi quanh một cái bàn tròn, nhàn nhã nói chuyện.

Poder gọi Liễu Bích vào ngồi rồi nói:
“Các vị, đây là cô bé được vị bằng hữu thần bí bảo hộ, trừ không thể tu luyện đấu khí, tất các các thứ khác đều hoàn hảo.”

“Không tồi. Da trắng thật, nhìn cũng có vẻ mịn màng.” – Một vị râu dê ngồi cạnh Poder đánh giá Liễu Bích.

Poder giới thiệu:
“Đây là đấu sư Spartzow tới từ giáo đình, là đầu mục trong thập quan tứ thánh dưới trướng của giáo hoàng, chức quyền ngang bằng với ta.”

Vậy là chó săn của giáo hoàng rồi, Liễu Bích nghĩ:
“Đấu sư Spartzow tôn kính, rất vinh dự được gặp ngài.”

“Ừm, nàng đừng khách khí.” – Tính khí của Spartzow giống như dung mạo hắn, rất hào sảng và cứng cỏi – “Mercury, ta có một chuyện nói với ngươi đó.”

Liễu Bích vội vàng, thánh giáo không tiếc lực giúp nàng, cho nàng rất nhiều lợi, đã đến lúc đền đáp rồi đây.

Liễu Bích C29

Liễu Bích là ta chính ta !

Chương 29

Trúng độc thật sao?

*(.o.)*

 

Đấu võ bắt đầu rồi.

Lôi đài của tổ mười ba được bố trí trong một sân rộng ở góc đông nam cung Couz, ba trăm hai mươi thí sinh tổ này đều tụ tập xung quanh lôi đài, lắng nghe giám khảo trên lôi đài thông báo.

“…Thứ nhất, nghe thấy tên mình, thí sinh lập tức thượng đài, ba lần gọi không lên sẽ bị loại bỏ… Thứ hai mươi chín, trong lúc đấu võ ngoại trừ thắng thua, giám khảo còn xem xét sự biểu hiện tiềm lực của thí sinh, dù cho thí sinh bị thua, nhưng biểu hiện tiềm lực và pháp khí thỏa mãn giám khảo, thì vẫn còn có cơ hội…”

Liễu Bích đối với mấy điều này không có hứng thú, nàng ngồi dựa vào tường gần đó, nói chuyện với tên bằng hữu Lục Lạc , thất Minh tộc.

“Hắc, Lục Lạc, ngươi được số một, vậy là ta được xem ngươi biểu diễn trước rồi.” – Liễu Bích cười.

Ánh mắt Lục Lạc tràn đầy cảm kích, bởi vì Liễu Bích ngồi nói chuyện cùng nàng, đối với Thất minh tộc mà nói, đó là sự tôn trọng cực lớn, hơn nữa đối phương còn là một vị hậu duệ thần.

Tổng cộng ba trăm hai mươi người, chia làm nhiều cặp đấu, vậy khảo thí chỉ có mười hai vòng, hơn nữa vòng chín, trong hai mươi lăm người được chọn thì chỉ có 1 người sẽ được may mắn miễn đánh.

Lúc đó, ở một phía cung Couz đột nhiên lóe lên ánh lửa, ngay sau đó, bầu trời bừng lên những tia lửa đỏ, dưới bầu trời xanh như ngọc thật bắt mắt.

Lục Lạc lắc lắc đầu, buồn bã nói:
“Xích diễm thánh hoả thuật. Ây da, có vậy là tên chịu đòn chết là cái chắc.”

Giám thị tuyên bố đến quy tắc cuối cùng:
“Thứ hai mươi sáu, khảo thí không kể sống chết, hai bên dùng toàn lực. Bắt đầu đi!”

Lôi đài cao hai mét, chu vi ba mươi haimét, hình vuông được xây bằng đá đen, bốn góc có bốn vị giáo sĩ mặc trường bào tế tự đang ngồi, bọn họ vừa là giám khảo vừa đề phòng xẩy ra biến loạn.

Cặp đấu đầu tiên là Lục Lạc và một võ đấu sĩ bán nhân. (nửa người nửa loài khác)

Thánh khí của Lục Lạc là một chiếc cung màu vàng, ở trên còn còn có 1 thanh dao nhỏ, nhìn màu sắc từ ánh sáng phát ra của Lục Lạc cho thấy nàng hiện là pháp sĩ cấp ba, Lục y pháp sư, đối thủ của nàng chỉ là một vị thanh y võ đấu sĩ cấp một, cỡ như kẻ đã bị lột da, Ryo.

Vị côn đồ này thực lực không đủ, nhưng khẩu khí không nhỏ, hắn chỉa thánh khí là một con dao nhỏ về phía Lục Lạc, từ đó biến thành một cây trường kiếm dài, thét lớn:
“Lục Lạc, nhận thua đi, Thất minh tộc các ngươi đầu óc ngu xuẩn, dù ngươi đánh bại ta cũng không thể qua được môn Văn Luật.”

Đôi mắt to của Lục Lạc biến thành màu hồng, nước da đen xì hiện ra màu chàm, đó là dấu hiệu phẫn nộ của Thất minh tộc.

Nàng không trả lời, đưa xạ tiện lên hét một tiếng “Viêm”.

dung nham từ đâu biến ra rất nhiều đỏ kịch cả góc lôi đài, trong nháy mắt, cả lôi đài đều bị lửa bao trùm chỉ chừa lại chỗ của bốn vị giám khảo.

Tay võ đấu sĩ kia không có chỗ đặt chân, hắn cố vận pháp khí hộ thể, hai tay nắm kiếm chém vào đầu Lục Lạc.

Lục Lạc nhếch mép cười, da đen răng trắng càng nổi bật. Tiếp đó, một luồng lửa phún ra từ trên đầu hắn bắn vào ngực tên kia.

Ầm, võ sĩ ngã xuống đất, trong nháy mắt ngọn lửa trên lôi đài đã nuốt chửng hắn.

Tio đứng dưới đài chen miệng:
“Tiểu thư, ta ngửi thấy mùi thịt heo khét.”

Liễu Bích đặt hai tay lên vai nói:
“Kẻ đáng thương, không ngờ lại dám khiêu khích sự tự tôn của Thất minh tộc.”

Lục Lạc thu hồi lửa đỏ, giơ tay lên cao, cười nham nhở theo kiểu Thất minh tộc.

“Lục Lạc thắng lợi!”

Một vị giám khảo đứng dậy tuyên bố:
“Trận này, Lục Lạc được đủ mười điểm, được vào vòng hai, nhưng đối thủ của hắn đối mặt với đối thủ cao hơn hai cấp cũng không có chút sợ hãi, nghênh chiến đường hoàng, vì thế được sáu điểm, sau này có cơ hội tái chiến.”

Đây cũng là một phương pháp khiêu chiến, không kể thắng bại, chỉ cần làm những thứ mà giám khảo muốn nhìn, thì sẽ có điểm.

Khảo hạch tổng cộng mười hai vòng, chỉ có thắng từ mười trận trở lên mới có cơ hội đấu đủ mười trận, mỗi vòng đều phải đủ mười điểm, tổng cộng một trăm điểm, nếu thắng cả mười hai trận sẽ được thêm điểm môn Văn Luận.

Bị thua cũng không cần lo lắng, chỉ cần thể hiện được tiềm lực và đấu khí thì sẽ có cơ hội tái chiến, kiếm được điểm.

Cuối cùng, mỗi người đứng đầu ở ba mươi tư tổ lại đấu thêm lần nữa, như vậy, bọn họ có lần đấu thứ mười ba, cũng thêm một lần kiếm điểm đạt đến một trăm điểm.

Đấu võ vẫn tiếp tục, người bị thương được đưa đi, Lục Lạc bước tới cạnh Liễu Bích không ngừng mắng chửi kẻ vừa bị hắn biến thành thịt nướng.

“Số sáu mươi ba Mercury, số chín Kat thượng đài.”

“Huynh đệ Mercury, Lục Lạc chúc ngươi may mắn.”

Tới lượt Liễu Bích rồi, nàng nhẹ nhàng bước lên lôi đài, ngược lại Kat thì phi thân lên.

Hôm nay Kat mặc một bộ giáp nặng màu xanh xám, tay cầm thánh khí rìu mới, hắn vừa thấy Liễu Bích mặc một chiếc áo choàng trắng bạch, tay không, liền cười nhạo:
“Hừ, sự sỉ nhục của gia tộc St. Mikael, ngươi tới chịu chết phải không?”

“Hôm nay ai chết còn chưa biết đâu, ồ, tiểu thư Kat thân ái, chẳng lẽ ngươi không biết cười là gì à? Ai lại để mấy trăm thí sinh và giám khảo thấy khuôn mặt nhăn nhó của ngươi?”

“Ngươi đừng vội đắc ý, hừ!” – Kat chỉ tay vào Liễu Bích rồi nói oang oang – “Chư vị, đây là sự sỉ nhục của gia tộc St. Mikael, là thứ trời sinh phế vật không thể tu luyện đấu khí. Làm đối thủ của hắn là sự sỉ nhục của ta.”

“Kat!”
Một vị giám khảo đứng dậy, hét:
“Luật của thánh giáo không có quy định, không có đấu khí không được tham gia khảo thí, ngược lại quy định hậu duệ phong hiệu đấu thần phải tham gia ít nhất một lần, Mercury đang làm chức trách của nàng, xin ngươi tôn trọng đối thủ. Được rồi, bắt đầu đi.”

Lệnh vừa xong, Kat vung chiến phủ xông tới Liễu Bích.

Liễu Bích lạnh lùng nhìn ả, tay trái sờ lên tai trái, sờ giọt nước bên trong hoa tai, thầm nhủ, nếu kế sách của Poder có vấn đề, thì phải dựa vào hoa tai này cứu mạng rồi.

Nếu như hoa tai không được, hôm nay nói không chừng phải cho Kat thấy Bách Sắc Thần Công mà Thái Ất Kim Tinh, Tam Thanh thần Thông, mà Lý Na Tra khen ngợi.

Hai mươi bước, mười năm bước, mười bước…

Kat càng lúc càng tới gần.

Nhưng khi ả còn cách Liễu Bích năm bước, đột nhiên chân mềm nhũn ra, “Bộp” một tiếng ngã ngay trước mặt Liễu Bích.

“Ai da, tiểu thư Kat, ngươi làm sao thế?” – Liễu Bích ra vẻ quan tâm cúi xuống kiểm tra hơi thở của Kat, chỉ thấy khoé miệng ả sùi bọt trắng, mặt tái mét, hay tay ôm bụng co giật.

Giống như cá mắc cạn.

Liễu Bích tát mặt ả hai cái, không thấy phản ứng, bèn hướng về mấy vị giám khảo nói:
“Các vị giám khảo tôn kính, các vị mau tới đây xem, Kat hình như không ổn rồi.”

Các giám thị kiểm tra Kat, rồi tuyên bố:
“Kat ăn đồ ăn không sạch sẽ, bị ngộ độc thực phẩm rồi.”

“Căn cứ luật của thánh giáo, trận này, Kat không điểm, Mercury thắng, nhưng nàng thắng không bằng gì cả, chỉ được sáu điểm.”

Phán thế này rất xác đáng, các thí sinh đều không có dị nghị, giám khảo lại nói:
“Vì đề phòng Mercury dở trò trước đó, khảo thí tạm dừng, xin hai vị thí sinh và tùy tùng lập tức thượng đài, phối hợp với thánh giáo điều tra. Tất cả thí sinh tổ này ở đây làm chứng.”

Tio thật thà lên đài, tùy tùng của Kat cũng lên.

Điều tra đi, Kat đúng thật là trúng độc rồi, nhưng mà là giáo phụ Poder hạ độc, nhân viên kiểm tra lại là người của thánh giáo, nếu mà lộ ra chân tướng sự thật, Liễu Bích và Poder coi như xong.

Khảo thí, đáng sợ nhất là giám khảo và thí sinh hợp tác giở trò.

Liễu Bích C19

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 19

Ba Lần Tặng Quà

*(.o.)*

 

“Mercury, mặc dù ngươi là một đứa trẻ thông minh nhưng ta không nghĩ đến việcc sử dụng ngôn ngữ tiêu cực  để nói chuyện với ngươi, ây da…”

Poder ra hiệu cho Liễu Bích ngồi cạnh mình, trông ông như một vị trưởng bối thân thiết đang trò chuyện với đứa cháu nhỏ của mình:
“Ngươi là hậu duệ của phong hiệu đấu thần có quan hệ tốt với giáo thần, vì thế vị đấu thần đứng sau ngươi chắc chắn cũng là một người bạn của thần thánh giáo. Do đó, ta tha thứ cho tất cả những hành động của vị đấu thần đó và sẽ giúp ngươi giữ kín mọi chuyện.”

Cuối cùng, trái tim Liễu Bích cũng bình thường trở lại: “Poder vừa rồi có vẻ không hề nói dối, thánh giáo có thể che dấu cho vị đấu thần sau lưng ta việc sát hại một vị trọng thần của đế quốc, vậy có thể thấy ta đối với thần thánh giáo có giá trị phi thường tốt, vì vậy thần giáo mới chống lưng cho ta.”

“Cha tôn kính, mặc dù hiện tại con chưa từng gặp qua vị đấu thần bí ẩn kia nhưng khi nào thấy ngài, con sẽ nhắc đến ý tốt của thánh giáo thần thánh.”

“Ngươi quả là một đứa trẻ thông minh!” – Poder đứng lên, đi ra cửa, cười nói – “Ngày mai thần thánh giáo sẽ giải trình với bệ hạ CouNavy về cái chết của quan thuế đại thần, không ai có thể nghi ngờ việc này có liên quan đến ngươi. Vị đấu thần bí ẩn bảo vệ ngươi rất có khả năng là bạn của thần thánh giáo chúng ta, cho nên sự việc hắn ăn trộm thánh khí của Kat cũng sẽ trở thành bí mật.”

Việc rạng sáng ngày Thần An Ryo định mưu sát Liễu Bích được thần thánh giáo xử lý nên việc này cũng không được lan truyền rộng rãi.

Dù sao cả nhà Ryo đều đã chết nên thần thánh giáo tùy tiện nói thế nào cũng được.

Cái này là món quà gặp mặt đầu tiên của Poder.

“Cảm tạ Cha!”
Liễu Bích khi đưa Poder đi xuống tháp lâu của nàng liền hỏi:
“Cha ta có biết gì về vị đấu thần bảo vệ ta không vây?”

“Nếu hắn biết hắn còn dám cho ngươi ở một nơi như thế này sao. Sự việc này là một bí mật lớn được thần thánh giáo đài giữ kín.”

Poder xoa trán Liễu Bích, cười nói:
“Đứa trẻ lương thiện, có lẽ ngươi còn chưa biết thực lực của thần thánh giáo, việc thần thánh giáo muốn giữ kín thì không ai có thể biết cả!”

Liễu Bích sao lại không hiểu, quyền lực của thần thánh giáo tại Rusiten đại lục không khác gì Vatican thế giới hiện đại, những tín đồ điên cuồng của chúa Jesu có thể ném một vị quốc vương lên giàn hỏa thiêu, chỉ cần một ví dụ như vậy là có thể hình dung được quyền lực của giáo hội.

Liễu Bích định bước lên trước để mở cửa bỗng Poder ngăn lại, ám‎ chỉ ông còn có chuyện muốn nói.

“Sự cao quý của thành St. Lubin, mặc dù Ryo đã chết nhưng tội nghiệt của hắn không thể biến mất được, vì vậy ta sẽ để tâm về khoản hồng xu chuộc tội của ngươi, ngươi cứ chờ vài ngày sẽ có kết quả.”

Đây là món quà gặp mặt thứ hai.

Poder mở cửa, đối với phần lễ vật thứ hai này, hắn sẽ dựa vào kết quả điều tra của chuyên gia về sức mạnh của vị đấu thần bí ẩn kia mà điều chỉnh.

Ở ngoài tòa tháp, cả gia đình Browny đang đứng chờ.

“Tôn kính giáo phụ, chẳng lẽ việc cả nhà lương thuế quan đại thần chết có liên quan đến Mercury sao?”

“Phó tổng trường, sức tưởng tượng của người quả thật rất phong phú đấy!”

Poder dùng ánh mắt thần bí nhìn Browny cười, vừa thấy Browny nhìn Mercury bằng ánh mắt lạnh lẽo thì trong lòng chợt động. Vị đấu thần kia có khả năng tại giáo đường St. Lubin giết chết Mercury thì cũng có thể giết chết chính mình, ban phát một hảo sự cho Mercury cũng giúp tăng thiện cảm của vị đấu thần đó.

Nghĩ vậy, hắn bảo Liễu Bích đứng trước mặt hắn, đặt tay lên đầu Liễu Bích nói:
“Nhân danh Poder, ta lần thứ hai chúc phúc cho Mercury Michael Jeans.”

Đây là món quà gặp mặt thứ ba.

Browny sững sờ, Carlos đứng cạnh ánh mắt cũng chứa đầy sự ghen tỵ, Rena lại cắn môi hết sức nhìn cảnh tượng trước mắt, Toya cũng hết nhìn Mercury lại nhìn giáo phụ.

Poder nói:
“Browny, ta đã hai lần chúc phúc cho đứa trẻ này, sau này ngươi nên đối xử tốt với nó. Trong tương lai ta cũng muốn thỉnh thoảng gặp đứa trẻ này.” – Nói xong lão cứ thế đi thẳng mà không giải thích với Browny một lời nào cả.

Cái này là thể hiện địa vị của giáo phụ thần thánh giáo đây, đối với phó tổng trường mà cũng không cần giải thích gì cả.

Liễu Bích chợt hiểu việc Poder chúc phúc mình chắc chắn là một hảo sự, lão đối tốt với mình như vậy chắc chắn là vì vị đấu thần chống lưng cho mình. Tuy vậy hắn cũng chả biết gì về việc đó cả.

“Thế này là thế nào?”

Sau khi Poder đi khỏi, Rena không chịu được hô lớn:
“Sự sỉ nhục của gia tộc St. Jeans dựa vào cái gì mà được giáo phụ chúc phúc đến những hai lần cơ chứ! Lạy trời mà xem…”

“Rena, ngậm miệng lại!”
Browny nhìn Liễu Bích bằng ánh mắt kỳ quái, nói:
“Mercury, ta không biết ngươi và giáo phụ nói với nhau những gì, không ngờ ngươi lại được giáo phụ chúc phúc. Toya, ngươi phụ trách việc tìm cho nó một chỗ ở mới, từ nay về sau nó cũng giống ngươi mỗi tháng được một hoàng xu.”

Nói xong Browny bỏ đi.

Carlos phẫn nộ nhìn Liễu Bích rồi cùng Rena bỏ đi.

Liễu Bích dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn lại Carlos, trong lòng cảm thấy nghi hoặc, hai lần chúc phúc có thể đem lại hiệu quả tốt vậy sao? Lúc đó, Toya ôm chầm lấy Liễu Bích, hét lên:
“A, muội muội yêu quý của ta, ngươi làm đại ca đáng thương này hâm mộ đến chết mất!”

“Đại ca, huynh cẩn thận chân tay một chút đi, không phải huynh muốn cưỡng gian cả muội chứ hả ?!” – Liễu Bích liếc mắt đẩy Toya ra, nói – “Đại ca, huynh giải thích cho ta sự chúc phúc của giáo phụ có điểm gì tốt vậy?”

“Trời ạ, Michael tổ tiên phù hộ, muội muội a, ngươi làm sao mà lại không hiểu gì về chuyện này vậy?” – Toya hai mắt kinh ngạc nhìn Liễu Bích từ đầu đến chân – “Có rất nhiều chỗ hữu dụng nhưng trước hết hãy nói đến hai tác dụng trực tiếp đã. Trước hết, nó có thể dùng để ân xá. Thứ hai, nó có dùng để tăng thêm một số điểm lớn dùng cho việc thi cử Đấu Pháp Học Viện.”

“Hai lần chúc phúc này tương đương với hai điểm tốt (một điểm tốt tương đương 10 điểm thi). Ta nếu mà có hai mươi điểm này của ngươi khẳng định là sẽ không thi trượt hai lần đâu.” – Nói xong Toya bỗng buồn bã cúi đầu thở dài, trông như đang mất mát thứ gì đó – “Có lẽ năm nay ta nên cố gắng thi vào Đấu Pháp Học Viện nếu không tổ tiên anh minh hoà quang sẽ không thể tha thứ cho ta được mất.”

Liễu Bích vẫn chưa thực sự hòa nhập được vào cuộc sống ở Rusiten đại lục nên không hiểu được lý do Toya buồn, vì thế nàng an ủi đại:
“Đại ca, chỉ là một cuộc trắc thí may rủi mà thôi, ngươi là trưởng tử của cha, là người kế thừa danh hiệu công tước, không vào được cái học viện rắm thối đó thì sao chứ!”

“học viên rắm thối?” – Toya chụp mạnh vào hai bên má Liễu Bích gào lên – “Ngươi biết cái học viện rắm thối đó được gọi là “Chiếc nôi của đấu pháp”, “Con đường tinh khiết dẫn đến đấu pháp thần “, chưa nói đến việc ngày Thần An hàng năm, thí sinh trên cả ba đại lục, trên hàng trăm quốc gia của hàng nghìn gia tộc tập trung cầu nguyện trước cửa Đấu Pháp Học Viện để cầu nguyện về việc được vào đấy học.”

Liễu Bích bối rối lắc đầu, dường như không phải nàng đang nghe về một học viện của Rusiten đại lục mà nàng đang nghe về một nơi mà kiếp trước được gọi là “đại học”.

Toya lại một lần nữa vỗ vào tay Liễu Bích:
“Muội muội thân ái, năm ngoái có một ả tốt nghiệp Đấu Pháp Học Viện với kết quả hơi kém trung bình, ngươi biết ả được đề nghị chức vụ gì không?”

“D’Etein lãnh quốc đệ tam quân đoàn phó quân đoàn trưởng, nhất chước nữ hầu tước, lại còn cưới được hoàng tử đẹp nhất D’Etein đế quốc.”

Việc này tuyệt đối không có ảnh hưởng gì tới Liễu Bích cả, Đấu Pháp Học Viện, ngay trong tên đã nói chỉ có đấu sĩ hay pháp sĩ mới được phép thi vào, nàng lại không cảm nhận được một chút lực lượng tự nhiên nào cả, không cần suy nghĩ nhiều nữa, chuyên tâm tu luyện Bách Sắc Hoa mới là chuyện trọng địa.

Nghĩ tới Bách Sắc Hoa, Liễu Bích giật mình nhớ lại vài ngày nay nàng không hề làm một việc thiện nào cả, thật là khó chịu làm sao.

Liễu Bích C18

Liễu Bích là ta chính ta

Chương 18

Leoquick gia tộc có liên quan đến ngươi

*(~~~)*

 

Nghe xong những lời này của Poder, Liễu Bích nghi hoặc đồng thời đánh giá nét mặt của cha. Công tước Browny cũng mù mờ, không thể hiểu rõ việc này.

Poder lại nói tiếp:
“Ta có thể nói chuyện một mình với Mercury được không?”

“Đương nhiên có thể, Mercury, ngươi hãy đưa giáo phụ đến phòng nghỉ của ngươi đi!” – Browny cung kính nói.

Liễu Bích đưa Poder đến tòa tiểu tháp của mình, vừa thấy nơi ở của Mercury, Poder lập tức nhíu mày:
“Công tước Browny, ngươi để nhi nữ của ngươi, sự cao quý của thành St.Lubin ở nơi thế này sao? Ta cũng nghe nói ngươi đối với Mercury không được tốt cho lắm.”

“Giáo phụ nói đúng, tôi sẽ đổi cho Mercury một căn phòng khác!” – Trước mặt giáo phụ, trong lòng Browny không còn thấy khí tức của một vị phó tổng trường, hiện tại trông ông như một đứa trẻ đứng trước mặt một người trưởng thành.

“Được rồi, tất cả mọi người hãy ở ngoài, Mercury, ngươi vào đây với ta!”

Poder đẩy lưng Liễu Bích đi đến tầng thứ ba của tòa tháp, hai người đến một cái phòng ngủ nhỏ, lúc này giáo phụ trầm ngâm nói:
“Mercury, ngươi có nhớ kỹ về quá khứ của ngươi không?”

Liễu Bích một điểm cũng không rõ mục đích của Poder nên đành cẩn thận ứng phó:
“Tôn kính giáo phụ, ngài cũng biết trước đây não của con không được tốt, sau một cơn bệnh nặng mặc dù hiểu được nhiều việc nhưng cũng có rất nhiều việc bị quên lãng, con đối với quá khứ không được rõ ràng cho lắm.”

“Ai, điều này ta cũng biết, vì vậy ta cũng không ngại nói cho ngươi biết hai sự việc trong quá khứ có liên quan đến ngươi.”

Poder ngồi trên chiếc ghế gỗ tùng cũ, hai tay đặt trên đùi, chậm rãi nói:
“Khi ngươi bảy tuổi, có một lần ngươi ra ngoài một mình đến con kênh Lucif ở ngoài thành St. Lubin, ngươi chơi đùa và nảy sinh xung đột với một số đứa trẻ khác, chậc, tin ta đi, việc này chỉ là một việc bình thường của lũ trẻ con khi chơi đùa, chúng đã ném ngươi xuống con kênh… ngươi biết cuối cùng chuyện gì xảy ra không?”

Liễu Bích ngồi trên chiếc giường hồng phấn của mình, cười nói:
“Chắc chắn là ta đã may mắn thoát chết.”

“Đúng vậy, ngươi được một người đánh cá ở hạ du cứu về nhà, vì ngươi không giải thích rõ sự tình làm công tước Browny tưởng ngươi nghịch ngợm khiến quần áo ướt hết nên đã trách phạt ngươi.”

“Người biết rõ cha con không có thiện cảm với con cho lắm.” – Liễu Bích nhún vai.

“À, ta biết, nhưng ta muốn nói với ngươi lại là chuyện khác. Ngày thứ hai, người ở cạnh con kênh Lucif phát hiện ra thi thể của mấy đứa nhỏ, bọn chúng tất cả đều bị lột da, móc mắt.”

“Sao lại có thể tàn nhẫn đến vậy, bọn chúng chỉ là lũ trẻ thôi mà.” – Liễu Bích sợ hãi kêu lên, nàng cảm thấy dường như Poder ám chỉ nguyên nhân của tất cả là do …

“Mấy đứa nhỏ tử vong bởi cách thức cổ xưa “Ma-Đa Bí Pháp” nên thần thánh giáo đã nhận điều tra vụ án này. Cuối cùng, vụ mấy đứa trẻ bị sát hại đã trở thành một đại kỳ án của thần thánh giáo.”

Con mắt tím thẵm của Poder thâm trầm nhìn chằm chằm vào Liễu Bích, có vẻ như muốn tìm ra cái gì từ người nàng. Việc thăm dò này chỉ làm Poder thất vọng bởi nhìn mặt của Liễu Bích có thể thấy nàng hoàn toàn không biết gì về việc này cả.

“Sự kiện thứ hai, khi ngươi mười hai tuổi, có một vị huân tước kỳ thị ngươi là… xin lỗi, để thuật lại sự việc một cách trung thực, cho phép ta sử dụng một số từ ngữ khiếm nhã. Vị quan kia nói tóc ngươi màu lam hoàng, không giống người của gia tộc Michael, ngươi là đồ con hoang, người này còn phái người ra đánh ngươi, kết quả là đến ngày thứ hai, hắn cũng bị lột da. Sự kiện này cũng không được làm rõ và cũng trở thành một kỳ án.”

Poder đột ngột nói:
“Ngày thần An, Ryo định giết ngươi, ngày thứ hai, hắn bị lột da, hơn nữa cả nhà hắn mười mấy người cũng bị giết bởi phương thức “độc ác kia”.”

Chẳng lẽ Ryo là vì mình mà chết? Liễu Bích kinh hãi nhìn Poder.

“Sự việc ngày hôm nay có liên quan đến một phương thức giết người hết sức cổ xưa, vì thế nên ta đã bắt đầu điều tra từ những sự việc liên quan đến các gia tộc là hậu duệ của phong hiệu đấu thần ở P’Linding đế quốc được ghi chép trong nhiều năm qua. Cuối cùng, ta đã phát hiện ra ba sự kiện này có điểm chung là nạn nhân đều chết vì bị lột da, móc mắt, những người này đều gây nguy hiểm cho ngươi và đến ngày thứ hai thì bị người ta lột da, móc mắt, rạch bụng.”

 

Liễu Bích sợ đến không thể nói tiếng nào, nghe xong đột nhiên đứng dậy.

Poder khẩn trương đứng lên bảo Liễu Bích ngồi xuống, cười nói:
“Việc phát sinh một lần, hai lần có thể coi là trùng hợp nhưng lần thứ ba liệu có thể là trùng hợp được không?”

Nói xong ông bình tĩnh nhìn Liễu Bích.

Tất cả mọi sự việc đều cho thấy có một vị đấu thần cường đại đang âm thầm bảo vệ Mercury, tất cả những ai uy hiếp Liễu Bích đều bị lột da, móc mắt. Hơn nữa vị đấu thần này còn có năng lực tại giáo đường St. Lubin qua mặt mấy trăm cao thủ giết chết Ryo, người này mạnh đến mức thần thánh giáo không thể kiểm soát được.

Thần thánh giáo không cho phép tồn tại một lực lượng cường đại hơn bọn họ nằm ngoài sự khống chế của họ, truyền thống này đã tồn tại mấy trăm năm nay trong thần thánh giáo. Vì thế, hôm nay Poder đích thân đến gặp Liễu Bích, nói sự việc này cho nàng để xem phản ứng của nàng, đồng thời ông còn muốn xem xét cuộc sống của Liễu Bích để tìm chút tin tức về vị đấu thần thần bí.

Poder rốt cục cảm thấy thất vọng vì sự thật cho thấy rằng Liễu Bích cái gì cũng không biết.

“Giáo phụ, nói không chừng sự việc này là trùng hợp.” – Liễu Bích cố gắng giảo biện mặc dù trong lòng nàng đã tin đó là sự thật.

Đáng chết, ký ức của con nhóc tử Mercury này toàn thiếu hụt những thông tin quan trọng.

“Hà, đứa trẻ lương thiện, ngươi không cần bối rối, ta tin rằng ngươi cũng không biết vị đấu thần thần bí đang bảo vệ ngươi là ai.” – Lão than thở – “Dù sao đấu thần cao cấp đều rất cổ quái, bản thân ta cũng là một lão già cổ quái, điều này có thể giải thích cho việc vị đấu thần kia thích dùng những kiểu rất không bình thường.”

Liễu Bích đang nhanh chóng tính toán bỗng trong đầu xuất hiện chủ ý bèn cười nói:
“Giáo phụ tôn kính, ta thân là hậu duệ của phong hào đấu thần, là một tín đồ trung thành của thần thánh giáo, vì vậy ta nghĩ đấu thần bảo vệ ta nhất định cũng là một người bạn của thần thánh giáo, liệu ngài có thể tha thứ cho sai lầm lần này của đấu thần đó và ta được không?”

Ả nha đầu này rất có thủ đoạn, Poder nở nụ cười.

Chắc chắn sau lưng nàng có một vị đấu thần cường đại nhưng vị đấu thần này có thể là bằng hữu của thần thánh giáo.

Nói chuyện như một người bạn, Poder muốn khẳng định sự cường đại của đấu thần bí ẩn. Bằng thủ pháp chuyên nghiệp của giáo đình hiện nay, Poder đã từ kỹ thuật lột da mà nhìn ra thực lực cường đại đến tột cùng của vị đấu thần bí ẩn này.

Từ kết quả điều tra, việc Poder muốn làm là được diện kiến vị đấu thần bí ẩn và đưa cho ông ta một chút lễ vật để sau này khi gặp mặt hai bên có ấn tượng tốt.

Nhưng Poder cũng đoán nhiều khả năng là sẽ không thể diện kiến vị đấu thần bí ẩn kia, vì thế các món quà diện kiến của lão đương nhiên là rót cho Liễu Bích.